Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 259: Hình vẽ
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:17:06
Lượt xem: 292
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Tiểu Hoa hớn hở chạy , chìa cây gậy chống trong tay khoe với Yến Tam Hợp.
"Yến cô nương, cô xem , từ đường nét chạm trổ đến màu sắc đều tinh xảo hết chỗ chê nhé."
"Tạ tổng quản, ngươi đang nguyền rủa què cả đời đấy hả?"
" cái gan to bằng trời !" Tạ tổng quản liếc Tam gia với ánh mắt đầy oán trách: Tam gia ngài xem, cái nồi Tiểu Hoa đội oan ức chứ?
"Không cần ngươi đội!" Tam gia đỡ lời: "Cái là tặng. Chân nửa tháng nữa mới xuống đất tập , cây gậy chống thì mới mau lành ."
Yến Tam Hợp sững sờ.
Tam gia đợi nàng kịp phản ứng, bồi thêm: "Nếu thấy cảm động quá thì nghĩ xem nên tặng gì cho . Dạo tiêu xài quá tay, cũng chẳng nghĩ thiếu thứ gì, tặng bạc cũng ."
"Bất Ngôn." Yến Tam Hợp lệnh: "Lấy tám trăm lượng bạc đưa cho Tam gia."
"Ngươi tặng thật đấy ?"
Lần đến lượt Tạ Tri Phi há hốc mồm kinh ngạc.
"Tam gia mở lời , thể keo kiệt ."
Yến Tam Hợp cầm cây gậy lên ngắm nghía: "Không vì thứ , mà là vì Tam gia vất vả chạy vạy lo liệu chuyện của Tĩnh Trần."
Tạ Tri Phi nàng , hí hửng chìa tay : "Tám trăm lượng thì ít đấy, là thêm chút nữa cho tròn !"
Yến Tam Hợp chút do dự, đ.á.n.h bốp một cái lòng bàn tay : "Ngươi mơ ."
Tạ Tri Phi: "..."
Tạ Tiểu Hoa: "..."
Yến Tam Hợp cũng giật vì hành động bộc phát của bản .
Sao đ.á.n.h tay thế ?
Ta ấm đầu chăng?
"Ừm..." Ánh mắt nàng lảng tránh: "Xin nhé, mỗi Bất Ngôn chìa tay đòi tiền, đều đ.á.n.h quen tay ."
Lý Bất Ngôn bước khỏi cửa, thấy thế liền khựng .
Tiểu thư mà cũng xót tiền ư?
Người tưởng một kẻ tinh ranh như Tam gia nhận đang dối ?
"Hóa Yến cô nương tiếc tiền !" Đôi mắt Tạ Tri Phi ánh lên vẻ đắc ý: "Tiếc thì đừng cho, Tam gia thỉnh thoảng chịu lỗ một cũng thấy vui mà."
Ta vui chút nào.
Yến Tam Hợp hiệu cho Lý Bất Ngôn. Lý Bất Ngôn đưa tờ ngân phiếu tám trăm lượng sang: "Tiểu thư nhà hiếm khi chủ động trả tiền lắm, Tam gia cứ cầm lấy !"
Tạ Tri Phi tảng lờ như thấy, đặt bàn tay lên mép giường trúc của Yến Tam Hợp: "Muốn nhận cũng thôi, nhưng ngươi đưa tay cho đ.á.n.h một cái."
Yến Tam Hợp đỏ bừng mặt: "..."
Tên đúng là thù tất báo mà!
Tạ Tiểu Hoa: "..."
Ôi trời đất ơi, đây là cảnh tượng mà Tạ Tiểu Hoa nên thấy ?
lúc , một gã sai vặt hớt hải chạy viện: "Tam gia, bên ngoài một tên là Mai Nương xin gặp, bảo là gặp ngài ạ."
Tạ Tri Phi thu vẻ cợt nhả: "Cô chuyện gì ?"
"Cô bảo đôi giày thêu , cô từng thấy ở một nơi khác."
"Nhanh, mau mời !" Vệt đỏ mặt Yến Tam Hợp biến mất ngay tức khắc, nàng vội vàng giục: "Bất Ngôn, ngươi đích mời cô đây."
...
Mai Nương Lý Bất Ngôn kéo xềnh xệch Tĩnh Tư Cư.
"Cô nương ơi, chậm chút , tim sắp nhảy ngoài lồng n.g.ự.c ." Vừa , cô vỗ về bộ n.g.ự.c đồ sộ của : "Xương cốt già cỗi , đọ với đám thanh niên các cô."
Yến Tam Hợp chỉ chiếc ghế mặt: "Mai Nương, mau xuống . Thang Viên, rót ; Bất Ngôn, lấy đôi giày thêu đây; Tạ tổng quản, ngươi việc của ."
"Vâng!"
Tạ tổng quản một bước ngoái đầu ba , ánh mắt cứ dán chặt bộ n.g.ự.c của Mai Nương: Chậc chậc, to thật đấy! Không chạm thì cảm giác thế nào nhỉ!
Cánh cửa kẹt một tiếng đóng .
Mai Nương uống cạn hai chén , chỉ đôi giày thêu: "Yến cô nương, thể cho xem đôi giày ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-259-hinh-ve.html.]
"Cứ xem tự nhiên."
Mai Nương cầm lên, lật qua lật ngắm nghía hồi lâu : "Ta về nhà càng nghĩ càng thấy đôi giày quen mắt, chỉ là mãi vẫn nhớ gặp ở ."
Yến Tam Hợp thấy nàng chuyện lấp lửng: "Mai Nương, ngươi rõ ràng hơn chút ?"
"Trước cũng từng một đôi y hệt thế ." Mai Nương giải thích: "Cô nương ít để ý đến chuyện ăn mặc trang điểm nên họa tiết đôi giày cầu kỳ đến mức nào ."
"Ý ngươi là ?"
"Thông thường, giày thêu những hình vẽ mang ý nghĩa cát tường như liên sinh quý tử, lựu khai bách tử, song điệp luyến hoa long phi phượng vũ."
Mai Nương đặt đôi giày tay Yến Tam Hợp: "Cô nương kỹ hình vẽ , nhận là hình gì ?"
"Một đóa Tịnh Đế Liên nở rộ trong hồ sen." Mai Nương gật đầu: "Chúng sương phòng , cô nương cho kéo rèm xuống, thắp đèn lên, thắp nhiều đèn một chút."
"Bất Ngôn!"
"Có ngay!"
Mọi lập tức hành động, nhanh chóng di chuyển sương phòng, kéo rèm che kín mít thắp sáng đèn nến.
Mai Nương đặt đôi giày ánh đèn: "Cô nương chỗ , thấy gì nào?"
Yến Tam Hợp giật kinh ngạc: "Dưới hồ nước hình ảnh một vầng trăng tròn phản chiếu."
"Để xem nào."
Tạ Tri Phi cầm lấy chiếc giày soi lên: "Ô, đúng thật ."
"Mai Nương, thêu như ?"
"Là do chỉ thêu đặc biệt." Mai Nương đáp: "Loại chỉ nhất định soi ánh đèn mạnh mới hiện lên . Hôm đó sơ suất quá, tuy cũng xem đèn nhưng soi kỹ đến mức ."
Yến Tam Hợp: "Mai Nương, ngươi ngươi cũng từng sở hữu một đôi giày như thế ?"
"Vâng." Mai Nương thở dài: "Hồi đó chỉ mải nghĩ cách để mời gọi khách khứa đến, thấy vật lạ như nên cũng đua đòi đặt một đôi cho bằng chị bằng em."
Câu càng khiến Yến Tam Hợp như lạc trong sương mù.
Tạ Tri Phi thấy nàng nhíu mày khó hiểu bèn ho khan một tiếng giải thích: "Mai Nương đây từng là hoa khôi đầu Lệ Xuân viện."
Lệ Xuân viện?
Câu Lan?
Chốn ăn chơi trác táng của đàn ông?
Không khí trong phòng bỗng chốc ngưng đọng.
Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn ái ngại, gì cho phép.
Mai Nương cúi đầu gượng: "Xin Tam gia, Yến cô nương kinh sợ ."
"Đừng !" Yến Tam Hợp bước lên chắn mặt Tạ Tri Phi, :
"Trên đời chẳng cô gái nào tự nguyện sa chân chốn đó cả, ai cũng nỗi khổ tâm riêng. Là xin mới đúng, khơi chuyện cũ đau lòng của ngươi."
Mai Nương ngẩn , lặng lẽ Yến Tam Hợp một hồi, bật : "Haiz, chuyện cũ rích , quên sạch cả . Nếu thì mất mấy ngày trời mới nhớ chuyện đôi giày thêu ."
Yến Tam Hợp đưa tay , vỗ nhẹ lên mu bàn tay Mai Nương: "Vậy chúng chuyện đôi giày ."
Một luồng khí lạnh từ bàn tay Yến Tam Hợp thấm da thịt.
Trong lòng Mai Nương chợt dâng lên một cảm xúc lạ thường, thấy lạnh lẽo mà chỉ thấy ấm áp lan tỏa.
"Cô nương cũng đấy, ở những nơi như Lệ Xuân viện, những tiểu nương t.ử trẻ trung, xinh , dáng nuột nà là ưa chuộng nhất. Ta tuy mang danh hoa khôi, nhưng hoa nào cũng lúc tàn, tuổi xuân trôi qua, nhan sắc phai nhạt. Người già , da thịt nhão nhoét thì đàn ông để mắt tới nữa."
Mai Nương ngoài miệng quên hết, nhưng thần sắc vẫn thoáng chút u buồn.
" quen cao thì chẳng ai tụt xuống thấp cả, nên nghĩ đủ cách để níu kéo. Thực cũng chỉ là đổi phong cách ăn mặc một chút cho mới lạ thôi."
"Một hôm, lỏm một vị khách kháo rằng, một tiểu nương t.ử bên Giáo Phường Ti ban đêm thường loại giày thêu , khiến đám đàn ông mê mệt. Ta bèn sai tỳ nữ ngóng xem thực hư thế nào.
"Khoan !"
"Chờ chút!"
Yến Tam Hợp và Tạ Tri Phi đồng thanh kêu lên.
Hai , Yến Tam Hợp hỏi dồn: "Ý của ngươi là, đôi giày là một tiểu nương t.ử ở Giáo Phường Ti ?"
---