Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 290: Tùy cơ ứng biến
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:38
Lượt xem: 258
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Tri Phi vẻ trượng nghĩa đầy mặt:
"Không , tuyệt đối . Một khi say thì sẽ kiềm chế bản , dễ việc lắm."
"Đại nhân, ngài thật là..."
Hạ ma ma đến run cả , n.g.ự.c phập phồng : "Giáo Phường Ti của chúng chính là nơi để chuyện mà."
Tạ Tri Phi : "Ma ma mau xem, dùng cách nào đây?"
"Ai da..."
Hạ ma ma nũng nịu dỗi yêu một tiếng, kiễng chân lên thì thầm tai Tạ Tri Phi...
Nam nữ đầu kề đầu, vai sát vai, Yến Tam Hợp mà chợt cảm thấy lỗ tai nóng bừng.
Trong lòng nàng khỏi thầm than, đời liệu còn phụ nữ nào mà Tạ Tam gia xử lý ?
Vừa chuyện, đến một gian phòng bao hết sức trang nhã lầu hai. Trong phòng sẵn hai thiếu niên tuấn tú đợi hai bên.
Hai thiếu niên nước da trắng trẻo, khuôn mặt thanh tú, dáng dong dỏng. Thấy khách đến, một bưng , một dâng khăn nóng, hết sức đon đả ân cần.
Hạ ma ma : "Hai vị đại nhân ít khi tới đây, gọi hai tiểu nương t.ử Phương Linh và Phương Phỉ hầu hạ hai vị, ?"
Tạ Tri Phi nheo đôi mắt hoa đào : "Ta cần Phương Linh, Phương Phỉ nào sất. Ma ma mà ở , rượu bổn đại nhân uống."
Rõ ràng là dối, nhưng Hạ ma ma xong cảm thấy mát lòng mát .
"Tạ đại nhân là hào sảng, hào sảng uống rượu cũng hào sảng. Rượu Trúc Diệp Thanh ?"
Tạ Tri Phi thấy Trúc Diệp Thanh liền : "Ma ma đang lo tiết kiệm bạc giúp ?"
Chiếc khăn tay thêu của Hạ ma ma ném thẳng mặt Tạ Tri Phi: " thế, đại nhân giữ bạc thì ma ma giữ hộ đại nhân."
Nói xong, bà khẽ liếc Lý Bất Ngôn một cái đóng cửa rời .
Lý Bất Ngôn mắt sáu phương, tai tám hướng.
Ngay từ đầu Hạ ma ma lén Yến Tam Hợp, cái liếc mắt khi nãy chứng tỏ bà nhận phận nữ nhi.
Lý Bất Ngôn thì thầm tai Yến Tam Hợp vài câu. Yến Tam Hợp ngước mắt lên, hỏi Tạ Tri Phi: "Bà sẽ vạch trần chứ?"
Tạ Tri Phi thản nhiên đáp: "Ai mà thắng nổi sức mạnh của bạc chứ."
Yến Tam Hợp hỏi tiếp: "Trúc Diệp Thanh là thứ gì ?"
"Tiệc rượu của Giáo Phường Ti dựa theo phẩm cấp của rượu để phân cao thấp."
Tạ Tri Phi để lau ngón tay, kiên nhẫn giải thích: "Tiệc rượu phẩm cấp thấp nhất ở đây là Hoàng tửu, mười lượng một bàn. Trúc Diệp Thanh là hạng ba, một trăm lượng một bàn."
Yến Tam Hợp: "Vậy cao cấp nhất là gì?"
"Cao cấp nhất là Cống Tửu, còn gọi là Xuân Tửu, năm trăm lượng một bàn."
Tạ Tri Phi dùng ngón tay nâng cằm thiếu niên phục vụ lên, vẻ mặt bỡn cợt hỏi: "Cưng , bổn đại nhân đúng ?"
Chàng trai đỏ mặt, giọng điệu còn mềm mỏng hơn cả nữ tử: "Đại nhân đúng."
Nói xong, ánh mắt như móc câu, nũng nịu liếc Tạ Tri Phi khẽ cúi đầu e lệ.
"Đáng tiếc, và Bùi đại nhân đều mê nam sắc, nếu hôm nay sẽ chiều chuộng các ngươi tới bến tới bờ."
Tạ Tri Phi thu tay : "Chu Thanh?"
Chu Thanh móc trong n.g.ự.c ít bạc vụn, đặt tay mỗi một ít: "Các ngươi lui xuống nghỉ ngơi ."
"Vâng!"
Hai thiếu niên xinh cầm bạc, vui vẻ rời .
Cửa đóng, "hộ vệ" Lý Bất Ngôn vội hỏi: "Tam gia, bọn là nam kỹ trong truyền thuyết ?"
Tạ Tri Phi gật đầu: "Mỗi phòng đều hai , khách ưng ý, đ.á.n.h giá đều phụ thuộc việc phục vụ của họ."
Lý Bất Ngôn đờ : "Thật là quá chu đáo."
"Thế mà gọi là chu đáo hả?"
Bùi Tiếu phe phẩy quạt phành phạch: "Đây mới chỉ là bắt đầu thôi."
Đến , việc chính . Yến Tam Hợp đập nhẹ tay lên bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-290-tuy-co-ung-bien.html.]
Lý Bất Ngôn, Chu Thanh, Hoàng Kỳ nhanh chóng xuống xung quanh.
"Tam gia phụ trách Hạ ma ma, bốn mươi tuổi, ít nhiều cũng sẽ chút chuyện của Tĩnh Trần."
Yến Tam Hợp phân phó: "Lý Bất Ngôn và Chu Thanh ngoài thám thính, Hoàng Kỳ ở ."
Hoàng Kỳ bĩu môi, Yến Tam Hợp với ánh mắt oán giận kiểu "dựa mà ở ": "Ta từng tới nơi , thông thuộc đường lối nhất."
Chu Thanh tiếp lời: "Yến cô nương, Hoàng Kỳ đúng đấy, để ở cho."
"Được."
Yến Tam Hợp Hoàng Kỳ dặn dò: "Cẩn thận một chút."
"Cô nương yên tâm."
Hoàng Kỳ liếc Lý Bất Ngôn, hai một một rời khỏi phòng bao.
Yến Tam Hợp sang Tạ Tri Phi, hỏi: "Tam gia, kết cục của các nữ t.ử ở Giáo Phường Ti thường những loại nào?"
"Một loại giống như Tĩnh Trần, chuộc ngoài. Một loại giống Hạ ma ma, tuổi cao sắc tàn, trướng quản lý bảy tám quan kỹ, ở Giáo Phường Ti đến khi già c.h.ế.t, đây đều coi là ."
Tạ Tri Phi trầm giọng: "Kẻ bạc mệnh thì mắc bệnh hoa liễu mà c.h.ế.t, chịu nhục nhã mà tự vẫn. Còn ..."
"Còn gì nữa?"
"Bị đưa đến doanh trại, quân kỹ."
Làm quân kỹ là một sự dày vò, một sự tra tấn và sỉ nhục điểm dừng, trừ khi c.h.ế.t , nếu thì vĩnh viễn chẳng thấy ánh mặt trời.
Yến Tam Hợp đè nén cảm giác khó chịu trong lòng: "Có thể , kiếp của nàng vẫn còn chán."
"Vẫn còn ." Tạ Tri Phi gật đầu: "Muốn chuộc ở Giáo Phường Ti cũng dễ, cứ bỏ một đống bạc là xong."
Yến Tam Hợp: "Ý ngươi là ?"
Tạ Tri Phi giải thích: "Thân phận của các nữ quyến tội thần đặc biệt, mỗi đều ghi tên trong danh sách. Muốn chuộc , một là xem Giáo Phường Ti chịu thả , hai là xem lương thiện dám nhận ."
Yến Tam Hợp: "Với phận và tội danh của gia đình nàng , Giáo Phường Ti liệu sẽ thả ?"
Tạ Tri Phi: "Thường là ."
Yến Tam Hợp nghĩ đến tên "Lý Tam" , khẳng định một câu: "Việc chuộc của nàng vấn đề."
Tạ Tri Phi sâu đôi mắt đen trong suốt của Yến Tam Hợp, khỏi nhẹ giọng : "Chắc chắn vấn đề, chúng điều tra cho kỹ."
Không do giọng của quá đỗi dịu dàng do hương phấn nồng nàn trong phòng, Yến Tam Hợp cảm thấy tim đập nhanh hơn một nhịp.
lúc , phục vụ bưng rượu và thức ăn . Yến Tam Hợp vội đưa mắt ngoài cửa sổ, thầm nghĩ dạo gần đây , mỗi thấy tim đều đập loạn xạ.
Một lát , Hạ ma ma , theo còn dẫn hai nữ t.ử cực kỳ trẻ trung và xinh .
Một trong đó ôm đàn tỳ bà, ánh mắt còn vương nét ngượng ngùng, chứng tỏ mới tiếp khách lâu.
Phương Lệnh ôm đàn tỳ bà tiến lên một bước: "Hai vị đại nhân khúc gì ạ?"
"Khúc nào cũng ."
Tạ Tri Phi chỉ chỗ cạnh : "Ma ma, qua đây ."
Hạ ma ma sửng sốt thấy rõ.
Nam nhân đời đều mới nới cũ, ghét già yêu trẻ.
Đừng thấy mồm miệng bọn lúc nào cũng gọi "ma ma" ngọt xớt, nhưng hễ các tiểu nương t.ử trẻ trung bước thì gì còn ai thèm liếc bà lấy một cái, đều chê bà già nua.
"Qua đây , còn ngây đó gì?"
Khóe miệng Hạ ma ma nhếch lên, lả lơi: "Thật đúng là oan gia của , một khắc cũng chờ , đáng phạt một ly."
Chén rượu tay Bùi Tiếu đang nâng lên bỗng khựng .
Mẹ kiếp, cái từ "oan gia" mà cũng dùng ở chốn ? Làm mà Yến Tam Hợp của thể chịu đựng chứ?
Tạ Tri Phi lười biếng ôm trong lòng: "Ma ma, nàng đút cho !"
Bàn tay đang cầm tách của Yến Tam Hợp cũng khựng .
Mẹ kiếp , Tam gia diễn quá đà !
---