Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 287: Sinh nhật

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:35
Lượt xem: 284

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tam gia cút, Tạ tổng quản cũng vội vàng cút theo. Vừa khỏi sân thấy Tam gia chắp tay lưng chờ bóng cây.

Rõ ràng là đang đợi .

Hắn vui vẻ chạy tới: "Tam gia gì phân phó ạ?"

"Hai bà cháu Trần đại nương vẫn cứ để việc trong bếp nhỏ, gì thì bây giờ cái nấy, coi như từng xảy chuyện gì."

Tạ tổng quản: "..."

"Phải cài âm thầm quan sát phòng của phu nhân và Liễu di nương. Xem ai khỏi cửa, ai nhà xí, ai gì với ai. Mỗi ngày đều qua bẩm báo cho ."

"Tam gia, chuyện ..."

"Tạ Tiểu Hoa, đừng bàn lùi với . Ngươi quản gia bao nhiêu năm như , chẳng lẽ ngay cả mấy cái tai mắt cũng ..."

Khóe môi Tạ Tri Phi cong lên, nhếch một nụ nhạt.

Tính nết của Tam gia thế nào, Tạ Tiểu Hoa từ nhỏ đến lớn, lúc nào quậy phá, lúc nào nghiêm túc, trong lòng lão đều nắm rõ như lòng bàn tay.

"Tam gia yên tâm, việc lão nô chắc chắn sẽ thỏa đáng."

"Phía bên La di nương cũng cài thêm tai mắt cho . 'Trai cò tranh , ngư ông đắc lợi', đừng thấy bà im lặng tiếng hờn dỗi mà lầm, chúng cũng đề phòng."

"Vâng!"

"Còn một nữa, ở trong phủ ngươi giúp để mắt tới, còn khỏi cửa thì ngươi cần lo." Ánh mắt Tạ Tri Phi đanh , lộ vẻ tàn nhẫn: "Ngươi hẳn là đang đến ai chứ!"

Chắc chắn , là Nhị gia ?

Chút linh chi vụn chính là do đưa cho Liễu di nương.

"Tam gia yên tâm, lão nô hiểu."

Tạ Tri Phi xác nhận bỏ sót chỗ nào, lúc mới vỗ vỗ vai Tạ tổng quản.

"Tiểu Hoa , Tạ phủ lớn lớn, nhỏ cũng nhỏ. Chủ tớ hai chúng liên thủ bắt cho kẻ tiểu nhân ác . Sau chờ ngươi trăm tuổi già , nếu còn tâm nguyện gì dứt thì Yến cô nương sẽ xem cho ngươi, để ngươi yên tâm nhắm mắt xuôi tay."

Tạ Tiểu Hoa: "..." Tam gia, ngài thể mong cho chút gì hơn ?

Tạ Tiểu Hoa nào , trong lòng Tam gia mong ai cũng đều .

Người chỉ một cái đầu, một đôi tay, chẳng mọc ba đầu sáu tay. Chỉ phụ thuận buồm xuôi gió, Tạ gia an an , phu nhân bình thường trở , thì mới tâm trí để vạch trần bí ẩn của Yến Tam Hợp.

Pháp sự phía bắt đầu náo nhiệt.

Trước cống đài, mười tám vị hòa thượng mặc áo cà sa bồ đoàn tụng kinh.

Tiểu Bùi gia mặc một bộ trường sam màu đỏ, ngẩng cao đầu bóng cây, vẻ mặt kiêu ngạo y hệt con gà trống thắng trận.

Hắn Tăng Lục Ti để gì chứ? Chẳng chỉ vì chút đặc quyền : Làm pháp sự cho nhà , một là cần mời ngoài, hai là cần tốn tiền.

Tạ Tri Phi hất cằm về phía xem như chào hỏi, đó tới chỗ các hòa thượng, vén vạt áo quỳ xuống đất.

Đọc xong một quyển kinh thư, tiếng mõ gõ vang lên, khom lưng dập đầu ba cái.

Cái dập đầu bắt đầu từ bây giờ, và dập liên tục cho đến khi mặt trời lặn, ước chừng dập cả ngày trời.

Tiểu Bùi gia Tạ Tri Phi dập đầu từng cái một, cứ cảm thấy hôm nay dập đầu thực tâm, ngay cả cái dáng vẻ chắp tay cũng toát lên vẻ từ bi thành kính.

Chỉ trong lòng Tạ Tri Phi tự , từ bi, chỉ sự thành kính.

Bồ Tát ! Ta nguyện dùng thời gian sống thêm ở kiếp để đổi lấy manh mối vụ án Trịnh gia, đổi lấy cho Hoài Hữu thể vui vẻ, khỏe mạnh về .

---

Bởi vì chuyện ở bếp nhỏ, tiệc sinh nhật Tam gia cũng chỉ ăn uống qua loa.

Phu nhân Ngô thị cáo bệnh ngoài.

Nhị gia bên ngoài việc bận, chỉ cho gửi quà mừng thọ về.

Tạ Uyển Xu ở đại phòng, len lén quan sát biểu cảm mặt mỗi , trong lòng bất an như trống đánh.

Tạ Đạo Chi dùng vài miếng dẫn theo trưởng t.ử ngoại viện tiếp đãi các tăng nhân dùng cơm, đêm nay các vị tăng nhân sẽ nghỉ tại Tạ phủ.

Người nhà khuất, Tam gia và Tiểu Bùi gia liền liếc , lấy cớ ngoài tiêu khiển chuồn mất dạng.

Hai thẳng đến phường Khai Quỹ.

Trên thuyền hoa của phường Khai Quỹ, Mai Nương chờ sẵn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-287-sinh-nhat.html.]

Chờ hai vị gia lên thuyền, lái thuyền lập tức nhổ neo chèo giữa dòng dừng ở bến tàu cũ như khi.

Triệu Diệc Thời bước lên thuyền, phía chỉ mang theo mỗi Thẩm Trùng.

Chủ tớ hai trong khoang thuyền, Triệu Diệc Thời xuống. Mai Nương tự tay bưng rót rượu, chén rượu nâng lên, tiệc sinh nhật Tam gia lúc mới chính thức bắt đầu.

Mấy chén rượu bụng, đôi mắt Tam gia long lanh như nhiễm sắc hoa đào, mơ hồ ửng hồng.

Hắn xòe tay , đưa lên mặt bàn.

Triệu Diệc Thời và Bùi Tiếu ngoan ngoãn móc ngân phiếu từ trong n.g.ự.c , đặt tay .

Con tuy tuấn tú nhất, nhã nhặn nhất, thế nhưng mê thứ đồ thô tục nhất.

Thật là hiếm !

Bùi Tiếu sang với Hoàng Kỳ, Thẩm Trùng và Mai Nương: "Còn mau đưa tiền riêng các ngươi giấu cả năm nay cho Tam gia ."

Tạ Tri Phi liếc xéo: "Xem ngươi kìa, cứ như đến ăn sinh nhật mà là đến đòi nợ ."

Triệu Diệc Thời nhấp một ngụm rượu: "Ừ, y hệt thế."

Hắn , "chủ nợ" dứt khoát ngoắc ngoắc tay: "Đến đây nào, nôn hết . Năm nay Tam gia sống , dễ chịu , tất cả trông cậy chư vị ."

Mai Nương là sảng khoái nhất, hai lời, trực tiếp đập một thỏi vàng lên bàn.

Thẩm Trùng cũng dứt khoát, một tấm ngân phiếu bay qua.

Chỉ Hoàng Kỳ, cầm tấm ngân phiếu mà tay chân run rẩy, ánh mắt lưu luyến nỡ buông. Tiểu Bùi gia tức giận đá cho một cước: "Có thể giữ cho gia của ngươi chút thể diện hả?"

Hoàng Kỳ liếc trộm , thầm nghĩ: Ta giống ngài, chỉ cần bánh bao, cần thể diện.

Tạ Tri Phi gom một đống bạc, ngay cả rượu cũng chẳng buồn uống, tự nghiêng đầu đếm . Sau đó rút mấy tờ ngân phiếu, đặt cái "bộp" xuống mặt Bùi Tiếu.

Tiểu Bùi gia hoảng hốt hiểu: "Ngươi cái gì ?"

Tạ Tri Phi thản nhiên: "Bán cái biệt viện trong thành của ngươi cho ."

Tiểu Bùi gia kinh ngạc: "Ngươi cần biệt viện gì?"

Triệu Diệc Thời bồi thêm một câu: "Kim ốc tàng kiều?"

Tạ Tri Phi bày vẻ mặt "kệ xác " gợi đòn, : "Bùi Minh Đình, ngươi một câu , bán bán?"

"Đệt, đây là thái độ mua hàng của đấy ? Rõ ràng là cướp ngày trắng trợn!" Tiểu Bùi gia nổi đóa.

Tạ Tri Phi khoanh tay, híp mắt .

Ánh mắt cực kỳ thâm tình, sự chân thành khiến Hoàng Kỳ lưng Tiểu Bùi gia cũng nổi da gà. Trong lòng gã tự nhủ: Tam gia mà quyến rũ ai thì đừng là nữ nhân, đến nam nhân cũng đỡ nổi!

"Bán, bán, bán!" Tiểu Bùi gia bại trận, cam lòng giãy dụa c.h.ử.i đổng một câu: "Mẹ kiếp, kiếp chắc tạo nghiệp nặng lắm đây."

Tam gia hề tỏ áy náy, xoay , tiếp tục híp mắt về phía Triệu Diệc Thời.

Triệu Diệc Thời theo bản năng ngả , tránh xa tên một chút.

Vô dụng thôi!

Da mặt của Tam gia dày đến mức Lý Bất Ngôn còn thán phục. Hắn móc mấy tấm ngân phiếu, đặt xuống mặt Triệu Diệc Thời.

"Hoài Nhân, Tổng chỉ huy sứ của Ngũ Thành Binh Mã Tư."

Yết hầu Triệu Diệc Thời khẽ động, mãi nửa ngày mới rặn mấy chữ: "Đây mới đúng là ăn cướp trắng trợn!"

"Ngươi xem, cho cướp !" Vẻ mặt Tạ Tri Phi đáng thương vô cùng: "Ây da, sinh nhật của quỷ đoản mệnh mà, cứ qua một năm là bớt một năm sống."

Cái gì gọi là lời đ.â.m thấu tim gan?

Đây chính là đ.â.m tim.

Trái tim Triệu Diệc Thời câu đ.â.m cho một lỗ thủng lớn, cả giận : "Tổng chỉ huy sứ thì Tổng chỉ huy sứ, đang yên đang lành ngươi tự nguyền rủa cái gì?"

"Hắn đúng là đồ súc sinh." Bùi Minh Đình nghẹn một bụng nước đắng, nhân cơ hội xả ngoài. "Hoài Nhân, ngươi , tên súc sinh đêm qua trời mưa lớn như dám chạy tới hẻm Tứ Điều..."

Tạ Tri Phi Tiểu Bùi gia lải nhải dông dài, liền bưng chén rượu lên, giơ về phía vô định.

"Hoài Tả, Hoài Hữu, sinh nhật vui vẻ!"

---

 

Loading...