Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 27: Cảnh Giới

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:07:27
Lượt xem: 345

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những nếp nhăn nơi khóe mắt Tạ lão phu nhân càng hằn sâu hơn. Đó chính là điều khiến bà ân hận nhất.

"Cái danh tiết trinh liệt đè nặng đầu , dám ? Đó là tội khi quân đấy!"

Tai Tạ Đạo Chi ù nữa.

Năm đó Lễ bộ tới hỏi chuyện mẫu thủ tiết, vì hận thấu xương hai năm tủi nhục ở Yến gia, chút do dự khẳng định mẫu thủ tiết nuôi khôn lớn.

"Thì ... tất cả là do !"

Tạ Đạo Chi cảm thấy luồng khí nóng trào lên trong ngực, miệng há phun một ngụm m.á.u tươi.

"Phụ ?"

"Con !"

Hai Tạ gia vội vàng đỡ lấy . Tạ Nhi Lập lệnh cho Tạ tổng quản mời thái y, nhưng Tạ Đạo Chi níu c.h.ặ.t t.a.y con trai.

"Đừng gọi..." Hắn thều thào hữu khí vô lực: "Phun ngụm m.á.u ."

Tạ Nhi Lập đầu: "Lão Tam?"

Tạ lão Tam vội đưa chén ấm đến bên miệng Tạ Đạo Chi: "Phụ , súc miệng ạ."

Tạ Đạo Chi đẩy chén , ánh mắt hướng về phía Yến Tam Hợp. Đó là ánh mắt chứa đầy sự áy náy, khổ sở, thương tâm, hối hận... Vô cảm xúc đan xen , lời nào tả xiết.

"Yến cô nương, ông mấy năm nay... sống ? Có thể cho ?"

"Không cần .”

Yến Tam Hợp mặt đổi sắc: "Với tính khí của ông thì hẳn cũng khinh thường việc kể lể với ngươi."

"Yến - cô - nương!”

Tạ Đạo Chi cảm giác như con d.a.o găm đ.â.m phập ngực, đau đớn kêu lên.

Hai thấy sức nặng tay tăng lên, phụ trụ vững nữa bèn vội đỡ ông xuống ghế. Tạ Tri Phi đầu liếc Yến Tam Hợp. Nàng cũng thật tàn nhẫn!

"Nếu chân tướng rõ thì các cần diễn cảnh c.h.ế.t sống mặt nữa." Lời lẽ của Yến Tam Hợp càng thêm cay nghiệt: "Thứ nhất, với cũng vô dụng. Thứ hai, c.h.ế.t thấy . Nếu thật sự cảm thấy áy náy thì đợi ngày xuống suối vàng hãy tự với ông ."

Mọi : "..."

"Ta còn việc, ?" Ánh mắt Yến Tam Hợp lạnh băng.

"Cháu ..." Nàng càng như , Tạ lão phu nhân càng thêm day dứt. Bà chống quải trượng dậy: "Là Tạ gia với ông , xin các cháu. Ta dập đầu tạ tội với cháu!"

"Tổ mẫu!"

"Lão tổ tông!"

Tạ tam gia vội đặt chén xuống, đỡ lấy Tạ lão phu nhân, dùng sức ấn bà xuống ghế.

"Bà cái gì ? Nếu dập đầu tạ tội thì chúng con dập đầu chứ. Yến cô nương, ngươi ?"

Yến Tam Hợp im lặng.

Thấy ngó lơ, Tạ tam gia chỉ "À" một tiếng chữa thẹn tiếp tục: "Nhanh lên, vững . Ta lão tổ tông, phụ dập đầu tạ với cô nương. Mười cái đủ thì một trăm cái, một trăm cái đủ thì một ngàn cái..."

"Ngươi tên gì?”

Yến Tam Hợp lạnh lùng cắt ngang.

"Cái mặt tiền của Tam gia thật là..." Tạ tam gia sờ sờ mặt : "Họ Tạ thì khỏi cần nhé, tên Tri Phi, tự Thừa Vũ, cứ gọi là Thừa Vũ là ."

"Ta với ngươi chẳng thiết đến thế!”

Yến Tam Hợp thẳng mắt .

“Tạ Tri Phi, những lời tiếp theo ngươi cho kỹ đây."

Giọng điệu nghiêm túc của nàng khiến Tạ tam gia bất giác lo lắng.

"Trên đời , thứ rẻ rúng nhất chính là sự hối hận muộn màng dành cho khuất. Ba mươi ba tầng trời, mỗi tầng một cảnh giới. Cảnh giới của ông , các ngươi với tới, cũng với tới."

Ánh mắt Yến Tam Hợp sắc bén như dao: "Ta thời gian ở đây dông dài với các . Tâm ma của ông một ngày trừ thì việc một ngày kết thúc. Lão phu nhân xé hưu thư thì theo lý vẫn là bên gối của ông . Tạ gia các cũng lo mà cẩn thận."

Tạ tam gia chợt nhớ tới chuyện Quý gia, kinh hãi thốt lên: "Yến cô nương, chẳng lẽ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-27-canh-gioi.html.]

Yến Tam Hợp: "Cứ vết xe đổ của Quý gia mà tham khảo."

Tạ tam gia: "..." Sao nàng đang nghĩ đến Quý gia?

"Không cách hóa giải, chỉ thể tự cầu phúc.”

Yến Tam Hợp Tạ tam gia lạnh lùng: "Lời của , ngươi nhớ kỹ ?"

Nàng chỉ với , rõ ràng là đang cảnh cáo cả nhà họ Tạ. Tạ tam gia nặng nề gật đầu.

"Núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài. Ta với Tạ gia các hẹn gặp !"

"Này, hẹn gặp chứ, ..."

"Cút ngay!"

Gương mặt Yến Tam Hợp đỏ bừng, còn vẻ lạnh lẽo u tối nữa mà đỏ đến đáng sợ, khóe mắt ầng ậc nước. Trong lòng Tạ Tri Phi run lên, theo bản năng tránh sang một bên.

Yến Tam Hợp lấy vạt áo lau vội, bước nhanh lên cầu thang.

Cửa phòng đóng , nước mắt nàng trào . Nàng che miệng, cả run rẩy, cổ họng phát tiếng rên rỉ như con thú dồn tuyệt cảnh.

Thật mỉa mai ! Ông suy nghĩ cho bọn họ chu như thế, dùng tấm chân tình vô tư để đ.á.n.h đổi, nhưng bọn họ thì ? Có chút thật lòng nào với ông ? Ông ngốc quá! Sao ngốc đến thế!

Yến Tam Hợp chịu nổi nữa, dựa lưng tường từ từ trượt xuống xổm sàn.

Nàng chợt nhớ đến đêm cuối cùng của ông. Rõ ràng đến giờ nghỉ ngơi nhưng ông khoác áo sang phòng nàng , dáng vẻ thôi.

Nàng buồn : "Ông chuyện gì cứ thẳng ."

Ông : "Ta lộ liễu thế ?"

Nàng liếc xéo: "Có mù mới ."

Ông thở dài: "Con nếu chuyện gì cũng giữ trong lòng thì thể bước tiếp . Thứ gì nên buông bỏ thì buông bỏ, nếu chỉ khổ chính ."

Nàng ngoảnh mặt : "Ông mấy triết lý gì?"

Ông dậy xoa đầu nàng: "Nếu thì e là còn cơ hội. Dù cũng là ông cháu, mong cháu luôn sống thật ."

Hóa , đó là lời từ biệt ông dành cho cháu ? mà, chẳng chính ông cũng buông bỏ đó ? Rốt cuộc điều ông buông bỏ là gì?

Yến Tam Hợp lau nước mắt, vớ lấy tay nải bàn buộc lên xuống lầu. Nàng bước từng bước vững chãi, khi ngang qua đại sảnh chẳng thèm liếc đám Tạ gia lấy một cái, trực tiếp mở cửa lớn bước màn đêm vô tận.

Yến Tam Hợp rời lặng lẽ, nhưng bóng lưng giáng một đòn chí mạng lão phu nhân và Tạ Đạo Chi.

Đây hiển nhiên là một bản của Yến Hành. Cái cốt cách kiêu ngạo tự phụ ngấm máu, rõ ràng mang một bụng tủi ấm ức cũng chịu với ngoài, cứ hờ hững như chuyện gì.

Thật lâu .

Tạ lão Tam mới hồn, giật giật tay áo Tạ Nhi Lập: "Đại ca!"

Tạ Nhi Lập lão phu nhân đang chìm trong bi thương, hít sâu một gọi: "Tạ tổng quản."

"Vâng, thưa Đại gia."

"Đưa lão phu nhân và lão gia về , phái mời Bùi thái y. Cử thêm túc trực hầu hạ, một khắc cũng rời."

"Vâng!"

"Khoan !"

"Đại gia còn dặn dò gì nữa ạ?"

"Chuyện đêm nay lệnh cho tất cả kín miệng. Phu nhân và Đại phu nhân bên cũng tiết lộ, chỉ lão gia và lão phu nhân gặp cố nhân nên xúc động."

"Vậy vết thương mặt đại gia..."

"Cố nhân chút hiểu lầm với nhà chúng , bây giờ hiểu lầm gỡ bỏ ."

"Vâng!" Tạ tổng quản vẫy tay, lập tức mấy hộ viện tiến tới.

Lúc lão phu nhân nâng dậy, bà đột nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y cháu đích tôn: "Lão đại, ... ... nàng ..."

---

 

Loading...