Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 26: Chân Tướng 3
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:07:26
Lượt xem: 333
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu hỏi của Tạ tam gia khiến tâm trạng Tạ lão phu nhân mới bình tĩnh đôi chút trở nên kích động.
"Không đuổi, đuổi..."
Tạ Đạo Chi như thể tin tai : "Mẫu , cái gì?"
"Con trai!" Tạ lão phu nhân t.h.ả.m thiết: "Đây là đại ân dành cho con chúng , là đại ân đó!"
Ngày hôm , từ nha môn trở về liền thẳng thư phòng. Nàng đợi đến giờ Tý vẫn thấy sang, đang định nghỉ ngơi thì cho gọi nàng đến thư phòng.
Trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn dầu nhỏ như hạt đậu. Hắn chắp tay cửa sổ, dường như đang gặp chuyện nan giải, đôi mày cau , gương mặt chút biểu cảm.
Nàng dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ chén lạnh bằng một chung nóng. Trà dâng lên, nhận. Ánh mắt dừng nàng hồi lâu mới lạnh lùng cất tiếng: "Hưu thư xong, nàng thu dọn một chút mang theo con trai rời ."
Xoảng!
Chén tay nàng rơi xuống vỡ tan. Nàng hoảng hốt quỳ sụp xuống đất nấc lên: "Ta sai điều gì mà lão gia bỏ ?"
Hắn trầm mặt đáp, ánh mắt đầy sát khí. Nàng cuống quýt, chẳng còn màng đến thể diện, vớ lấy một mảnh sành đất kề lên cổ tay định tự vẫn. Hắn vội ngăn .
Thấy mềm lòng, nàng mở to mắt: "Lão gia bỏ , chi bằng cứ để c.h.ế.t cho xong."
Bốn mắt . Lần đầu tiên nàng né tránh ánh của .
Thật lâu , vỗ nhẹ lên lưng nàng: "Triều đình sắp động đến , Yến gia e là khó giữ ."
"Cái gì?" Nàng kinh hãi đến mức há hốc mồm.
"Những ai thể , đều sắp xếp cho họ . Còn những kẻ thể ... đó là mệnh của bọn họ." Giọng bình thản chút sợ hãi: "Ngươi cầm tờ hưu thư rời , sẽ ai khó dễ ngươi."
"Ta ! Ta c.h.ế.t cũng sẽ !"
"Hãy nghĩ về con trai nàng và tương lai của nó."
Hắn chuyện lúc nào cũng đ.á.n.h trúng tim đen khác.
"Nàng là đàn bà sống thực tế nhất, tính toán nhất, bây giờ hồ đồ như ?"
"Lão gia, nào hồ đồ, là..."
"Là cái gì cũng quan trọng nữa." Hắn lạnh lùng ngắt lời.
“Quan trọng là nàng hiểu rằng, con trai nàng là duy nhất nàng thể dựa trong tương lai."
"Vậy còn thì ? Các thiếu gia ?"
"Đàn bà đừng xen chuyện của đàn ông, lo chuyện của là ." Hắn quát lớn. Giọng vẫn nghiêm khắc như thường ngày, nhưng nàng trong đó vài phần dịu dàng chua xót.
Nàng sắp phát điên : "Đang yên đang lành nông nỗi ? Lão gia đắc tội với ai cơ chứ?"
"Tiểu nhân!" Ánh mắt sắc lạnh: " dù bao nhiêu nữa, vẫn sẽ mắng ."
"Lão gia vì thì cũng nên suy nghĩ cho trong phủ chứ." Nàng thực sự hoảng loạn, năng chẳng còn lựa lời: "Vì thể nhẫn nhịn một chút? Để đường lui cho cũng là để đường lui cho mà!"
"Nhẫn nhịn một chút?" Hắn nhắm mắt, hít một thật sâu mở : "Nàng theo hai năm, là loại nhẫn nhịn ?"
Hắn , và cũng khinh thường điều đó. Trong mắt chứa nổi một hạt cát. Hai năm đầu ấp tay gối, nàng hiểu rõ tính tình .
Hắn từ từ xoay , đôi mắt đen thẫm: "Ta để dành một khoản tiền trong một tiền trang ở kinh thành, nhiều lắm, cũng chỉ hai ngàn lượng. Mẹ con nàng chi tiêu tiết kiệm chút cũng đủ sống mấy năm, về thế nào thì xem phận của hai ."
Hắn đột ngột chuyển đề tài: " nếu đứa nhỏ tiền đồ lớn thì đừng để nó sống quá sung túc. Tính tình thằng bé thấy rõ, cần dồn nghịch cảnh mới thể phất lên ."
Nàng cảm giác tim như sắp vỡ , đau đớn tột cùng. Bất chấp sự rụt rè thường ngày, nàng nhào tới ôm chặt lấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-26-chan-tuong-3.html.]
"Lão gia... Lão gia ơi!"
Hắn đẩy , khẽ gọi tên đầy đủ của nàng: "Dương Tuệ, cái tính nết của là từ trong bụng mà , sửa , cũng sửa. Con sống cả đời mưu cầu thứ gì chứ? Chẳng mong sống đúng với ý ?"
"Lão gia sống đúng ý , nhưng đến bước đường cùng thế , bảo con ?" Nàng miệng thì oán trách nhưng vòng tay siết chặt hơn.
“Cái thế đạo gì thế ? Vì dồn đường cùng là ? Còn những kẻ thì ?"
"Không đến đường cùng thì vùng lên , tính nết thằng bé nhờ thế mà đổi?" Hắn tự giễu, khẽ đẩy nàng : "Đi , cầm lấy hưu thư, ngày mai hãy rời khỏi đây."
Nàng hai mắt đẫm lệ , chôn chân chịu dời bước.
Hắn nheo mắt, thu cảm xúc nơi đáy mắt: "Đừng cảm thấy hổ thẹn với . Nếu một ngày con trai ngươi quyền cao chức trọng, nhớ bảo nó đưa tay giúp mấy tiểu súc sinh bất tài của nhà một phen là đủ ."
Nàng gạt nước mắt, tới bàn học, cầm tờ hưu thư lên đột nhiên xé nát vụn.
"Ngươi..."
"Ta tiến viện của chẳng qua chỉ bằng một cỗ kiệu nhỏ. Người mang bằng kiệu nhỏ thì chỉ là phận tiện . Đuổi một tiện thì cần gì đến hưu thư?"
Nàng ngẩng đầu , bắt gặp sự kinh ngạc trong mắt .
"Lão gia, đời tuyệt đối sẽ bước nữa. Nếu bình an vô sự, nếu vẫn còn chỗ dung cho con thì hãy giữ một vị trí bên giường cho ."
Hắn nhíu mày, ánh mắt trở nên mờ như phủ một tầng nước.
"Nếu thật sự xảy chuyện..." Nàng nghẹn nên lời: "Vậy... hãy coi như giữ cho một chút kỷ niệm ."
Nếu thế, sống nổi! Cuộc đời đằng đẵng phía , nếu chút kỷ niệm cũng , chút hy vọng cũng chẳng còn thì những ngày tháng khổ sở mịt mù, những đêm dài cô tịch ngủ, nàng lấy gì để chống đỡ?
Gương mặt đầy ngạo khí của đầu tiên nở nụ thương tiếc dịu dàng. Hắn câu cuối cùng trong kiếp với nàng: "Khôn khéo chỗ nào , rõ ràng là ngốc."
Nàng cũng đáp một câu cuối cùng: "Đều là học theo cả đó."
Nói xong, nàng quỳ xuống dập đầu hành đại lễ với , rơi lệ bước màn tuyết trắng xóa đầy trời.
Ngày hôm .
Cánh cửa lớn nặng nề của Yến phủ khép . Tiếng đóng cửa tựa như lưỡi d.a.o sắc nhọn đ.â.m thẳng tim nàng. Đau đớn khôn cùng! Cảm xúc kìm nén bấy lâu vỡ òa, nàng gào t.h.ả.m thiết. Giữa trời đất mênh mông, cuối cùng chỉ còn nàng và con trai.
...
Kể xong chữ cuối cùng, lão phu nhân cũng ngừng rơi lệ. Đối với bà, mỗi khi hồi tưởng những chuyện , từng hình ảnh đều là sự hoài niệm và nỗi day dứt khôn nguôi đối với xưa.
"Đó mới là bộ chân tướng giấu kín suốt bốn mươi năm." Giọng bà thều thào như sắp c.h.ế.t đuối: "Con trai, ông nợ chúng . Là chúng nợ ông . Trả hết, kiếp cũng trả hết."
Trong sự tĩnh mịch c.h.ế.t chóc, Tạ Đạo Chi thấy tai ù . Hắn còn rõ bất kỳ âm thanh nào xung quanh, chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c đau nhói, dày co rút liên hồi.
Có vỗ vai . Tạ Đạo Chi ngẩng đầu lên thì thấy lão Tam, ánh mắt nó tràn đầy lo lắng, miệng mấp máy như đang gì đó nhưng chẳng .
Kỳ lạ , tuy tai thấy gì nhưng những ký ức về hai năm sống ở Yến gia hiện lên rõ mồn một như tranh vẽ.
Ông mắng chữ như gà bới... Ông chê , ... Ông mắng văn chương sáo rỗng... Ông mắng "từ mẫu bại nhi", bảo ở Yến gia thì cút xéo...
Tạ Đạo Chi bấu chặt góc bàn, cố gắng dậy, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm lão phu nhân.
"Vì sớm?"
"Tại giấu con lâu như ?"
"Con... Con cơ hội giúp ông mà! Con cơ hội mà!"
---