Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 305: Về cội
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:53
Lượt xem: 283
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Tam Hợp đến đây mới vỡ lẽ vì hai con nương tựa khắng khít như thế, cuối cùng chia lìa đôi ngả.
Cơm gạo Đường gia nuôi dưỡng Thệ Thủy mười chín năm, còn cơm gạo Giáo Phường Ti nuôi lớn Quế Hoa hơn hai mươi năm. Gạo khác, nước khác, tất yếu sẽ nuôi dưỡng những con với tâm tính khác .
Điều mà Thệ Thủy thể hiểu, đó là đối với Quế Hoa, Giáo Phường Ti thực chất chính là mái nhà, là nơi duy nhất thể che mưa chắn gió cho bà.
Còn Quế Hoa càng thể hiểu , đối với Thệ Thủy, Giáo Phường Ti chính là địa ngục trần gian, nếu thoát thì nàng chỉ con đường c.h.ế.t.
Loài côn trùng mùa hạ hiểu cái lạnh của băng tuyết mùa đông. Sự chia ly của bọn họ là điều tất yếu thể tránh khỏi.
"Bà còn gì thêm về Lý Tam ngoài việc là một thương nhân phương Nam ?"
Quế Hoa dùng tay áo quệt nước mắt: "Hắn mới đến Giáo Phường Ti ba . Một ở qua đêm, một tìm quản sự bàn chuyện chuộc cho Thệ Thủy, và cuối cùng là đến để đưa nàng ."
Ủ mưu lâu như nhưng nước cuối cùng dứt khoát mau lẹ, chứng tỏ thế lực Lý Tam hề đơn giản.
Yến Tam Hợp hỏi: "Hắn chuộc cho Thệ Thủy tốn bao nhiêu bạc?"
Quế Hoa: "Một ngàn tám trăm lượng."
Ngay lúc Yến Tam Hợp đang định cau mày suy nghĩ, Tạ Tri Phi sang : "Cái giá khá cao đấy."
Yến Tam Hợp: "Bình thường là bao nhiêu?"
Tạ Tri Phi: "Không quá một ngàn lượng."
Yến Tam Hợp cúi đầu, thấy Quế Hoa sụt sịt nước mũi, nàng rút chiếc khăn tay trong tay áo nhét tay bà: "Quế Hoa, Giáo Phường Ti ngăn cản ?"
Quế Hoa chiếc khăn tay, đang định đưa lên lau mũi thì bỗng thấy cành hải đường thêu tinh xảo khăn nên nỡ, đành khịt mũi một cái : "Không ai cản cả, chỉ mỗi cản thôi."
Yến Tam Hợp tự chủ sang Tạ Tri Phi. Ngoài việc trả giá cao , việc Giáo Phường Ti hề ngăn cản chắc chắn còn một nguyên nhân khác.
Tạ Tri Phi chớp mắt, khẩu hình miệng mấp máy ba chữ: "Tiền Thái tử".
Hai đều chung suy nghĩ. Yến Tam Hợp chỉ đôi giày chân Quế Hoa: "Đôi giày nàng tặng bà khi nào?"
Quế Hoa hỏi đến đôi giày, hốc mắt đỏ lên.
Sinh nhật của bà ngày mười hai tháng tám. Lúc đó hai đang giận , chiến tranh lạnh bao nhiêu ngày chuyện.
Hôm sinh nhật , Thệ Thủy chủ động gọi bà phòng, lấy một đôi giày thêu hoa tặng cho bà: "Thử xem chân nào."
Bà chôn chân tại chỗ như trời trồng.
"Quế Hoa."
Thệ Thủy gọi bà một tiếng, im lặng một lúc lâu mới tiếp:
"Trước ở Đường gia, mỗi tú nương thêu xong giày mới, đều tranh đầu tiên xỏ thử. Khi mang giày mới chân, cảm giác khác lạ, dường như chân sinh sức mạnh, mỗi bước đều mang theo cả gió."
Trong lòng bà mơ hồ nảy sinh cảm giác bất an, giống như nàng đang những lời từ biệt với bà.
"Ngươi thử xỏ , xem nào. Biết mấy ngày nữa dám mạnh dạn bước khỏi cửa Giáo Phường Ti chứ."
Lại xúi bà ngoài. Bên ngoài thì cái gì ho chứ?
Bà ném đôi giày lòng Thệ Thủy, tức giận đáp trả: "Ai thèm!"
"Ngày Thệ Thủy rời đúng tiết Đông chí. Ta vẫn còn nhớ rõ như in, hôm đó đang phụ bếp, ăn bánh chẻo mừng Đông chí, đây là tập tục bao năm nay của Giáo Phường Ti."
Ký ức bao nhiêu năm trôi qua ùa về khiến đôi mắt Quế Hoa phủ lên một tầng sương mờ.
"Một nha chạy báo với là Lý Tam xong thủ tục và đang dẫn Thệ Thủy . Ta... kìm lòng đặng, bèn lấy cớ lén chạy ngoài cổng để theo.
Nửa tháng , một tự xưng là quản gia của phủ Lý Tam đến xin chuộc cho . Quản gia cho lựa chọn, nhưng từ chối."
"Nàng ."
"Phải, bởi hận nàng , hận một chút nào cả."
"Vậy bà hối hận ?" Yến Tam Hợp nhẹ giọng hỏi.
Quế Hoa ngẩng đầu sâu đôi mắt đen láy của Yến Tam Hợp, lắc đầu kiên quyết.
"Bản nàng ni cô, chứng tỏ những điều suy đoán đều sai. Tên Lý Tam đó chẳng thứ gì, gì mà hối hận chứ."
Câu trả lời khiến nàng ngạc nhiên nhưng nàng đau đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-305-ve-coi.html.]
Trong suy nghĩ của Quế Hoa, ngoài Giáo Phường Ti thì cũng là chốn loạn lạc. Hôm nay bà "c.h.ế.t sống ", Yến Tam Hợp thầm nghĩ sắp xếp cho bà về .
"Ngươi... vì đổ thùng phân?"
"Ta già nên trở thành kẻ vô dụng, thể những việc tỉ mỉ như hầu hạ khác nữa. Những từng che chở cũng đều còn. Người xưa cấm sai, một đời vua một đời thần mà."
Quế Hoa thở dài sườn sượt: "Lại còn thêm con ả tiện nhân Hạ Ngọc luôn tìm cách gây khó dễ, ..."
"Tên của bà gạch khỏi danh sách của Giáo Phường Ti ."
Yến Tam Hợp chỉ tay về phía Tạ Tri Phi và Bùi Minh Đình: "Bọn họ sẽ sắp xếp cho bà một chỗ ở , chỉ cần bà đồng ý."
"Không cần cô nương. Lá rụng về cội, chôn cạnh nương ."
Quế Hoa gượng gạo nở nụ khổ, đó nghiến răng :
"Hơn nữa, A Thủy , cũng chẳng còn sống bao lâu nữa. Giáo Phường Ti rộng lớn như , thể để lọt hết tay con ả khốn kiếp Hạ Ngọc . Ta ở giúp A Thủy chiến đấu đến cùng."
Yến Tam Hợp Quế Hoa, trong lòng dâng lên nỗi buồn thương khó tả.
Có một sinh duyên với những điều .
Phu thê hòa thuận, hiền con thảo, gia đình đoàn viên, con cháu đầy đàn, hạnh phúc an khang... tất cả đều quá xa xỉ với bà.
Cho nên việc phân rõ đúng sai giờ đây chẳng còn ý nghĩa gì với bà lão nữa. Việc duy nhất ý nghĩa lúc là cho bà ...
"Khi Tĩnh Trần qua đời, chân nàng vẫn đôi giày thêu giống hệt của bà. Có lẽ nàng vẫn luôn nhớ đến bà."
Quế Hoa chợt nhoẻn miệng , hàm răng lưa thưa ánh lên ánh trăng bàng bạc.
"Lúc diện đôi giày , bao nhiêu tiểu nương t.ử mà ghen tỵ nổ mắt. Bọn họ còn bắt chước theo, đó mốt giày còn truyền sang cả các kỹ viện khác nữa đấy."
"Thực sự ."
"Cô nương ?" Quế Hoa nắm chặt lấy tay Yến Tam Hợp: "Đôi giày là nàng mang từ Đường gia tới, đường thêu mũi chỉ đều là kiểu các quý nhân trong cung dùng. Đôi giày của mô phỏng y hệt từng đường kim mũi chỉ của nàng ."
Càng bà càng cảm thấy hối hận.
"Đáng tiếc, nhiều quá nên giày bẩn mất . Khi về sẽ giặt sạch sẽ, cất kỹ đợi đến khi nào c.h.ế.t mới dám mang ."
Yến Tam Hợp mỉm : "Lúc nàng , chỉ mang đôi giày thêu hoa mà còn mặc một bộ Thủy Điền Y. Bà lai lịch của bộ y phục ?"
"Ta chứ, đó cũng là đồ của Đường gia. Nàng cũng từng tặng một bộ y hệt. Ta mặc thử một , thấy lòe loẹt quá nên dám mặc thứ hai."
Quế Hoa đắc ý nháy mắt: "Nàng cái gì thì cái đó. Bất cứ thứ gì , nàng bao giờ tiếc bạc mua sắm cho cả. Ta cho ngươi một bí mật nhé."
"Bí mật gì ?"
"Lúc nàng chẳng mang theo gì nhiều, chỉ vỏn vẹn một tay nải nhỏ đựng quần áo và giày dép. Nàng để bộ vàng bạc trang sức khách tặng và cả bạc phòng cho ."
Quế Hoa ngốc ơi!
Đó là bởi vì nàng chắc rằng bà sẽ bao giờ chịu rời khỏi Giáo Phường Ti cùng với nàng .
"Đừng thấy con mụ già Hạ Ngọc hào nhoáng bóng bẩy mà lầm, bạc của mụ đều lũ đàn ông lừa sạch bách , còn chẳng nhiều tiền bằng . Ta bao nhiêu tiền đều giấu kỹ hết, đố ai mà tìm ."
Quế Hoa run rẩy chống gối dậy: "Cô nương, cô còn hỏi gì nữa ?"
"Hết ."
Những gì cần hỏi hỏi xong; những gì cần cũng đều rõ.
Quế Hoa mấp máy môi: "Vậy... kể nhiều chuyện như , cô nương thể giúp một việc ?"
"Bà cứ ."
"Ta đến thăm mộ nàng ." Quế Hoa lẩm bẩm: "Tỷ , khuyên nàng một câu. Con mà, đừng suy nghĩ nhiều quá gì. Cổng rồng nhảy, lỗ ch.ó cũng chui, thế mới sống an qua ngày . Nếu lúc đầu nàng chịu lời ở Giáo Phường Ti thì chắc chắn sẽ sống thọ hơn bây giờ, c.h.ế.t cũng sẽ xảy chuyện nắp quan tài khép . Nương bảo, khi c.h.ế.t thì cát bụi sẽ trở về với cát bụi, chẳng gì là buông bỏ cả..."
Yến Tam Hợp bà lảm nhảm, nỗi buồn trong lòng tự dưng tan biến.
Trên đời một loại , kiếp khổ ải hơn bất kỳ ai, tồi tệ hơn bất kỳ ai, nhưng bao giờ than trách phận.
Giống như Trân Tỷ bên bờ sông Bắc Thương, chỉ cần uống bát rượu ăn miếng thịt là bà thể mãn nguyện ha hả...
Ông trời khốn nạn, sẽ sống thật vui vẻ cho ông xem.
---