Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 314: Đi trong đêm
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:19:02
Lượt xem: 274
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Thanh , đời thể chỉ sống để che chở cho mỗi họ. Ta còn một Yến Tam Hợp nữa.
Vận mệnh xoay vần, đưa đẩy nàng đến bên cạnh . Đây là cơ hội trời ban để chuộc lầm, để cứu rỗi linh hồn . Nếu ngay cả nàng mà cũng bảo vệ thì còn mặt mũi nào thiếu gia, còn tư cách gì một con nữa?
Tạ Tri Phi đặt tay lên đầu Chu Thanh, nhẹ nhàng xoa xoa.
"Chuyện nghiêm trọng đến mức ngươi quỳ . Chẳng qua chỉ là gặp một kẻ sĩ từ quan về ở ẩn mà thôi."
Nguy hiểm thực sự ở việc gặp, mà là ở những bí mật sẽ moi từ miệng Đường Kiến Khê kìa.
"Yến Tam Hợp ân với Tạ gia, Yến Hành ân với Tạ gia. Có ân báo là hành động của bậc quân tử!" Tạ Tri Phi đỡ Chu Thanh dậy: "Được , gia của ngươi cũng ngốc. Có c.h.ế.t cũng thể c.h.ế.t một , kéo thêm chịu trận cùng chứ."
Cứ tạo cơ hội cho hai họ ở bên thì mới yên tâm .
Ánh mắt liếc nhanh qua con hẻm dài hun hút, dứt khoát xoay lên ngựa, đầu : "Đi, đến Bùi gia."
Chu Thanh chôn chân tại chỗ, một một ngựa khuất dần trong màn đêm mênh mông, trong lòng dâng lên một nỗi nghi hoặc to lớn... Sao gia chẳng đả động gì tới tình cảm của ngài dành cho Yến cô nương thế nhỉ?
---
Bùi phủ.
Thư phòng.
Tiểu Bùi gia ườn ghế thái sư hệt như một con cá chạch mất nước, mắt chằm chằm bầu trời âm u ngoài cửa sổ, thầm khấn vái Bồ Tát.
Bồ Tát ơi, xin hãy chỉ cho con một con đường sáng với.
Tiểu Bùi gia nên bất chấp tất cả để lao đầu yêu nàng nữa đây?
"Bình sinh tương tư, mới thể tương tư. Đã tương tư , như mây trôi, lòng như tơ vương... Mẹ kiếp, cái bài thơ sến súa hợp cảnh hợp tình thế !"
Hoàng Kỳ bên cạnh sợ xanh cả mặt.
Trời ơi, gia mà cũng thơ á? Không là sốt cao đến hỏng đầu óc đấy chứ!
"Tam gia đến !" Tiếng tỳ nữ hô lớn vọng cũng gọi hồn của Tiểu Bùi gia về.
Chờ Tạ Tri Phi tới tận nơi, vẫn bất động, chỉ hừ hừ hai tiếng trong họng chiều "ông đây đang phiền não lắm, ngươi gì thì ".
Tạ Tri Phi túm lấy con "cá chạch" nhấc bổng lên: "Chuẩn , ngày mai phủ Hà Gian."
"Đi cái gì?"
"Đi cùng Yến Tam Hợp tìm họ Đường ."
"Ta !" Tiểu Bùi gia bây giờ dị ứng nhất là thấy ba chữ "Yến Tam Hợp".
Còn nghĩ đối mặt với nàng thế nào đây !
Còn lựa chọn giữa phụ mẫu Bùi gia và nàng đây !
Vẫn còn đang do dự, ngó , lắc lư như con lật đật đây !
Tiểu Bùi gia chổng m.ô.n.g lên là Tam gia định đ.á.n.h rắm hướng nào: "Ta hỏi ngươi, một đôi đũa mấy chiếc?"
"Hai chiếc."
"Một chiếc dùng để gắp ?"
"Một chiếc thì ăn cái tích sự gì?"
"Thế thì chẳng rõ !"
Tạ Tri Phi thầm mắng một tiếng "ngu xuẩn": "Một ngươi đơn thương độc mã chống đối phụ mẫu thì ích lợi gì?"
Vẻ mặt Tiểu Bùi gia nghệch : Tên nhóc đang cái quái gì thế? Phụ mẫu chẳng phản đối rõ rành rành ?
"Có một Quý gia thì sẽ hai Quý gia, hai Quý gia sẽ ba Quý gia." Tạ Tri Phi khinh khỉnh: "Ngươi quên , Quý gia đến bây giờ vẫn còn nợ Yến Tam Hợp một món ân tình. Nếu để Yến Tam Hợp mở miệng đòi thì chẳng là xong chuyện ."
Yến Tam Hợp Quý gia đưa mười vạn lượng bạc, Quý gia dám đưa ? Muốn bọn họ nâng đỡ ngươi lên chức cao vọng trọng, bọn họ dám từ chối ?
Tiểu Bùi gia: "..."
"Còn cả cái đám thế gia cao môn, công hầu bá tước ngoài nữa," Tạ Tri Phi nhạt: "Cưới một bà đồng về nhà thì Tiểu Bùi gia ngươi và cả cái Bùi gia nhà ngươi cứ việc mát ăn bát vàng, chờ thăng quan tiến chức vèo vèo !"
Woa!
là vén mây mù thấy trời xanh!
Con cá chạch chợt bật dậy như lò xo, túm chặt lấy cánh tay Tạ Tri Phi: "Đừng lải nhải nữa, , nhanh lên!"
Hoàng Kỳ: "..." Chuyện như Tam gia ngươi cưới quách cho ?
Chu Thanh: "..." Chẳng lẽ gia thực sự tác hợp cho Tiểu Bùi gia và Yến cô nương ?
Theo hầu gia suốt chín năm, đây là đầu tiên Chu Thanh cảm thấy thể hiểu nổi suy nghĩ của nam t.ử mắt.
---
Tiểu Bùi gia mồm thì giục nhanh nhưng tay chân vẫn lề mề mất gần nửa canh giờ.
Phủ Hà Gian tuy gần nhưng về về cũng mất dăm sáu ngày. Có kinh nghiệm đau thương từ chuyến phủ Nam Ninh nên Tiểu Bùi gia quyết định chuẩn đồ đạc thật kỹ càng, mang thêm vài bộ xiêm y mã.
Hắn tính toán rằng khi tất cả đều phong trần mệt mỏi, bụi bặm đầy , chỉ riêng Tiểu Bùi gia vẫn quần là áo lượt sạch sẽ thơm tho thì chắc chắn Yến Tam Hợp sẽ để mắt đến .
Ra khỏi Bùi phủ, cả nhóm phi ngựa thẳng đến Tạ phủ.
Đi mấy bước, mí mắt của Tạ Tri Phi bỗng giật liên hồi...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-314-di-trong-dem.html.]
Mắt trái giật là tiền, mắt giật là tai họa...
Hắn sững sờ mất một lúc bỗng nhiên sực tỉnh, hét toáng lên với Bùi Tiếu: "Không về Tạ phủ nữa! Đến thẳng biệt viện!"
Bùi Tiếu nhăn nhó: "Ta... tối nay vẫn chuẩn tâm lý để gặp Yến Tam Hợp !"
Tạ Tri Phi chẳng thèm để ý đến .
Lần gặp Trần mụ mụ ở khách điếm, nha đầu chẳng thèm nghỉ ngơi lấy sức thẳng một mạch tới phủ Nam Ninh. Lần rõ chỗ ở của Đường Kiến Khê, liệu nàng chịu yên chờ đợi ?
trong lòng vẫn còn le lói chút hy vọng, vì khi dặn dò kỹ lưỡng, nha đầu sẽ lời mà tự tiện hành động.
Mấy con ngựa đầu, phi như bay trong đêm. Trời đầu thu se lạnh mà Tạ Tri Phi vã mồ hôi hột.
Đến biệt viện, nhảy xuống ngựa đập cửa thình thịch.
Cửa kẽo kẹt mở , một cái đầu thò ngó: "Ấy, Tam gia, ngài tới đây giờ ?"
"Cô nương ?"
"Ở trong nhà ạ!"
"Không khỏi cửa chứ?"
"Không ạ!"
Tạ Tri Phi thở phào nhẹ nhõm, ném dây cương cho gác cửa sải bước .
Nhà lớn, vài bước đến chính viện.
Cổng viện khép hờ, hai gian sương phòng đông tây tối om như mực.
Tạ Tri Phi tới cửa sổ đông sương phòng, dỏng tai lên định ngóng động tĩnh bên trong. Tiểu Bùi gia chạy theo buột miệng oang oang: "Tạ Ngũ Thập, kiếp ngươi cái trò gì ở ngoài cửa phòng khuê nữ nhà thế hả..."
"Suỵt suỵt!" Tạ Tri Phi cuống đến độ dậm chân, khoa tay múa chân hiệu cho vị tiểu tổ tông im mồm .
Không đúng!
Hắn nhảy từ tường xuống mà tên phá đám còn thấy, thế mà lúc động tĩnh trong viện ồn ào như chẳng thấy ai thắp đèn...
Tạ Tri Phi giật mạnh cửa sổ .
lúc , bên tai ánh đèn sáng lên.
Mượn chút ánh sáng le lói, thò đầu bên trong, nhưng gì còn bóng dáng của cặp chủ tớ nữa.
Thang Viên khoác vội manh áo, tay bưng nến . Vừa thấy trong sân bốn gã đàn ông lù lù xuất hiện, nàng sợ tới mức suýt đ.á.n.h rơi cây nến xuống đất.
"Yến Tam Hợp ?"
"Cô nương xuất phát ạ."
"Đi bằng cửa ?"
"Vâng!" Thang Viên thấy vẻ mặt Tam gia hung thần ác sát như ăn tươi nuốt sống , vội vàng thêm: "Cô nương để một lời nhắn cho Tam gia."
"Nói!"
"Cô nương bảo: Xin Tam gia yên tâm, nàng sẽ sớm về sớm!"
Yên tâm cái con khỉ mốc!
Một ngọn lửa vô danh bùng lên trong lồng n.g.ự.c Tạ Tri Phi. Hắn hề suy nghĩ, sang quát tháo Bùi Tiếu đang ngơ ngác: "Còn ngây đó gì? Mau đuổi theo!"
Gào cái gì mà gào?
Tiểu Bùi gia chả hiểu mô tê gì cả.
---
Yến Tam Hợp khỏi thành ngay khi cửa thành phía Nam đóng . Hai , hai con ngựa phi thẳng một mạch đến phủ Hà Gian.
Chạy một ba trăm dặm, họ tìm một gốc cây đại thụ, tựa lưng nghỉ ngơi nửa canh giờ tiếp tục lên đường.
Chạy liên tục suốt một đêm, sáng sớm hôm thì tới huyện Cố An. Hai tìm một quán điểm tâm ven đường, húp vội bát cháo nóng, mỗi ăn hai cái bánh bao lót tiếp tục hành trình.
Suốt chặng đường gió cũng mưa. Đến đêm thì tới huyện Vĩnh Thanh. Lúc cả và ngựa đều mệt nhoài, Yến Tam Hợp quyết định tìm một khách điếm nghỉ tạm một đêm, đợi sáng sớm mai lên đường.
Huyện Vĩnh Thanh là trạm trung chuyển bắt buộc qua để đến phủ Hà Gian.
Thị trấn lớn, khách điếm cũng chẳng nhiều. Hai chọn đại một khách điếm trông mắt .
Khách điếm tên là Duyệt Lai, bên trong bài trí khá sạch sẽ. Trùng hợp , chỉ còn đúng một gian phòng cuối cùng.
Lý Bất Ngôn nhanh nhẹn móc bạc thuê phòng: "Chưởng quầy, phiền ông cho mang nước nóng và thức ăn lên tận phòng giúp."
"Cô nương yên tâm, sẽ ngay ạ."
"Tam Hợp, ngươi về phòng , cho ngựa ăn ."
"Được!" Yến Tam Hợp nhận lấy chìa khóa, xách tay nải lên lầu.
"Chưởng quầy, còn phòng trống ?"
Một giọng nhẹ nhàng bất chợt vang lên ngay lưng nàng.