Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 265: Hoa khôi

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:12
Lượt xem: 259

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi ba vị tiểu nương t.ử tự báo gia môn thì hai lui màn, chỉ để Băng Thanh áo đỏ sân khấu. Lúc nhạc khúc nổi lên, Băng Thanh múa theo điệu nhạc. Tay áo dài nhẹ nhàng như liễu yếu trong gió, váy bồng bềnh như mây trôi chân trời, tựa bươm bướm lướt qua khóm hoa, như tiên nữ giáng trần.

Lý Bất Ngôn vui vẻ, mắt chẳng hề chớp. Tam gia và Tiểu Bùi gia căn bản lên sân khấu, hai chậm rãi thưởng , trong lòng đều đang suy nghĩ vì Triệu Hoài Nhân đến Giáo Phường Ti.

Tam gia vốn thích tiếng chiêng trống ầm ĩ nên yên, ném hạt lạc trong tay , đang định ngoài hít thở chút khí trời, nhưng dậy xuống ngay. Chu Thanh tới, ghé tai Tam gia nhỏ gì đó. Nói xong, xổm bên cạnh Tam gia, im lặng chờ lệnh.

Bùi Tiếu sắc mặt Tạ Ngũ Thập, hỏi: "Đã xảy chuyện gì?"

Tạ Tri Phi ghé đầu qua thấp giọng: "Hoài Nhân nhắn là nghĩ cách nâng Trúc Hương áo trắng lên hoa khôi."

Bùi Tiếu trượt , thiếu chút nữa thì ngã khỏi ghế. Hắn đảo mắt lấy một tấm bùa trong n.g.ự.c nhét tay Chu Thanh: "Nói với thứ khai quang , niệm thêm vài tiếng A Di Đà Phật là cầu gì nấy."

Chu Thanh: "..."

Tạ Tri Phi đột nhiên dậy vỗ vai Lý Bất Ngôn: "Ngươi đây đừng nhúc nhích, và Minh Đình nhà xí một lát."

Vừa chớp mắt chẳng thấy bóng ai. Lý Bất Ngôn trái ngó , thầm nghĩ: Sao nam nhân vệ sinh cũng kết bè kết đội thế nhỉ?

...

Trong nhà xí vắng vẻ, đến hầu trông cửa cũng chạy hóng chuyện .

Tạ Tri Phi nắn cằm: "Hắn Trúc Hương lai lịch gì ?"

Chu Thanh: "Hồi bẩm Tam gia, là con gái của Tri phủ phủ Hải Lăng, tới cửa cầu xin là Tri châu Vương Hiển phủ Lâm An."

Tất cả đều ở phía Nam. Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu liếc , lập tức hiểu nguyên do Thái Tôn đồng ý việc .

Quý Lăng Xuyên lưu đày, chức vị Lang trung Hộ bộ do của Thái t.ử chịu trách nhiệm sắp xếp, chức vị chuyên quản lý thủy vận. Phía Nam sông ngòi chằng chịt, là nơi thủy vận phát triển nhất. Cũng vì phát triển nên trong nhiều dây mơ rễ má, lên nếu tốn thời gian thì thể nước sâu nước cạn bên trong.

Thái Tôn đây là đang lấy lòng vì Thái t.ử !

Chu Thanh thấy hai vị gia lời nào, vội nhắc: "Điện hạ các gia nghĩ cách trong vụ thơ phú."

"Thơ phú?" Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu nữa liếc , hiểu ý tứ trong lời .

Chuyện chọn hoa khôi, một là dựa tướng mạo cha sinh, hai là dựa sự dạy dỗ của ma ma, ba là dựa đầu óc của tiểu nương tử. Ba thứ giả . Tướng mạo ba kẻ tám lạng nửa cân, chỉ so xem ai n.g.ự.c lớn một chút, ai eo nhỏ một chút. Thứ quan trọng nhất chính là tài nghệ.

Tài nghệ ba loại: múa, đàn và thơ phú.

Đã là ứng cử viên hoa khôi thì hai món đầu chắc chắn thạo , chênh lệch bao nhiêu, chỉ thơ phú là dựa sự thông minh, ngộ tính và thiên phú. Không liên quan gì đến việc bỏ công sức khổ luyện cả.

Điểm quan trọng nhất là... tối nay đến Giáo Phường Ti đông nhất là đám thư sinh nghèo kiết xác . Việc chọn hoa khôi cũng là đám thư sinh hăng hái nhất. Thư sinh cái ngạo khí và tự phụ của thư sinh, đừng đám hú hét như ch.ó hoang động dục, thứ mấy đám coi trọng thực sự nhan sắc cầm kỳ, mà là văn chương thi từ.

Chỉ cần nghĩ cách một bài thơ khiến cho đám thư sinh chấn động thì Trúc Hương chắc chắn sẽ là hoa khôi!

Bùi Tiếu vuốt tóc, móc trong n.g.ự.c một tờ giấy vàng: "Đây là chú do bậc cao tăng , cũng khai quang, đây là chút sức lực mỏng manh cuối cùng của đó."

Thơ ư? Phú ư? Tiểu Bùi gia từ nhỏ hai từ trong từ điển. Tạ Tri Phi cũng ôm đầu, trong lòng kêu trời. Để cho múa thương múa kiếm thì còn , kêu "thơ từ ca phú"... Tam gia lau mồ hôi lạnh, thầm nghĩ chuyện chẳng đ.á.n.h đố !

Đột nhiên tay dừng , trong đầu hiện lên một .

"Xin đại ca giúp một tay, chữ nghĩa đầy mà!"

Tiểu Bùi gia khẩy: "Không khinh thường đại ca nhà ngươi , nhưng đến ba vị trí đầu bảng thi Hội còn , giờ thơ phú lạ thì khác gì mơ."

Tạ Tri Phi: "Không còn Hoài Nhân ?"

"Tiên sinh của là ai?"

Tiểu Bùi gia: "Thái t.ử Thái phó."

"Không , đây là học vấn nhất đời đó." Tạ Tri Phi càng càng thấy khả thi: "Chu Thanh, tìm đại ca , ngươi tìm điện hạ, bảo điện hạ dù thế nào cũng nghĩ cách lấy đề tài thơ phú ."

Chu Thanh: "Vâng!"

Tiểu Bùi gia: "Ta thì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-265-hoa-khoi.html.]

"Ngươi trông chừng bà cô nhỏ ." Tạ Tri Phi thở dài: "Nếu cha ở đây thì , văn chương thi từ của cha là nhất tuyệt."

Thôi ông! Nếu cha ngươi ngươi gian lận giúp hoa khôi thì chẳng đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi ?

Tiểu Bùi gia: " , Hoàng Kỳ nhà , thấy bóng dáng?"

Chu Thanh: "Hắn ở phía hỏi thăm chuyện Tĩnh Trần."

Năm , ba bận rộn chuyện khác, một như tên ngốc bên khúc khích, chỉ là còn đang chính sự. Tiểu Bùi gia vỗ trán thở dài: "Lát nữa về gặp oan gia của , giấu mặt đây."

Ta cũng mặt mũi nào!

"Minh Đình." Tạ Tri Phi ôm vai : "Đừng để tên ngốc ngây ngô mãi, ngươi bảo nàng nghĩ cách phía tìm hiểu xem nhét thơ tay Trúc Hương ."

...

Giáo Phường Ti vẫn tiếp tục sự náo nhiệt.

Tiểu Bùi gia trở chỗ , dùng ngón tay chọc chọc cánh tay Lý Bất Ngôn.

"Đi nhà xí về hả?"

Lý Bất Ngôn vội vàng liếc một cái, đó ánh mắt dán chặt sân khấu.

Tiểu Bùi gia: "..."

Trên đời nhọc lòng c.h.ế.t, thì vô tư đến mức trong bụng chèo thuyền. Tiểu Bùi gia chọc nàng, mặt trầm xuống.

Lý Bất Ngôn vội đưa đầu gần: "Làm ? Tam gia lọt xuống hố xí cứu ?"

"Ngươi..."

"Được , đùa nữa. Nói , xảy chuyện gì?"

Thì trong lòng nàng ! Tiểu Bùi gia cũng giấu giếm, vội vàng thì thầm bên tai nàng. Nghe xong, Lý Bất Ngôn nhíu mày: "Ý ngươi là điện hạ bảo chúng như ?"

"Nếu thì ?"

"Vậy ngươi với điện hạ việc đơn giản, cứ giao cho ."

Lý Bất Ngôn xong liền lên, Tiểu Bùi gia dùng sức kéo nàng xuống: "Ngươi ?"

"Giúp ngươi gian lận!"

"Ngươi..." Tiểu Bùi gia hít sâu một : "Ngươi xong . Ngươi phía màn, nghĩ cách kết nối với Trúc Hương."

"Ồ!"

"Lát nữa Tam gia sẽ đưa thơ phú xong đến chỗ , khi lấy sẽ đến nhà xí đợi ngươi, chúng gặp ở đó."

"Ừ."

"Ngươi dùng tốc độ nhanh nhất đưa đồ tay Trúc Hương, để nàng chọn một bài nhất mà học thuộc."

"Được!"

"Đừng , nhớ hết ?"

"Yên tâm."

Tiểu Bùi gia nàng vung vẩy hai tay, lắc lư bỏ mà tức đến trợn trắng mắt. Một chủ một tớ, chủ t.ử thì tâm tư kín đáo, chuyện đáng tin cậy, chỉ cần nàng ở đây thì trời sập xuống cũng thể chống đỡ. Người hầu ư? Rõ ràng là một tên lưu manh lêu lổng ngoài đường!

Họ Lý , nếu ngươi dám hỏng việc , sẽ dán bùa chú lên trán ngươi cho coi.

---

 

Loading...