Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 273: Nhìn Thấu

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:20
Lượt xem: 281

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu thị rời khỏi Tĩnh Tư Cư, một đoạn thì nhịn dừng bước.

"Xuân Đào, ngươi cảm thấy Lão tam và Yến cô nương ..."

"Nô tỳ ." Xuân Đào hạ giọng: "Lúc Tam gia Yến cô nương, trong mắt lấp lánh ánh sáng; còn Yến cô nương thì cứ né tránh ánh mắt Tam gia, vẻ tự nhiên."

Chu thị ngó xung quanh thấy ai, cúi đầu thở dài: "Trước đó, ý của Lão gia là gả Yến cô nương cho Nhị gia."

Xuân Đào kinh hãi: "Vậy..."

Vế Xuân Đào dám , nhưng trong lòng Chu thị rõ ràng.

Đại phòng và Nhị phòng xưa nay hợp . Có thể duy trì cục diện êm thấm bây giờ đều nhờ Lão gia chu ở giữa. Nếu Lão nhị, Lão tam thật sự tranh giành Yến Tam Hợp thì chỉ e Lão gia cũng áp chế nổi.

Cuộc sống sợ là thái bình .

Xuân Đào khỏi thấy sầu cho Yến Tam Hợp: "Yến cô nương kẹp ở giữa, thật sự khó xử."

Ai chứ.

Chu thị nghiến răng: "Phu nhân một lòng tìm cho Lão tam một mối gia thế cao, bà tuyệt đối sẽ coi trọng gia thế của Yến cô nương. Sau ồn ào to chuyện cho xem."

...

Trong viện Tri Xuân.

Ngô thị hầu hạ Lão phu nhân dùng xong bữa trưa, trở viện của , uống nửa chén nước ô mai nghiêng ngủ trưa giường trúc.

Hai tiểu nha cầm chùy đ.ấ.m lưng, một trái một đ.ấ.m chân cho bà.

Lý chính gia vội vàng vén rèm , tiến lên phía khẽ gọi: "Phu nhân."

Ngô thị nhướng mi thấy là bà , bèn phất tay: "Các ngươi lui xuống hết ."

"Vâng, thưa phu nhân."

Lý chính gia chờ hai nha rời , bèn cầm lấy cây đ.ấ.m lưng bàn, đ.ấ.m bóp thấp giọng :

"Phu nhân, Tam gia dùng bữa trưa ở Tĩnh Tư Cư. Đêm qua trở về cũng đến Tĩnh Tư Cư ."

Ngô thị hừ lạnh một tiếng.

"Thường ngày Tam gia từ bên ngoài trở về đều phòng Lão phu nhân thỉnh an , đến chỗ . Hôm nay đó quyến rũ qua bên , đến trưởng bối cũng ném đầu."

Lý chính gia thở dài: "Phu nhân , chứ!"

Làm gì bây giờ?

Ngô thị lời , tức, hận: "Ta lo đó nhưng Lão gia là mặc kệ ."

"Phu nhân là thê t.ử kết tóc của Lão gia, thể vì một từ bên ngoài tới..."

tiếp, nhưng sự tủi trong lòng Ngô thị tràn lan.

Đâu chỉ là phu thê kết tóc?

Từ lúc gả Tạ gia, nàng hiếu thuận với chồng, nuôi dạy con cái, sánh bước cùng Lão gia từ lúc khó khăn nhất, suốt con đường công lao cũng khổ lao.

"Phu nhân, lão nô còn một chuyện, Nhị gia cũng thường đến Tĩnh Tư Cư!"

"Thật ?" Ngô thị kinh hãi bật dậy.

"Phu nhân của ơi, lão nô thể lung tung chuyện ."

Lý chính gia len lén quan sát sắc mặt Ngô thị: "Phu nhân ngẫm , từ Tiểu Bùi gia, đến Nhị gia, đến Tam gia của chúng ..."

"Cũng giống hệt cái ả họ Liễu ." Ngô thị vỗ tay, hận đến nghiến răng nghiến lợi: "Nếu đều là thứ hàng như thì phu thê Bùi thái y thể gấp gáp chạy tới như ?"

Lý chính gia: "Phu nhân, Tiểu Bùi gia thì coi như chặn , cũng ngăn Tam gia , thể để ngài u mê như thế !"

"Ngươi ..." Ngô thị nắm lấy cánh tay Lý chính gia, giống như bắt cọng rơm cứu mạng: "Ta nên như thế nào đây!"

"Phu nhân, lão nô một chủ ý, xem phu nhân dám buông bỏ thể diện thôi..."

...

Tạ Tri Phi mơ cũng ngờ tới, tâm tư mà tự cho là giấu kỹ trong đôi mắt hoa đào của , thế mà Chu thị thấu.

Rời khỏi Tĩnh Tư Cư, thẳng đến phường để gặp mấy ở Cẩm Y Vệ hẹn .

Uống xong uống rượu, chuyện cần điều tra sắp xếp xong xuôi bèn trở về Tạ phủ.

Cũng mà từ khi dọn đến ở Tĩnh Tư Cư thì chẳng còn tâm trạng uống uống rượu đến câu lan hát gì nữa.

Về đến nhà, đầu tiên đến chỗ Lão tổ tông một chuyến, lượn lờ trong phòng Ngô thị một lúc, đó Tam gia mới trở về viện của .

Tắm rửa quần áo xong, giường nhớ lời Yến Tam Hợp dỗ dành lúc ban ngày, trong lòng chợt thấy vui vẻ.

Chu Thanh vén rèm : "Gia?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-273-nhin-thau.html.]

"Chuyện gì thế?"

"Phía biệt viện bên mời gia qua một chuyến."

"Ta mới từ ngoài về, giờ ngoài nữa sẽ khiến nghi ngờ."

Tạ Tam gia dậy, suy nghĩ một lát: "Ngươi với cha một tiếng, bảo là Tiểu Bùi gia vì chuyện của Yến Tam Hợp mà chơi đùa quá chén, khuyên nhủ ."

"Vâng!"

Chu Thanh rời khỏi viện Thế An, cần hỏi thăm cũng Lão gia chắc chắn nghỉ ở viện Mộc Hương.

Đến viện Mộc Hương.

Chu Thanh gõ cửa vài cái mới bà v.ú mở.

Thấy là ở chỗ Tam gia, bà v.ú dám ho he gì, chỉ khách khí hỏi một câu: "Là tìm Lão gia ?"

"Tam gia bảo qua đây truyền lời cho Lão gia..."

Bà v.ú xong thì đóng cửa , lập tức bẩm báo cho nha gác đêm bên ngoài.

Nha tới cạnh cửa, ngóng động tĩnh bên trong thấy gì khác thường mới dám gõ cửa bẩm báo.

Tạ Đạo Chi xong, tức đến bật .

"Tên nhóc cũng vô tư thật, chuyện hôn nhân đại sự quan trọng như thế cũng dám một ."

"Trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng, thích thì ." Liễu di nương nhẹ giọng : "Hơn nữa, tướng mạo nhân phẩm của Yến cô nương như thế thì ai mà thích chứ."

Tạ Đạo Chi kinh ngạc: "Nàng cũng cảm thấy cô nương ư?"

"Thiếp mặc dù gặp Yến cô nương mấy , chỉ vì nàng cứu Uyển Xu nên mới khen một tiếng ."

Tạ Đạo Chi hài lòng.

"Có những giống như củ cải , phía cành lá sum suê nhưng bên trong ruột thì rỗng tuếch, vô tâm vô tính."

"Lão gia lời ... Xem , Yến cô nương hẳn là thực tâm."

"Thực tâm thực tâm thì xem ai ."

Tạ Đạo Chi cảm thán: "Bùi gia cũng cái khó của Bùi gia, một việc một hai câu , đành xem duyên phận thôi."

"Vậy Lão gia xem giúp xem Lão nhị duyên phận với Yến cô nương ?"

Tạ Đạo Chi kinh hãi, cúi đầu nữ nhân trong lòng.

Nữ nhân che giấu: "Bùi gia chê nhưng chê. Có như thế thê t.ử của Lão nhị, thế nào cũng là để cô nương nhà chịu thiệt thòi ."

"Nàng nghĩ thế ư?" Tạ Đạo Chi càng thêm kinh ngạc.

"Không nghĩ như , mà là tin mắt của Lão gia."

Liễu di nương áp mặt n.g.ự.c trượng phu.

"Thiếp là nữ nhân nội trạch, hiểu nhiều, chỉ một điều: Lão gia nàng thực tâm thì thể tệ ."

Đây mới là dáng vẻ mà nữ nhân của Tạ Đạo Chi nên : Nghe , tin , ủng hộ , chứ cả ngày trái ý .

"Hơn nữa, còn một chút tư tâm, cho Lão gia khó xử."

"Ý nàng là ?"

"Theo lý mà , Lão nhị sớm đến tuổi bàn chuyện hôn sự, nhưng Lão gia mãi lên tiếng. Nói cho cùng là vì sợ Lão nhị tủi ."

"Nàng..." Tạ Đạo Chi hít sâu một : "Nàng ?"

"Nếu , thể quan tâm đến hôn sự của Lão nhị, san sẻ với Lão gia chứ?"

"Vẫn là nàng hiểu !" Tạ Đạo Chi thở dài: "Trong chuyện sách khiến nó chịu ấm ức , nên chuyện hôn nhân đại sự chỉ cưới một cho nó."

một thứ t.ử cưới dễ dàng?

Huống chi, nếu quá thì sợ Lão phu nhân cũng sẽ đồng ý.

Vậy thế nào là , thế nào là ?

Phu thê hai sống qua ngày, chỉ cần đồng lòng thì chẳng gì quan trọng hơn nữa.

Lời trúng tim đen Tạ Đạo Chi, lòng trìu mến dâng lên, nhẹ nhàng vuốt ve lưng phụ nữ.

"Lão gia nếu thật sự tính toán cho Lão nhị thì chẳng cần cao môn đại hộ gì , vì Lão nhị áp chế nổi." Liễu di nương nhổm dậy chống nửa : "Chỉ cần một cô nương thông minh thực tế, chữ hiểu lễ nghĩa, an phận thủ thường là ."

"Việc vội, để suy nghĩ ..."

Tạ Đạo Chi đôi mắt sáng ngời của nữ nhân, trở đè .

 

Loading...