Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 296: Bà lão

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:44
Lượt xem: 279

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một ngôi nhà nhỏ, thêm vài mẫu ruộng , cùng một đức lang quân hiền lành phấn đấu. Chỉ nghĩ đến thôi nàng thấy hạnh phúc bao!

Đêm đó, bao ân ái, bao lời thề non hẹn biển...

Sau một đêm mặn nồng, đó cầm tiền của nàng bịn rịn rời ; còn nàng vẫn tựa cửa mỉm , mòn mỏi ngóng trông ngày đỗ Tú tài.

Ba năm .

Nhà , ruộng cũng đủ, cũng đỗ đạt công danh.

Chỉ là, ngày Khúc Giang thiết yến*, trở thành rể quý của khác, chỉ nhẹ nhàng để cho nàng một câu xanh rờn: "Phận hoa tàn liễu ngõ như ngươi cũng xứng thê t.ử của ? Tiện nhân!"

(*Khúc Giang thiết yến: Yến tiệc đãi các tân khoa tiến sĩ thời xưa).

Hạ ma ma đột nhiên khùng khục, bất thình lình vung tay lên.

"Bốp..."

"Ngươi mới là đồ khốn kiếp! Đám mọt sách các ngươi kẻ nào cũng là đồ khốn nạn, rặt một lũ lừa đảo! Các ngươi còn hèn hạ hơn kỹ nữ gấp trăm , vạn , nghìn !"

Cú đ.á.n.h quá nhanh và mạnh, Tạ Tri Phi tránh kịp, lãnh trọn một cái tát nổ đốm mắt.

Hắn đang vắt óc nghĩ cách cạy miệng Hạ ma ma xem ai là thực sự chuộc Thệ Thủy, cái tát khiến đột nhiên nảy một ý tưởng.

"Rốt cuộc, ngươi vẫn bằng Thệ Thủy."

Hắn trầm giọng khích tướng: "Ai thể lừa nàng chứ? Nàng mới là thực sự thông minh!"

Nhắc đến chuyện , lồng n.g.ự.c Hạ ma ma đau nhói, chút lý trí cuối cùng còn sót cũng bay biến sạch.

Bà túm chặt lấy cổ áo Tạ Tri Phi, gào lên: "Ngươi thì hiểu cái gì? Hả? Ngươi thì cái quái gì chứ?"

"Ta , nàng khác chuộc đàng hoàng."

"Chuộc ?"

Gân xanh mu bàn tay Hạ ma ma nổi lên cuồn cuộn, giọng nghẹn , , .

"Cái gã Lý Tam đó là ai? Hắn ngay đến họ tên cũng đều là giả... tất cả đều là giả... cái gì mà thề non hẹn biển, cái gì mà mật ngọt ong bướm... dối trá... là dối trá..."

Trong lòng Tạ Tri Phi run lên: "Lý Tam là giả, ai mới là thật?"

Ai là thật đây?

"Chả gì là thật cả, đều là cái bóng. Bóng của , bóng của ngươi, cái bóng của ."

Hạ ma ma Tạ Tri Phi với đôi mắt lờ đờ, ợ lên một men nồng nặc uốn ngón tay thành hình hoa lan.

"Đêm tiếng đàn dâng trào tâm sự, khung cửa lạnh lẽo lòng sầu bi, phấn son điểm tô phai dòng lệ, để lưng tiếng thở dài..."

Giọng bà đột nhiên vút cao, ngân nga một khúc hát ruột gan đứt từng khúc.

"Điểm trang nhạt nhòa níu kéo tuổi xuân, vật quý trong phòng phủ đầy lạnh, vốn dĩ là một bài thơ sầu thảm..."

Thơ đau đứt ruột...

Người đau xé lòng...

Tiếng hát nhỏ dần tắt lịm, Hạ ma ma còn sức chống đỡ nữa, từ từ đổ gục xuống.

Bà co tay co chân, lật dần dần cuộn tròn thành tư thế bào t.h.a.i trong bụng .

Âm mưu của kế mẫu, nỗi hận thù của mẫu , sự điên cuồng của phụ , và cả dòng nước dãi chảy từ khóe miệng của đứa em trai ngốc.

Sự nghiêm khắc của ma ma, sự đa tình của công tử, sự bạc bẽo của lòng , còn ánh mắt ghen tuông đố kỵ của các tỷ ...

"Lão gia, Lục di nương mang song thai, trong đó chắc chắn một đứa con trai."

"Tốt, , ! Phó gia chúng bây giờ thiếu nhất là nguyên bảo, cặp song sinh đặt tên là Phó Nguyên, Phó Bảo ."

"Chúc mừng lão gia, bé gái chào đời . Ta bao giờ thấy đứa trẻ nào trắng trẻo như , tương lai chắc chắn là một đại mỹ nhân."

"Mỹ nhân ? Vậy đặt tên là Phó Bảo, nâng niu như trân như bảo."

Hạ ma ma khẽ khép mắt , say đến bất tỉnh nhân sự.

Tạ Tri Phi cúi đầu bà, hồi lâu mới cúi bế bà đặt lên giường, đắp chiếc chăn gấm cẩn thận.

Ngọn nến phụt tắt, căn phòng chìm bóng tối tịch mịch.

Hắn chau mày, bước ngoài.

---

Gió đêm mát rượi.

Tiếng vẳng từ xa.

Đi qua từng dãy đèn lồng cung đình, ánh sáng hắt lên khuôn mặt Yến Tam Hợp khiến nàng trông dịu dàng hơn vài phần.

Tuy nhiên, nét dịu dàng che lấp sự lo lắng nơi đáy mắt, ngược càng lúc càng hiện rõ mồn một.

Yến Tam Hợp thực sự lo lắng cho Tam gia.

Hạ ma ma và Trân Tỷ Nhi giống .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-296-ba-lao.html.]

Trân Tỷ Nhi cả đời chỉ quanh quẩn đấu đá với nhà ngoại, nhà chồng, những gì mắt thấy tai đều hạn.

Còn Hạ ma ma lăn lộn ở chốn phong trần mấy chục năm, chính là con cá trạch trơn trượt nhất.

Cho dù say, Tạ Tri Phi cũng dễ dàng gì moi tin tức về Thệ Thủy từ miệng bà .

"Ngũ Thập nhà vẫn còn là trai tân mùi đời đấy."

Tiểu Bùi gia tặc lưỡi: "Mụ già đó qua là thiếu trai lâu, liệu ăn tươi nuốt sống Ngũ Thập nhà đây?"

Yến Tam Hợp loạng choạng suýt ngã.

Nàng nghi ngờ nụ của Bùi Tiếu: "Các ngươi là..."

"Đều là diễn trò cả thôi."

Tiểu Bùi gia bộ hối hận: "Đều tại , cứ rả bên tai cái gì mà 'mười giọt m.á.u đào đổi một giọt tinh', khiến cho ... Này, Tam Hợp, mặt ngươi đỏ bừng lên thế?"

"..."

"Ngươi là bà đồng mà, mấy chuyện nam nữ trong mắt ngươi hẳn là bình thường chứ?"

"..."

Bà đồng năm nay mới mười bảy tuổi thôi!!!

Yến Tam Hợp thầm gào lên trong lòng.

lúc , một âm thanh c.h.ử.i rủa đột nhiên vang lên chát chúa: "Đồ khố rách áo ôm, tránh xa ông mày ... đúng là thứ xúi quẩy..."

Cách đó hơn mười trượng.

Một bà lão đang ngừng dập đầu một gã "quý nhân": "Quý nhân, xin quý nhân tha mạng, tiểu nhân mắt tròng thấy quý nhân ở đây."

Gã "quý nhân" là một tên béo chân tay ngắn ngủn, mặt bóng nhẫy dầu mỡ, cái bụng phệ to tướng như đàn bà m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng.

"Mắt mũi ngươi để hả? Có bộ quần áo lão t.ử bao nhiêu tiền ? Mười lượng bạc đấy, mới mặc xong!"

Bà lão run rẩy đưa tay : "Để lão nô giúp quý nhân phủi bụi ạ."

"Phủi cái con khỉ!"

Tên béo vung chân đá một cước: "Cút xéo!"

Cú đá trúng thẳng n.g.ự.c bà lão, khiến bà trợn ngược mắt, ngã vật đất.

Tên béo vẫn hả giận, đá bồi thêm hai cước hai thùng phân bên cạnh, lấy tay bịt mũi c.h.ử.i đổng: "Con mụ già khốn kiếp, đáng đời hót phân cả đời."

Thùng gỗ đổ ập xuống, nước tiểu trộn lẫn phân tro bên trong tràn lênh láng, mùi hôi thối nồng nặc xộc lên.

Tiểu Bùi gia mặt mũi cứng đờ: "Đi mau, mau, thối c.h.ế.t ."

Yến Tam Hợp vốn định rời , nhưng khi thấy bà lão bất động mặt đất, nàng bèn đổi ý.

Nàng sải bước tới, xổm xuống mặt bà lão, đưa tay kiểm tra thở.

"Tiểu Bùi gia, để bà lão tỉnh ?"

Tiểu Bùi gia vội vàng tới, tay vẫn bịt mũi: "Ấn nhân trung , ấn mạnh ."

Yến Tam Hợp sức ấn, ấn ấn. Sau vài như , bà lão giật nảy một cái mở mắt .

"Chu Thanh, cho năm lượng bạc."

Lại còn cho bạc?

Tiểu Bùi gia bắt đầu mất kiên nhẫn: "Yến Tam Hợp, ngươi lo chuyện bao đồng cái gì..."

"Bùi đại nhân, 'Hà xứ tối thương tâm, quan sơn kiến thu nguyệt'*."

(*Nơi nào đau lòng nhất, là đỉnh núi trăng sáng đêm thu - Trích thơ Đường).

Tiểu Bùi gia ngờ nàng câu thơ , nhất thời cứng họng trả lời .

.

Ngô Quan Nguyệt yêu dân như con, Chu Dã yêu dân như con, nhưng mấu chốt là Bùi đại nhân chỉ ăn sung mặc sướng, dựa cái gì mà tay giúp đỡ kẻ hèn mọn ?

Chu Thanh móc ít bạc vụn, Yến Tam Hợp nhận lấy, đỡ bà lão dậy nhét năm lượng bạc tay bà.

"Đừng chấp nhặt với con ch.ó điên đó gì."

Bà lão sang, ngơ ngác Yến Tam Hợp, hai hàng nước mắt đục ngầu chậm rãi chảy từ khóe mắt nhăn nheo.

Yến Tam Hợp nhiều, chỉ cẩn thận dìu bà dậy.

Bà lão vững, hành lễ thật sâu mặt Yến Tam Hợp, cúi xuống định khiêng thùng phân lên.

Cú đá lúc nãy của tên béo dùng hết sức bình sinh nên một chiếc thùng lăn tít trong bụi cỏ.

Yến Tam Hợp toan bỏ thì ánh mắt đột nhiên cứng .

"Bùi Minh Đình, ngươi chân bà lão kìa."

---

 

Loading...