Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 286: Nam nhân

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:34
Lượt xem: 277

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Bất Ngôn nhảy phắt lên, đẩy toang cánh cửa sổ.

"Tam gia hái hoa tặc cũng thuận tay quá nhỉ, còn mỗi ngày đến hái một , đến ong mật cũng chẳng chịu khó bằng ngươi!"

Tạ Tri Phi mặc kệ nàng, vọng với phía bình phong: "Yến Tam Hợp, các ngươi lạ nước lạ cái ở kinh thành, chuyện cứ giao cho , sẽ lo liệu."

Yến Tam Hợp khoác thêm tấm áo ngoài, chậm rãi bước , ánh mắt dừng gương mặt Tạ Tri Phi.

Người hình như thức trắng cả đêm, trong mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ, bọng mắt thâm quầng xanh đen, ngay cả khóe miệng cũng chẳng còn nhếch lên cợt như thường ngày.

"Không ngăn cản ?" Nàng hỏi.

Tạ Tri Phi nàng, ánh mắt dường như sâu thêm vài phần.

Nàng cứ lặng như , khuôn mặt vẫn còn sưng, những vết đỏ dọa biến mất, nhưng bộ xiêm y màu xám trắng toát thứ ánh sáng dịu dàng.

Trong khoảnh khắc , ngỡ như về viện Hải Đường năm nào.

Sáng sớm hôm , nàng bên cửa sổ khuê phòng, vẻ mặt ngái ngủ cố gắng chống mí mắt lên giám sát luyện công.

Điểm khác biệt duy nhất là chín năm , ánh mắt nàng ấm áp bao. Còn chín năm , ánh mắt nàng lạnh nhạt bấy nhiêu.

Ta nhớ , Hoài Hữu.

Tạ Tri Phi thầm nhủ. Nhất là những đêm khuya thanh vắng, từng ký ức ở viện Hải Đường cứ như lưỡi dao, khắc sâu tận xương tủy .

"Tam gia giúp ngươi mở đường, thấy thế nào?"

Yến Tam Hợp thầm giật .

Ý của là, nếu Lão phu nhân kiên quyết ngăn cản, sẽ chịu trách nhiệm đưa bà nơi khác.

"Hai ngày mười bốn, mười lăm, trong phủ pháp sự nên sẽ lộn xộn. Chân của ngươi cứ nghỉ ngơi thêm hai ngày, khéo chờ vết đỏ mặt lặn bớt. Hai ngày , sẽ đưa ngươi đến Giáo Phường Ti."

Giọng Tam gia cực kỳ trầm , cũng cực kỳ bình tĩnh: "Về phần chuyện ở bếp nhỏ, trong một sớm một chiều e là kết quả ngay, nhưng ngươi đừng nóng vội, kiên nhẫn một chút thì hồ ly sẽ sớm lòi đuôi thôi."

Dứt lời, rũ mắt xuống, xoay rời .

Nhanh gọn như ?

Không một lời thừa thãi?

Yến Tam Hợp nghi hoặc theo bóng lưng nọ, thầm nghĩ đầu óc hỏng mà cứ như biến thành một khác ?

Lý Bất Ngôn dường như sực nhớ điều gì, giậm chân một cái đét: "Ây da, hôm nay là sinh nhật Tam gia, quên đưa quà mừng cho ."

---

Sinh nhật Tam gia năm ngoái, mới sáng sớm, hạ nhân trong phủ đến viện Thế An xếp hàng, chờ dập đầu chúc mừng Tam gia.

Tam gia nhận quà, chỉ dập đầu đáp lễ ba cái một tiếng "Sống lâu trăm tuổi", xem như lời chúc phúc đáp .

Năm nay lệ cũ vẫn thế, chỉ là Tam gia vẻ lơ đễnh.

Đám hạ nhân Tam gia đang phiền lòng vì chuyện ở bếp nhỏ, nên dập đầu xong ai nấy đều ngoan ngoãn lui về việc.

Thần tiên đ.á.n.h , dân đen gặp nạn. Chuyện trong nhà cũng giống như chuyện triều đình, đạo lý đều như cả. Lúc , chỉ ít nhiều mới là cách giữ nhất.

Tạ Tri Phi kiên nhẫn đáp lễ chúc thọ xong xuôi liền thẳng đến viện Lão phu nhân dùng điểm tâm.

Lão phu nhân ngờ tiểu tôn t.ử sẽ đến, vội vàng sai dọn thêm một bộ bát đũa.

Ăn nửa chừng, Tạ Tri Phi buông đũa, : "Lão phu nhân cần lo lắng nha đầu sẽ bỏ . Chuyện Am Thủy Nguyệt điều tra xong thì nàng cả."

" cũng lúc điều tra xong thôi."

"Điều tra xong chuyện thì vẫn còn tâm ma khác. Lão tổ tông điều , một việc điều tra tiếp thì nàng dựa cháu, nếu rời khỏi kinh thành thì nàng chẳng ."

"Thật ?"

"Tôn nhi lừa ai cũng nỡ lừa Lão tổ tông." Tạ Tri Phi nắm lấy bàn tay Lão phu nhân đặt bàn: "Lão tổ tông chỉ cần sống vui vẻ, Tam nhi ở đây, trời sập xuống ."

Đêm qua Lão phu nhân ngủ ngon giấc, thương xót cho Yến Tam Hợp, giận Ngô thị việc cẩn thận để kẻ gian lợi dụng sơ hở, còn khiến Lão gia lên tiếng đỡ lời cho Liễu di nương.

Nay những lời , bà cảm thấy lồng n.g.ự.c nhẹ nhõm hơn hẳn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-286-nam-nhan.html.]

ba đứa cháu trai, hai đứa cháu gái, một đứa chắt trai, nhưng chỉ mắt là thỉnh thoảng chạy tới dỗ dành, ấm lòng bà nhất!

Hai bà cháu dùng xong điểm tâm, Lão phu nhân lấy quà mừng thọ chuẩn sẵn từ gối , nhét tay Tạ Tri Phi.

"Lão tổ tông năm nay cho thêm một tấm, trong lòng con , đừng với cha và đại ca con."

Một tấm là năm trăm lượng. Hốc mắt Tạ Tri Phi nóng lên: "Lão tổ tông, chờ cháu trai tiền đồ, cháu sẽ kiếm bạc về cho tiêu."

"Cái nhà cần gì đến lượt con kiếm bạc." Lão phu nhân lườm yêu một cái: "Lát nữa ghé qua thăm nương con , nương con đúng là đồ ngốc mà."

Tạ Tri Phi ngoài miệng , nhưng khỏi viện thẳng đến thư phòng của cha.

Trong thư phòng, Tạ Nhi Lập ở đó, thấy Lão tam đến liền móc trong n.g.ự.c mấy tấm ngân phiếu đưa cho .

Sinh nhật Lão tam nhận quà, chỉ nhận bạc, bao nhiêu năm nay lệ từng đổi.

Tạ Đạo Chi cũng sớm chuẩn xong, vốn định vài câu chúc phúc cho con trai, nhưng chuyện hôm qua mệt mỏi quá khiến ông cũng lười mở miệng.

Ông , nhưng Tam gia lời .

"Phụ , đại ca, nếu hai tin tưởng thì cứ giao chuyện phòng bếp nhỏ cho con. Việc thẩm vấn phạm nhân là nghề của con ở Binh Mã Tư ."

Tạ Tri Phi uể oải bắt chéo chân: "Con sẽ thiên vị ai hết, chỉ mong rõ trắng đen chuyện . Không vì ai cả, chỉ vì cái nhà thôi. Trong nhà mà một con sâu rầu nồi canh như thế thì sớm muộn gì cũng hỏng bét."

Tạ Đạo Chi phút chốc thẳng dậy.

Vẫn là cái dáng vẻ ngỗ ngược thiếu đòn , nhưng dường như chỉ một đêm mọc cốt khí.

Một nam t.ử một khi sinh cốt khí thì dù dính đến nữ nhân, cũng còn là thiếu niên nữa, mà trở thành một nam nhân thực thụ.

"Qua hôm nay là tròn hai mươi mốt ." Tạ Đạo Chi con, cảm thán: "Thành lớn ."

Tạ Tri Phi : "Vậy con coi như phụ đồng ý nhé."

Có thể đồng ý !

Thẩm vấn suốt một đêm, hai bà cháu Trần đại nương ngoại trừ lóc thì chỉ thiếu nước đập đầu tường để chứng minh trong sạch, chẳng khai thác chút tiến triển nào, ông cũng hết đường xoay xở !

Tạ Đạo Chi vẫn còn lo lắng: "Con thật sự thiên vị chứ?"

Tạ Tri Phi nghiêng đầu ngẫm nghĩ, khẽ .

"Phụ , đời sự thiên vị tuyệt đối. Nếu chuyện liên quan đến đại phòng, con sẽ xin phụ hạ thủ lưu tình; còn nếu liên quan đến nhị phòng, con sẽ xin phụ tay tàn nhẫn một chút, đừng nể nang."

Chân tướng chắc chắn sẽ thiên vị.

khi chân tướng rõ, xử trí thế nào thì của đại phòng, đương nhiên nghiêng về đại phòng, hai lời.

Tạ Đạo Chi như con trai cho uống một viên t.h.u.ố.c an thần, bèn gọi Tạ tổng quản tới, dặn dò việc theo sự sắp xếp của Tam gia.

Tạ Nhi Lập lặng lẽ bên cạnh tam , khóe miệng cong lên một nụ dịu dàng.

Thật sự là lớn , cách năng việc ngày càng chu đáo.

Tạ Tri Phi : "Về phía mẫu , đại ca và đại tẩu cần cố ý qua thăm hỏi gì, cứ theo lời phụ , lạnh nhạt một chút cũng ."

Lời khiến Tạ Đạo Chi đầu sang.

"Bởi vì cái gọi là ngã một khôn hơn một chút, mẫu cũng nên học cách khôn ."

"Thằng nhóc ..." Tạ Nhi Lập tức đến mức lông mày dựng ngược: "Ăn kiểu gì thế hả, lớn nhỏ!"

"Cha, con sai ?"

"Không sai một chữ!" Tạ Đạo Chi lạnh lùng liếc Lão đại một cái, khiến đôi lông mày kiếm của Tạ Nhi Lập giật giật rũ xuống.

"Về phần Liễu di nương, phụ cũng cứ lạnh nhạt ."

Tạ Tri Phi tiếp: "Cả hai bên đều lạnh nhạt, cả hai bên đều thiên vị, thế mới thể tiếp tục điều tra ."

Tạ Đạo Chi giữ vẻ mặt đổi sắc con trai út hồi lâu, phất tay mời cút ngoài.

---

 

Loading...