Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 247: Nghẹn Họng
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:54
Lượt xem: 296
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đang đêm hôm khuya khoắt dựng dậy, nếu là bình thường thì Tiểu Bùi gia chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, quyết chịu rời giường.
hôm nay, Hoàng Kỳ chỉ ghé tai thì thầm vài câu, Tiểu Bùi gia lập tức bật dậy mặc quần áo ngay, hai lời, khiến Chu Thanh mà mắt tròn mắt dẹt.
Xe ngựa đợi sẵn ở cửa Tạ phủ, chở thẳng đến Tăng Lục Tự.
Người gác cổng Tăng Lục Tự thấy Bùi đại nhân đến vội xách đèn lồng đưa cho Hoàng Kỳ dẫn đường.
Chủ tớ hai thẳng trong. Chưa tới cửa viện Tả Thiện Thế thấy hai cái đầu trọc lóc của nhà sư hắt bóng ánh đèn lồng.
Đèn trong viện thắp sáng trưng.
Một trong hai vị hòa thượng vòng vo, móc ngay từ trong n.g.ự.c áo hai bức tượng gỗ nhỏ: "Đại nhân, bần tăng hỏi khắp các chùa chiền trong nước, nhưng ai lai lịch của cô nương cả."
"Cái gì?" Bùi Tiếu kinh ngạc tột độ.
Suốt dọc đường tưởng tượng đủ tình huống, tin chắc rằng bốn tháng trời ròng rã tìm kiếm kiểu gì cũng chút manh mối. Ai ngờ kết quả là con tròn trĩnh.
Hắn định thốt lên "Sao thể thế ", nhưng bộ dạng phong trần mệt mỏi của hai nhà sư, lời đành nuốt ngược trong.
Bùi Tiếu liếc Hoàng Kỳ. Hoàng Kỳ hiểu ý, rút xấp ngân phiếu chuẩn sẵn , tiến lên ôm vai bá cổ hai vị sư thầy thiết.
"Đi nào, hôm nay hai vị cứ nghỉ ngơi tại nha môn. Ta sẽ bảo nhà bếp vài món chay, ba em chút rượu nhạt tẩy trần đón gió nhé."
Ba kề vai sát cánh rời , bỏ Bùi Tiếu một ánh đèn leo lét, mặt mày nhăn nhó khổ sở.
Vốn định tìm nhà nàng, dù sang hèn thế nào cũng còn cửa để mang sính lễ đến cầu . Giờ thế thì...
Haiz!
Bùi đại nhân vuốt cằm lẩm bẩm: "Chẳng lẽ hai chủ tớ nhà nứt từ khe đá thật ?"
...
Trên đời , những bí mật vĩnh viễn chôn vùi, nhưng cũng những bí mật thể nào giấu kín .
Gần như chỉ một đêm, từ vương hầu khanh tướng đến văn võ bá quan đều tin Lão Ngự sử Lục Thời dâng sớ hạch tội Đệ nhất thái giám đương triều - Nghiêm Như Hiền.
Mọi sự chú ý đều đổ dồn bốn chữ chấn động trong tấu chương: "Dâm loạn cung đình".
Sáng sớm hôm .
Trong lúc các quan đang háo hức chờ xem kịch thì Lão Ngự sử Lục Thời bất ngờ cáo bệnh thể thượng triều.
Và Nghiêm Như Hiền - vốn như hình với bóng bên cạnh Hoàng đế - cũng biến mất, đó là Tần Khởi, thái giám Tùy đường của Ty Lễ Giám.
Trên triều, Hoàng đế tuyệt nhiên nhắc nửa lời đến chuyện hôm qua, khiến bá quan văn võ cũng "nín thở qua sông", giả vờ vui vẻ thái bình.
sự đời thường là . Càng che giấu, càng tò mò.
Dần dần, tin đồn lan đến tận hang cùng ngõ hẻm, trở thành đề tài bàn tán xôn xao của dân chúng.
Mọi dường như quên béng mất vụ án chấn động của Từ Lai chuyện Tạ Tam gia thương, ai nấy đều chụm đầu thì thầm to nhỏ về "chiến tích" của lão thái giám Nghiêm Như Hiền.
Cũng bắt đầu từ hôm nay, xung quanh Tạ phủ xuất hiện thêm ít kẻ lén lút dòm ngó.
Được Đại thiếu phu nhân dặn dò , Tạ tổng quản hề nao núng. Cứ đúng giờ gõ trống canh là đóng chặt cửa, trong phủ sinh hoạt như bình thường.
sóng gió trong Tạ phủ vẫn yên.
Phu nhân bỗng dưng kêu đau n.g.ự.c liệt giường. Chu thị lo liệu việc trong ngoài, hầu hạ chồng, chỉ mấy ngày ngắn ngủi gầy rộc trông thấy.
Điều kỳ lạ là phu nhân bệnh mà cả Lão gia và Đại gia đều ai bén mảng đến thăm. Lão phu nhân cũng chỉ cho v.ú nuôi sang hỏi thăm qua loa một tiếng cho lệ.
Yến Tam Hợp bỏ ngoài tai chuyện thị phi, từ chối tất cả khách khứa, đóng cửa dưỡng thương ở Tĩnh Tư Cư.
Nàng bảo Lý Bất Ngôn treo bộ y phục của Tĩnh Trần lên giá, ngày đêm ngắm nghía. Nếu chân đang đau thì nàng mặc thử lên để cảm nhận xem .
Cùng là dưỡng thương nhưng Tạ Tam gia chẳng chịu yên một chỗ.
Khách khứa bên ngoài đến thăm nườm nượp, trong phủ cũng phiên qua , khiến viện Thế An lúc nào cũng náo nhiệt như trẩy hội.
Chỉ Tiểu Bùi gia là lạ, mấy ngày nay bận bịu cái gì mà tuyệt nhiên thấy ló mặt đến Tạ phủ.
Sau ba ngày tiếp khách mệt nghỉ, Tam gia cũng bắt chước Yến Tam Hợp, treo biển miễn tiếp khách.
Vết thương của vốn chỉ ngoài da, đóng vảy là coi như khỏi bảy tám phần. Lại thêm tẩm bổ sơn hào hải vị, Bùi thái y chăm sóc tận tình ngày hai lượt...
Sức khỏe của Tạ Tri Phi hồi phục nhanh đến kinh ngạc. Đến ngày thứ bảy, thể phăm phăm như bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-247-nghen-hong.html.]
Và việc đầu tiên khi "tái xuất giang hồ" là... chạy tót sang Tĩnh Tư Cư.
Vừa bước chân viện, Tam gia nở một nụ rạng rỡ.
Dưới bóng cây râm mát. Trên chiếc giường trúc. Thiếu nữ đang dài buồn chán, cái chân đau gác lên ghế cao, tay tung hứng một quả táo xanh nhặt ở .
Tung lên, hứng lấy. Tung lên, hứng lấy...
Nghe tiếng bước chân, nàng đầu . Tay run một cái, quả táo rơi bịch xuống đất.
Tạ Tri Phi bước tới nhặt lên, híp mắt nàng.
Nhìn cái gì mà ?
Yến Tam Hợp liếc khuôn mặt tuấn tú hết sưng của , nhưng vẫn thấy ngứa mắt vô cùng.
Cái câu sến sẩm "Tam gia sẽ chắn mặt nàng" cứ thỉnh thoảng hiện lên trong đầu, ám ảnh khiến nàng mất ăn mất ngủ mấy hôm nay.
Ánh mắt đàn ông chuyển từ mặt Yến Tam Hợp xuống cái chân bó bột, lệnh: "Thang Viên, mang ghế trúc cho gia."
Ghế mang tới, đặt ngay sát cạnh giường nàng, xuống, khoanh tay ngực.
"Quả táo xanh tặng nhé. Giờ thì , nàng đến am Thủy Nguyệt hỏi những gì nào?"
Hắn định thật ?
Yến Tam Hợp chạm ánh mắt , cảm thấy hổ vì "lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử".
"Đến am Thủy Nguyệt, chia các ni cô thành hai nhóm." Nàng .
"Hai nhóm thế nào?"
"Một nhóm thiết với Tĩnh Trần, một nhóm thiết."
"Thân thiết thì ? Không thiết thì thế nào?"
"Với nhóm thiết, ngươi dẫn họ tới phòng Tĩnh Trần và đích thẩm vấn. Với nhóm thiết, ngươi bắt mỗi kể một câu chuyện cũ về Tĩnh Trần, bảo Chu Thanh ghi chép cẩn thận."
"Thế nên hỏi cái gì?"
Yến Tam Hợp: "Muốn hỏi gì thì hỏi."
Tạ Tri Phi mỉm .
Nhờ tẩm bổ mấy hôm nay nên sắc mặt nha đầu hồng hào hơn hẳn, đôi má ửng hồng như thoa phấn, trông rạng rỡ động lòng .
Thật đưa tay nhéo một cái cho bõ ghét.
"Ta hỏi..." Ánh mắt dừng gò má đang ửng đỏ của nàng: "...Yến cô nương ăn gì, chơi gì ?"
"Ta ăn bồ câu , vịt , bánh Vân Phiến, kẹo hồ lô..."
Chẳng từ lúc nào, Lý Bất Ngôn dựa cột mái hiên, khoanh tay ngực, như : "Lát nữa Tam gia mua cho đấy?"
Lát nữa?
Xem cái "kỳ đà cản mũi" cũng định bám càng theo đến am Thủy Nguyệt . Chắc chắn là chủ ý của Yến Tam Hợp.
Tạ Tri Phi dậy, cúi xuống Yến Tam Hợp, hỏi nhỏ: "Yến cô nương xem, Tam gia nên mua nhỉ?"
Thích mua thì mua, hỏi gì!
Yến Tam Hợp thầm mắng trong bụng, nhưng chẳng hiểu vành tai nóng bừng lên.
Tạ Tri Phi đắc ý: "Tất cả những gì Bất Ngôn kể, nhớ cả . Yến Tam Hợp, hiểu nhé."
Ngươi thì hiểu cái quái gì chứ?
Yến Tam Hợp nhịn ngẩng đầu lên, lườm một cái cháy mặt.
Cái lườm lọt mắt Tạ Tri Phi trở nên tình tứ lạ thường.
Hắn ha hả sảng khoái như một vị tướng thắng trận, lưng bước khỏi Tĩnh Tư Cư.
Yến Tam Hợp cứng họng lời nào.
Bảy ngày nay nàng dưỡng chân, còn dưỡng não mà càng ngày càng khó đối phó thế ?
---