Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 299: Nhát gan
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:47
Lượt xem: 241
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Tri Phi thấy Yến Tam Hợp bằng đôi mắt trống rỗng, hồn vía chẳng bay nơi nào.
"Ta xong tình hình bên phía . Yến cô nương cũng nên giải thích cho chuyện về bà lão ?"
Vừa dứt lời, đưa tay vỗ nhẹ lên đầu gối nàng một cái.
"Hả?"
Yến cô nương giật căng thẳng.
Hắn gì ?
Là đang hỏi chuyện bà lão ?
Yến Tam Hợp hoảng hốt sang Bùi Minh Đình: "Tiểu Bùi gia, ngươi ."
Xe ngựa càng chạy càng xa, trong lòng Tiểu Bùi gia bắt đầu tê dại vì sợ. Hắn đang tìm chút chuyện để , đang lo chen miệng thì nàng bảo . Được lời như cởi tấm lòng, bèn kể đầu đuôi câu chuyện gặp bà lão , phát hiện điểm bất thường dẫn đến câu ám hiệu "quan sơn kiến thu nguyệt" thế nào...
"Cho nên..." Vẻ mặt Tạ Tri Phi khiếp sợ: "Nơi chúng đang đến bây giờ là bãi tha ma?"
Tiểu Bùi gia lườm cháy mắt: "Có thể đừng ba chữ 'bãi tha ma' to tiếng thế ?"
Tạ Tri Phi: "Vì ? Sợ chiêu dụ ma quỷ đến ?"
"Cái tên khốn kiếp nhà ngươi, thể đừng cái chữ 'quỷ' ?"
Tiểu Bùi gia c.h.ử.i đổng một tiếng, cả liều mạng chen chúc, nép sát về phía Yến Tam Hợp.
Nhìn cái dáng vẻ hèn nhát của ngươi kìa, gì chỗ nào xứng với nhà chứ.
Ý nghĩ xuất hiện, Tạ Tam gia cũng chợt giật kinh hãi, ánh mắt lạnh lùng chằm chằm Bùi Tiếu.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Gần nửa tuần trôi qua, Bùi Tiếu đến mức nổi da gà, bèn vươn chân đá cho một cái: "Tên khốn kiếp nhà ngươi, mặt dính vàng mà dữ thế?"
Trên mặt ngươi vàng, nhưng mặt ngươi bốn chữ: "Thừa long khoái tế"!
(*Thừa long khoái tế: Con rể hiền, tài mạo song ).
Tạ Tri Phi chua chát thu hồi tầm mắt, vén rèm ngoài : "Nhanh lên chút nữa!"
"Vâng!"
---
Bãi tha ma là một vùng đất hoang vu ở ngoại ô phía bắc kinh thành.
Nơi đây xương trắng chất chồng, cỏ dại mọc um tùm cao quá đầu , khiến cho bộ vùng đất lúc nào cũng bao trùm bởi âm khí dày đặc, ngay cả ch.ó hoang cũng chẳng dám bén mảng tới gần.
Xe ngựa dừng ở phía xa.
Lý Bất Ngôn vén rèm nhảy xuống, vẫy tay gọi Hoàng Kỳ: "Đi, hai chúng xem thử."
Đầu lưỡi Hoàng Kỳ run lẩy bẩy: "Cô... cô... cô nương... Ta... bụng ... đau... Hay là ngươi... ngươi..."
"Đau cái gì mà đau, chẳng qua là sợ chứ gì?"
Thật đúng là chủ nào tớ nấy!
Lý Bất Ngôn bĩu môi, kéo rèm bước xuống, một về phía bãi tha ma.
Tạ Tri Phi lệnh: "Chu Thanh!"
"Vâng!" Chu Thanh nhanh chóng theo.
Lý Bất Ngôn phát hiện theo, đầu khó hiểu liếc Tam gia.
Tam gia thở dài: Cái tên phá đám thì cái gì? Cái gọi là yêu ai yêu cả đường lối về, hiểu ?
Yến Tam Hợp buồn bực suốt cả chặng đường, cũng xuống xe hít thở chút khí. Nàng mới thò một chân thì Tạ Tri Phi nhanh chân nhảy xuống .
Hắn , xoay , vươn tay đón.
"Để đỡ nàng xuống, chân nàng vẫn dùng sức nhiều ."
Yến Tam Hợp: "..."
Trong khoảnh khắc , nàng cũng lờ mờ nhận , vị Tạ Tam gia mắt quả nhiên rung động với nàng .
"Ta cũng xuống."
Tiểu Bùi gia nóng nảy. Bà đồng Yến xuống , lỡ như dã quỷ bay xe nhập thì ?
Hắn nắm chặt lấy tay Tạ Tri Phi: "Nhanh, kéo một tay."
Tạ Tri Phi dùng sức lôi một cái, Tiểu Bùi gia ngã dúi dụi nhảy xuống xe.
"Nào, Yến Tam Hợp." Bàn tay vẫn cố chấp vươn tới mặt nàng, giống như đạt mục đích thì thề bỏ qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-299-nhat-gan.html.]
Yến Tam Hợp đặt tay lên tay . Đến khi chân chạm đất thì đầu óc nàng chợt trống rỗng. Cảm giác duy nhất còn là bàn tay lớn, khô ráo, các khớp ngón tay rõ ràng, lòng bàn tay ram ráp như một lớp chai mỏng.
Theo lý thì đây đầu tiên tay bọn họ chạm . Lúc giải tâm ma cho Quý lão phu nhân, lúc thăm mộ Tĩnh Trần, đều sự đụng chạm.
xúc cảm rõ ràng đến thế thì đây vẫn là đầu tiên.
Yến Tam Hợp khẽ xoa hai lòng bàn tay .
Lúc , từ xa truyền đến một tiếng huýt sáo nhẹ.
Yến Tam Hợp xoay : "Tìm ."
Tạ Tri Phi khẽ gật đầu: "Chuẩn về thôi."
"Không về." Yến Tam Hợp : "Trước tiên tìm một nơi kín đáo để hỏi thăm , đó bảo bà thẳng khỏi thành luôn."
Giáo Phường Ti nơi đến là đến, là . Thừa một thiếu một đều sẽ ghi danh sách.
Tiểu Bùi gia mạo hiểm đưa ngoài thì dù thế nào cũng phép xuất hiện ở kinh thành nữa, nếu sẽ là tai họa khôn lường.
Tạ Tri Phi khẽ mỉm .
Đến tận bây giờ mới thấy nha đầu chút " ", tính toán chu cho khác.
Yến Tam Hợp ngoài mạnh trong yếu, hỏi: "Ngươi cái gì?"
"Không gì." Tạ Tri Phi đưa tay xoa đầu nàng: "Mềm lòng là ưu điểm, mà là nhược điểm đấy."
Trong lòng Yến Tam Hợp run lên, mặt đỏ bừng, khô khan nhả ba chữ: "Làm việc chính..."
"Việc chính là..." Tạ Tri Phi thu tay về, dáo dác xung quanh: "Cứ hỏi ngay ở đây , nơi âm u nhất, cũng là nơi an nhất."
"Được!" Yến Tam Hợp đồng ý, lập tức rảo bước nhanh, cố ý tránh xa một chút.
Chợt nghĩ , cái dáng vẻ " tật giật " của mà rơi mắt thì chẳng khác nào "lạy ông ở bụi ".
Vì thế, bước chân nàng khựng .
Nàng nào , Bùi Tiếu đang rón rén bám sát ngay lưng nàng.
Nàng đột ngột dừng khiến Bùi Tiếu dọa cho hồn xiêu phách lạc, cứ tưởng phía cái gì " sạch sẽ", bèn hét toáng lên một tiếng theo thói quen nhảy phắt lên lưng Yến Tam Hợp.
Trời đất như ngừng .
Hoàng Kỳ: "..." Gia ơi là gia, thứ cặn bã như ngài mất mặt đấng nam nhi quá!
Tạ Tri Phi: "..." Cái gì mà "thừa long khoái tế", mau cút xéo cho khuất mắt ông!
Yến Tam Hợp: "..." Cút xuống!
Tiểu Bùi gia trải qua giây phút hổ nhất đời, cũng là kinh hồn bạt vía nhất đời, vội vàng nhảy xuống khỏi lưng Yến Tam Hợp.
Sau đó, bày vẻ mặt vô tội, thanh minh: "Chuyện đó... Phải lên cao mới xa mà!"
Mọi : "..."
Lúc , Chu Thanh và Lý Bất Ngôn một một tới. Trên lưng Lý Bất Ngôn đang cõng một .
"Lý Bất Ngôn, đưa bà đến cạnh xe ngựa. Hoàng Kỳ, trong xe lấy chút nước đây."
Tạ Tri Phi Bùi Tiếu, nghiến răng nghiến lợi : "Minh Đình, ngươi nghĩ cách cho bà tỉnh ."
"Không cần , hết t.h.u.ố.c thì bà sẽ tự nhiên tỉnh thôi."
Hai đại cao thủ về, Bùi Tiếu chợt thấy đỡ sợ hơn hẳn, cũng quên béng chuyện mất mặt , híp mắt : "Bà lão phân với dãi, Lý đại hiệp thể cõng nổi lên thế?"
"Lý đại hiệp" liếc xéo một cái: "Là bà tự nhảy lên đấy!"
Tiểu Bùi gia: "..."
Đám còn : "..."
---
Nửa canh giờ , bà lão tựa lưng một gốc cây đại thụ từ từ tỉnh . Trong đôi mắt vẩn đục lộ rõ vẻ kinh ngạc và sợ hãi.
Lúc Yến Tam Hợp mới phát hiện, cũng quá già, chỉ là do lưng còng nên mới trông già nua đến .
"Nơi là bãi tha ma." Giọng Yến Tam Hợp cực kỳ chân thành: "Bà đột nhiên ngất , của Giáo Phường Ti tưởng bà c.h.ế.t nên vứt đây. Chúng thấy bà còn sống nên mới lén lút theo tới đây."
Bà lão lên tiếng, chỉ trợn trừng mắt xung quanh, dường như đang cố nhớ xem "c.h.ế.t" như thế nào.
"Mục đích chúng theo bà là vì một , bà hẳn là là ai." Yến Tam Hợp vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay sần sùi của bà lão: "Quế Hoa, bà kể cho chúng về nàng , ?"
Ánh mắt bà lão chậm rãi xuống, rơi đôi bàn tay đang nắm lấy , đó chậm rãi ngước lên, dừng khuôn mặt Yến Tam Hợp.
"Cô là ai?"
"Ta là Yến Tam Hợp, Am Thủy Nguyệt mời tới." Yến Tam Hợp quyết định bộ sự thật: "Quan tài của Tĩnh Trần khép . Khi còn sống nàng tâm nguyện thành, lâu ngày tâm nguyện hóa thành tâm ma. Ta là đến để hóa giải tâm ma cho nàng . Tục danh của Tĩnh Trần ở Giáo Phường Ti là Thệ Thủy."
"Thệ Thủy?" Thần sắc bà lão thoáng cái vỡ vụn.
---