Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 307: Kiêng dè

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:55
Lượt xem: 272

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ý niệm " kiêng dè" nhen nhóm trong đầu Yến Tam Hợp ngay từ lúc bước lên xe ngựa.

Tiểu Bùi gia và nàng vốn môn đăng hộ đối...

Tạ Tri Phi càng xa vời vợi.

Nàng tự ti về thế của . Con thể phân chia cao thấp sang hèn, nhưng cái tâm thì . Chỉ cần tâm hồn đường đường chính chính, thẳng thắn vô tư thì chẳng thứ bậc nào tồn tại cả.

khi hương đốt hết, tâm ma giải xong, vì nàng ngất xỉu? Đơn giản là bởi vì quá mệt mỏi!

Mỗi hóa giải xong một tâm ma, nàng như trải qua một kiếp từ lúc sinh cho đến khi c.h.ế.t . Bao nhiêu hỉ nộ ái ố, bao nhiêu dằn vặt khổ đau, bi hoan ly hợp... Nàng đều sống một nữa. Những cảm xúc cho nàng , cuộc đời ắt sẽ để những nuối tiếc, và nam t.ử nụ lúm đồng tiền chắc chắn sẽ là một nỗi tiếc nuối của nàng tuổi mười bảy.

Nếu như phận an bài như thế thì thà rằng đừng bắt đầu, để cũng sẽ chẳng ai trở thành khúc mắc thể vượt qua trong lòng ai. Yến Tam Hợp, ngươi giữ vững trái tim !

"Tam gia phụ trách việc tìm ."

", tìm . Chư công t.ử và Đường gia đều sẽ ngốn của kha khá thời gian đấy." Tạ Tri Phi Yến Tam Hợp, cũng chậm rãi nhắm mắt .

Tạ Tri Phi, ngươi giữ vững trái tim ! Hắn cũng thầm nhủ với bản như thế.

Nàng là Trịnh Hoài Hữu, là ruột thịt của ngươi. Cho dù bây giờ ngươi đang khoác lên lớp vỏ của Tam gia Tạ phủ thì sâu trong linh hồn, các ngươi vẫn là . Ngươi chú ý lời ăn tiếng , cử chỉ của , đừng hành xử như một tên cặn bã trêu hoa ghẹo nguyệt bỏ chạy. Đừng để gương mặt đào hoa gây họa cho nhà. Ngươi xem, một chân bước hụt xuống vách núi mà còn lo thu ?

Phải chừng mực!

Tiểu Bùi gia bên cạnh cực kỳ buồn bực. Vừa bọn họ chuyện rôm rả, chen . Giờ bọn họ im lặng, vẫn chen ?

Cái tình huống quái quỷ gì đây?

Ánh mắt Tiểu Bùi gia đảo một vòng, cuối cùng dừng Tạ Tri Phi. Yến Tam Hợp , tên nhóc cũng . Yến Tam Hợp nhắm mắt, tên nhóc cũng nhắm mắt theo.

Sao ăn ý đến phát ghét như ?

"Minh Đình, lát nữa thành đưa ngươi về phủ nhé?" Tạ Tri Phi vẫn nhắm nghiền mắt hỏi.

"Đã trễ thế còn đưa đón cái gì? Ta sang phòng ngươi ngủ ké một đêm." Đồng t.ử Tiểu Bùi gia tối sầm , thầm nghĩ: Đợi về nhà thẩm vấn ngươi cho ngô khoai mới !

Tạ Tri Phi im lặng thở phào nhẹ nhõm.

Cũng !

Có tên nhóc chọc , khí trong xe ngựa ít nhất sẽ bớt phần gượng gạo.

Hắn lén hé mắt trộm sang bên cạnh.

Không quá gần mà mùi hương Yến Tam Hợp cứ thế xộc thẳng mũi .

Trên nàng thoang thoảng mùi bồ kết sạch sẽ, trộn lẫn với chút hương thơm cơ thể đặc trưng của thiếu nữ, khiến vô thức liên tưởng đến hai từ: dịu dàng, tinh khôi.

---

Lúc về đến Tạ phủ thì trời sang giờ Sửu hai khắc.

Tạ Tri Phi đợi xe ngựa dừng hẳn nhảy xuống, bước lên bậc thềm, đó dặn: "Minh Đình, đỡ Yến Tam Hợp xuống ."

Sao sai đỡ?

Bùi Minh Đình kinh ngạc. Không giữ kẽ nam nữ thụ thụ bất với nàng ? Còn nữa, tên nhóc nhà ngươi chạy nhanh như ma đuổi gì, cứ như con thỏ đế thế hả?

"Không cần đỡ ." Yến Tam Hợp tự tay vén rèm bước xuống.

Tạ Tri Phi động tác dứt khoát của nàng, trong lòng bỗng thấy vui, chỉ là kịp nghĩ xem vì vui thì một bóng lao xổ .

"Tam gia, Tam gia..."

Ánh mắt Tam gia trừng lên sắc lẹm. Tạ tổng quản sợ tới mức vội vàng ngậm miệng, đảo mắt một cái thầm mắng một tiếng "Đáng c.h.ế.t".

Hắn nhanh nhảu tiến lên, cung kính hành lễ với Yến Tam Hợp: "Yến cô nương về ạ, cô nương vất vả quá."

"Tạ tổng quản trễ thế còn đây hô hào đón tiếp thì càng vất vả hơn!"

Tạ tổng quản: "..." Sao như mắc nghẹn ở họng thế !

Yến Tam Hợp buông một câu, ánh mắt chẳng thèm liếc về phía Tạ Tri Phi lấy một cái, chỉ gật đầu chào Tiểu Bùi gia phía nghênh ngang bước .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-307-kieng-de.html.]

Bóng đêm tịch mịch, bóng lưng nàng càng thêm phần cô độc.

Tâm trạng Tạ Tri Phi chợt trở nên hết sức vi diệu.

Tại nàng chẳng thèm gật đầu chào ?

Chẳng lẽ thể hiện tình cảm quá lộ liễu ?

Hay là nên tiến hành từng bước một thôi?

Ta nên đuổi theo đưa nàng về tận viện nhỉ?

"Tam gia, Tam gia..."

"Gào cái gì mà gào, gọi hồn ?" Suy nghĩ của Tam gia cắt ngang nên tỏ vô cùng cáu kỉnh: "Chê lỗ tai điếc khoe giọng ngươi to hả? Lúc lên giường mà ngươi cũng gào to như thế thì mới phục ngươi đấy."

Tạ tổng quản ngẩn tò te.

Ta gào thét lúc nào?

Gia , ngài toẹt là ngài mải ngắm bóng lưng cô nương nhà đến mất hồn ?

Và nữa!

Làm gì nam nhân nào gào thét giường chứ?

Hu hu hu...

Làm hầu trung thành khó quá mất!

Tạ Tri Phi gương mặt mếu máo đầy tủi của Tạ tổng quản, cố kìm nén cảm xúc , : "Đến thư phòng của chuyện."

---

Trung bộc tuy khó , nhưng Tạ tổng quản xuất sắc. Tiền căn hậu quả của chuyện đều báo cáo rõ ràng rành mạch.

Nghe xong, Tạ Tri Phi còn kịp phản ứng thì Tiểu Bùi gia nổi trận lôi đình.

"Khốn kiếp! Mồ mả tổ tiên Đỗ gia bốc khói xanh sinh cái thứ quái t.h.a.i như Đỗ Y Vân thế hả?" Tiểu Bùi gia một tay chống nạnh, một tay chỉ thẳng mặt Tạ Tri Phi: "Hèn gì cứ mỗi chuyện với ả , đều cảm giác hổ thẹn với liệt tổ liệt tông. là cái thứ đê tiện ăn m.á.u , sửa . Cũng chỉ cái đồ ngốc nhà ngươi mới coi ả là . Tốt cái chân bà nội nó !"

Tiểu Bùi gia từ khi quen Yến Tam Hợp thì cái tật c.h.ử.i thề tu sửa phần nào, giống như kỹ nữ lương . Giờ nghề cũ, ơn giời là phong độ vẫn còn nguyên.

"Còn cả cái vị nương quý hóa của ngươi nữa. Bà đội cái 'thùng phân' đầu nặng nề như thế bao nhiêu năm nay mà thấy mỏi cổ ?"

Tạ Tri Phi chỉ mặt c.h.ử.i cả cha lẫn nhưng chẳng hề tức giận, ngược còn ngả ghế, vắt chân chữ ngũ khẩy.

Hắn mà còn á?

Tiểu Bùi gia phát điên: "Tạ Ngũ Thập, ngươi hiểu hả? Đỗ Y Vân đây là quậy cho Tạ gia các ngươi gà ch.ó yên đấy!"

"Ta ngốc." Tạ Tri Phi chỉ tay cái ghế tròn nhỏ bên cạnh, hiệu cho Tạ tổng quản xuống.

Thân là tâm phúc của Tam gia, Tạ tổng quản hiểu ý, vội xuống ghé đầu gần: "Gia, cần gì ngài cứ sai bảo!"

Tam gia nhạt: "Không bằng chứng thì ?"

Một gáo nước lạnh dội xuống khiến m.á.u huyết Tạ tổng quản đông cứng .

Tên quản sự Đỗ phủ rõ ràng là để cho Lý Chính Gia tiếp tục nhỏ to sàm tấu mặt phu nhân. Rõ ràng là tìm cơ hội khiêu khích cho phu nhân và Liễu di nương cãi thêm trận nữa...

Tạ tổng quản len lén Tam gia, thấy khóe miệng tuy nhếch lên nhưng đôi mắt đen lạnh lẽo như dao. Khuôn mặt tuấn tú nửa ẩn ánh nến, nửa chìm trong bóng tối, ma mị đáng sợ khiến lòng khỏi run lên.

!

Lý Chính Gia là tì nữ cận của phu nhân, đường đường là vợ cả của đại thần nội các mà một ả nô tỳ dắt mũi xoay như chong chóng. Chuyện đồn ngoài thì còn gì là thể diện của Tạ Đạo Chi, còn gì là mặt mũi của đại phòng.

Đó là điểm thứ nhất.

Thứ hai, cái thứ già đầu đê tiện ăn cây táo rào cây sung, chuyên châm ngòi ly gián. Ai cho mụ cái gan to tày trời như ? Chính là phu nhân. Nói , gốc rễ vấn đề vẫn ở chỗ phu nhân. Nụ của Tam gia, rõ ràng là trong cơn thịnh nộ.

---

 

Loading...