Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 256: Đố kỵ
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:17:03
Lượt xem: 270
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả là lâu gặp!
Hắn chẳng qua chỉ đến phủ Bảo Định một chuyến buôn bán, thời gian đến mười ngày, thế mà khi trở về thấy một thương, một què, còn một ... phát điên!
Tạ Bất Hoặc liếc , Ô Hành liền bước tới, nhét một túi giấy tay Thang Viên.
"Đây là mứt hoa quả đặc sản phủ Bảo Định, mang đến cho cô nương giải sầu."
Nói xong, Tạ Bất Hoặc bước đến bên cửa sổ, Yến Tam Hợp đang giường trúc, vẻ mặt đầy vẻ tiếc nuối.
"Ta chân cô nương thương, nếu sớm thì mua ít t.h.u.ố.c dán ở bên đó về , d.ư.ợ.c hiệu ."
Yến Tam Hợp gật đầu: "Đa tạ."
Lý Bất Ngôn mỉm : "Mời hai vị gia nhà uống chén !" Đứng chắn ngay cửa sổ thế trông thật chẳng thể thống gì!
Tạ Nhị gia: "Không cần!"
Tạ Tam gia: "Được!"
Tam gia mỉm , giọng điệu mặn nhạt : "Nhị ca đến nhà một chút?"
Nhị gia cũng đáp trả bằng giọng điệu tương tự: "Ta mới về phủ, quần áo còn kịp , cũng bái kiến trưởng bối, chậm trễ nữa e là thất lễ."
Nghe xong, Tạ Tam gia Tạ Nhị gia bằng ánh mắt kỳ quái, chỉ liếc qua một cái, đó rời khỏi cửa sổ bước nhà chính.
"Thang Viên, mứt hoa quả quý giá là tâm ý của Nhị gia đấy, ngươi đừng ăn vụng."
Mặt Thang Viên đỏ bừng, phụng phịu : "Ai thèm ăn vụng chứ, Tam gia đừng oan uổng khác."
"Ngốc ạ, lòng nhắc nhở ngươi thôi." Tạ Tam gia gõ nhẹ đầu nàng, vọng trong phòng: "Bảo uống mà ?"
Lý Bất Ngôn nhăn nhó mặt mày một lúc vội vàng chạy ngoài pha .
Tạ Bất Hoặc như thấy mấy lời khích bác của lão tam, ôn tồn : "Yến cô nương cứ tịnh dưỡng cho , đợi bái kiến trưởng bối xong sẽ trò chuyện với cô nương ."
"Đa tạ." Yến Tam Hợp vẫn đáp bằng hai chữ nóng lạnh.
Nhị gia khỏi, Tam gia cũng chẳng buồn uống nữa, ném cho Lý Bất Ngôn hai chữ "Có việc" nghênh ngang bỏ .
Lý Bất Ngôn cầm nắm lá tay, cất cũng dở mà pha cũng chẳng xong.
Ngẩn một hồi lâu, nàng dứt khoát ném nắm lá , túm lấy Thang Viên đang cất hộp mứt, gằn giọng hỏi: "Nói mau, Nhị gia và Tam gia nhà các ngươi rốt cuộc thù oán gì?"
Thang Viên giật : "Thì cũng chỉ là chuyện đích thứ phân tranh thôi mà..."
"Không đơn giản thế ." Lý Bất Ngôn trừng mắt: "Ngươi thật cho ."
Thang Viên lắc đầu quầy quậy như trống bỏi: "Cô nương, nô tỳ thật sự , chỉ là Tam gia thích gặp Nhị gia, mà chỉ riêng Tam gia, Đại gia cũng chẳng ưa gì Nhị gia cả."
"Bất Ngôn, Tạ tổng quản buổi tối thường ngủ một , là... ngươi hỏi thử xem."
"Ý kiến ."
Lý Bất Ngôn buông Thang Viên , thò đầu phòng hỏi: "Tiểu thư, nên hỏi nhã nhặn là hỏi bằng bạo lực?"
"Tùy biểu hiện của ." Ánh mắt Yến Tam Hợp chợt trở nên lạnh lẽo.
Vốn dĩ nàng chẳng tò mò chuyện nhà , nhưng hai họ Tạ phiền thế thì tò mò cũng thành tò mò.
Quần áo , trưởng bối gặp, tin nàng thương vội vàng chạy tới.
Thế nhưng chẳng thèm hỏi han lấy một lời với thương đang sờ sờ ngay mặt, mà đó còn là ruột thịt.
Một kẻ mồ côi như nàng thì tài đức gì mà quan tâm đến thế chứ?
...
Trên con đường lát đá xanh, chủ tớ hai sóng vai bước .
"Nhị gia chuyến đến Tĩnh Tư Cư phần vội vàng , ít nhất cũng nên hỏi thăm thương thế của Tam gia một câu chứ." Ô Hành sắc mặt chủ tử, nhỏ giọng : "Vừa ánh mắt Tam gia ngài thiện cảm."
"Thì nào? Chẳng lẽ trong thiên hạ đều vây quanh Tạ lão tam hết ?" Tạ Bất Hoặc khẩy: "Người xếp hàng thăm hỏi dài dằng dặc, cần gì đến chút hư tình giả ý của ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-256-do-ky.html.]
" thế cũng là để cho Lão gia và Lão phu nhân xem mà."
"Dù họ thấy thì cũng coi như thấy thôi." Tạ Bất Hoặc nhạt một tiếng, rảo bước về phía viện Mộc Hương.
Liễu di nương tin con trai trở về đợi sẵn mái hiên.
Tạ Bất Hoặc tiến lên hành lễ.
Liễu di nương khuôn mặt phong trần mệt mỏi của con trai, mỉm : "Rượu và thức ăn đều chuẩn xong xuôi, con mau phòng dùng bữa với di nương ."
"Vâng."
Hai con gian trong, Tạ Uyển Xu xinh đợi sẵn bên chiếc bàn tròn nhỏ.
Vừa thấy mặt ca ca, cái miệng nhỏ nhắn của nàng chu lên, bàn tay bé xinh chìa : "Mứt hoa quả nhờ mua ?"
"Đi vội quá nên thời gian ghé mua." Tạ Bất Hoặc vén vạt áo xuống: "Vừa về đến nơi Tiểu Bùi gia tới cửa cầu hôn Yến cô nương. Di nương, chuyện là ạ?"
Liễu di nương rót rượu cho con trai: "Nghe là lén lút giấu trưởng bối tự ý đến đây, nhà xách tai lôi về . Tiểu Bùi gia hành sự lỗ mãng quá."
Tên nhóc đó chẳng lúc nào cũng khắc hai chữ "lỗ mãng" trán ?
Tạ Bất Hoặc nhấp một ngụm rượu: "Thế còn vết thương của lão tam và cái chân của Yến cô nương là thế nào ạ?"
"Tam ca của Từ gia đánh, còn Yến cô nương là tự trật chân." Giọng Tạ Uyển Xu lanh lảnh: "Muội và di nương đều đến thăm , gì đáng ngại cả."
"Nhị ca, Từ gia sụp đổ , tên súc sinh dám bắt nạt giải Cẩm Y Vệ thẩm vấn, đúng là đáng đời!"
Tạ Bất Hoặc chuyện đơn giản như , chỉ đáp: "Ca , ăn cơm !"
Tạ Uyển Xu động đũa, tay chống cằm thắc mắc: "Nhị ca, Tiểu Bùi gia để mắt đến Yến cô nương nhỉ? Một tính tình nóng nảy, một lạnh lùng như băng, xứng đôi!"
Tạ Bất Hoặc liếc , gì.
"Hơn nữa, gia thế cũng chênh lệch một trời một vực." Tạ Uyển Xu khẽ thở dài: "Có điều cũng ghen tị với phúc phần của Yến tỷ tỷ, mệnh đến thế chứ, lọt mắt xanh của Tiểu Bùi gia!"
"Bốp!" Chiếc đũa trong tay Tạ Bất Hoặc đập mạnh xuống bàn: "Đường đường là Nhị tiểu thư Tạ phủ, những lời nên hả?"
"Huynh, thế thì nào?"
"Muội như chỉ cho thấy sự ngu xuẩn mà còn chứng tỏ tầm hạn hẹp của ."
"Muội..."
"Muội cái gì mà ?" Tạ Bất Hoặc gắt: "Ta bảo thiết với Yến Tam Hợp hơn một chút, thì , chẳng những thiết mà còn ghen tị với ."
"Muội ghen tị bao giờ? Muội, ..." Tạ Uyển Xu uất ức đến trào nước mắt: "Muội chỉ cảm thấy nàng thôi. Mang tiếng là Nhị tiểu thư Tạ phủ mà mệnh còn chẳng bằng một góc của nàng !"
Tạ Bất Hoặc: "Số ở chỗ nào?"
"Chẳng công t.ử dòng dõi đích tôn nào đến cầu hôn cả!" Tạ Uyển Xu nước mắt lưng tròng: "Ca ca năm nay hai mươi hai, theo lý lẽ sớm thành gia lập nghiệp , thế mà cũng chẳng thấy ai lo liệu tính toán cho ca ca. Phận con thứ rõ ràng là bạc mệnh, chẳng lẽ sai ?"
Tạ Bất Hoặc phắt dậy, lạnh lùng với Liễu di nương: "Di nương dạy dỗ nó cho nghiêm , cứ ăn hàm hồ thế thì ngày rước họa cho cả cái nhị phòng đấy."
Dứt lời, phất tay áo bỏ .
Trong phòng vọng tiếng nức nở của Tạ Uyển Xu cùng tiếng dỗ dành của di nương. Những âm thanh lọt tai Tạ Bất Hoặc, cộng thêm thời tiết oi bức khiến ngọn lửa giận trong lòng cứ bùng lên ngùn ngụt.
"Nhị gia." Ô Hành tiến lên, rút từ trong n.g.ự.c một phong thư: "Vừa gác cổng đưa tới ạ."
"Của ai?"
Ô Hành quanh quất che miệng nhỏ: "Đỗ cô nương."
"Đỗ Y Vân?" Tạ Bất Hoặc khẽ cau mày, cất lá thư tay áo, như chuyện gì xảy thẳng về thư phòng.
Ngọn đèn dầu thắp sáng.
Hắn lấy lá thư trong tay áo . Trời đang nóng hầm hập là thế, mà xong bất giác rùng một cái.
---