Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 241: Tử Mẫu

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:48
Lượt xem: 287

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Phu nhân!" Lý Chính Gia bĩu môi mách lẻo: "Ban ngày ban mặt mà đóng cửa cài then, còn cho hai con nha đầu một đỏ một xanh canh cửa. Nô tỳ đợi cả nửa ngày trời mà cửa vẫn đóng im ỉm, chẳng cái trò trống gì bên trong."

"Rầm!" Ngô thị đập mạnh tay xuống bàn, gương mặt trở nên cay nghiệt.

"Phu nhân, nô tỳ xin mạn phép một câu nên. Người nhan sắc nhan sắc, gia thế gia thế. Còn chủ nhân Tĩnh Tư Cư hiện tại cái gì chứ?"

Câu quả thực gãi đúng chỗ ngứa của Ngô thị.

Có gì ư? Chẳng gì sất! Của hồi môn , gia thế , nhan sắc tuy chút đỉnh nhưng mỏng manh, chẳng tướng phúc hậu vượng phu ích t.ử gì cả.

"Nô tỳ còn Yến cô nương cứ hở là chạy ngoài, đêm hôm khuya khoắt mới mò về. Con nhà lành ai hành xử như thế?" Lý Chính Gia chép miệng liên tục: "Lại con nha đầu hầu hạ bên cạnh, còn ngông cuồng hơn cả chủ, con gái mà suốt ngày mặc đồ nam nhân, cái thể thống gì? Bảo lo cho ."

Ngô thị vò chiếc khăn tay, cau mày: "Cả nhà đẻ của Lão phu nhân, Lão phu nhân, Lão gia đều bênh vực nó, lời của ai thèm ."

Không tác dụng cũng .

Lý Chính Gia hạ thấp giọng đầy ẩn ý: "Nếu hai họ thực sự thành , e là phu nhân Liễu di nương đè đầu cưỡi cổ mất thôi."

Lời như mũi d.a.o đ.â.m trúng tim đen của Ngô thị.

Người mà Ngô thị căm hận nhất đời , ai khác chính là Liễu di nương. Hận đến mức băm vằm ả trăm mảnh.

Bà đường đường là chính thất. Cũng con trai con gái đề huề. con gái thì mù lòa gả , con trai út mang tiếng quỷ đoản mệnh. Chỉ Lão đại là coi như chút tiền đồ, nhưng cưới cô vợ về chẳng đồng lòng với chồng.

Còn Liễu di nương thì ? Con trai thông minh tài giỏi, con gái xinh khéo léo. Tương lai chúng nó dựng vợ gả chồng, kiểu gì cũng rạng rỡ mặt mày.

Lão phu nhân còn sống ngày nào thì còn che chở cho bà ngày . lỡ bà mệnh hệ gì... Ngô thị nghĩ đến viễn cảnh tương lai mà yên: "Nghe Yến cô nương thương, qua thăm nó một chút."

...

Trong Tĩnh Tư Cư.

Tạ Tri Phi nhắm mắt giả vờ ngủ, nhưng đôi lông mày tuấn tú cứ nhíu chặt , dường như đang khó chịu.

Ban đầu Yến Tam Hợp nhận , cho đến khi Lý Bất Ngôn chỉ tay xuống phía .

Thấp thoáng vết m.á.u rỉ thấm qua lớp y phục.

Yến Tam Hợp giật : "Tạ Tri Phi, để Lý Bất Ngôn cõng ngươi về . Lát nữa ngươi mời tới, sẽ qua viện ngươi , ?"

Tạ Tri Phi lì ở đây cũng chỉ để chờ câu của nàng.

Vết thương của thực vài ngày nữa là lành, nhưng ba ngày đầu kiêng kỵ nhất là vận động mạnh và nóng bức. Hắn hai vòng giữa trưa nắng, vết thương nứt mới lạ.

nứt cũng đáng, mở mắt thấy thương lo lắng cho , trong lòng cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

"Vậy chờ Chu Thanh về , bảo qua gọi ngươi."

Lý Bất Ngôn tới mặt Tạ Tri Phi, xổm xuống: "Tam gia, lên ."

Tạ Tri Phi đường đường là đấng nam nhi, ai mặt dày để phụ nữ cõng: "Trong viện mà. Thang Viên, ngươi chạy sang gọi giúp một tiếng."

"Tạ Tri Phi, đừng bộ tịch nữa."

"Thang Viên, ngươi mau gọi Bùi thái y tới đây." Giọng Yến Tam Hợp nghiêm nghị nhưng lọt tai Tạ Tri Phi ấm áp lạ thường: "Thân ngàn vàng, đè hỏng Bất Ngôn thì ."

Lý Bất Ngôn : "Tam gia cứ khéo lo, hai các ngươi chấp cả đôi, hỏng !"

"Vậy khách sáo nữa nhé."

"Ngươi vốn khách sáo bao giờ !"

Tam gia cứng họng, trừng mắt Yến Tam Hợp: "Quản của ngươi cho . Ta c.h.ế.t vì đ.á.n.h mà c.h.ế.t vì tức với nha đầu mất."

Hắn trừng mắt, đôi mắt hoa đào càng thêm sáng rực.

Yến Tam Hợp cảm thấy tim đập thình thịch, nhanh hơn bình thường.

Sao thế nhỉ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-241-tu-mau.html.]

Nàng vuốt ngực, cau mày suy nghĩ. Khuôn mặt sưng vù biến dạng, chẳng nét nào, tại tim phản chủ thế ?

Yến Tam Hợp từ từ xuống, lấy quạt che mặt, cảm thấy hai má nóng bừng.

Không qua bao lâu, tiếng bước chân vang lên. Nàng lười biếng hỏi vọng : "Bất Ngôn, thế nào ?"

Tại cửa viện, Ngô thị hai chiếc giường trúc đặt song song, cảm thấy n.g.ự.c tức nghẹn, khẩy: "Yến cô nương bản còn đang thương mà quan tâm đến khác quá thể ?"

Yến Tam Hợp giật bỏ quạt xuống, thấy Ngô thị đến liền thản nhiên chào: "Là phu nhân , mời ."

Ngô thị liếc , Lý Chính Gia vội vàng dâng túi giấy lên: "Yến cô nương, đây là hai lạng nhân sâm phu nhân biếu cô nương tẩm bổ."

Yến Tam Hợp chống tay khó nhọc dậy: "Đa tạ, cứ để bàn giúp ."

Mấy hôm , hai lạng đông trùng hạ thảo Tạ Tri Phi mang đến vẫn còn nguyên bàn. Lý Chính Gia đặt túi sâm xuống, bĩu môi hiệu với Ngô thị.

Ngô thị mắt mù, thấy rõ.

Nghe đồn hôm Liễu di nương đến thăm Tam nhi c.ắ.n răng biếu hai lạng trùng thảo, giờ chễm chệ ở đây.

Hừ, ả yêu nữ thì thanh cao đạm bạc mà thủ đoạn cũng .

Ngô thị xuống chiếc giường trúc còn : "Chân cẳng thương thế?"

Yến Tam Hợp: "Do bất cẩn ngã thôi ạ."

Ngô thị giọng nặng nề dạy bảo: "Con gái con đứa ý tứ, đừng hấp tấp vội vàng, dễ thương lắm."

Yến Tam Hợp Ngô thị, im lặng đáp.

Đi ý tứ, tức là việc khuôn phép, phóng túng, ngả ngớn, đó mới là chuẩn mực của con nhà lành.

Ngô thị mỉm : "Yến cô nương, ngươi thấy ?"

Yến Tam Hợp liếc bà một cái, vẫn giữ thái độ im lặng.

Không nhận câu trả lời, Ngô thị suy nghĩ một chút tiếp tục: "Cô nương là nhà ngoại của Lão phu nhân. Lão phu nhân là trọng quy củ nhất. Cô nương nể mặt ai thì cũng nên nể mặt Lão phu nhân, ..."

Nói đến đây, Ngô thị hít sâu một lấy đà: "...Sau gì cũng cẩn thận, đừng lỗ mãng."

"Ý phu nhân là, việc thu liễm chứ gì."

Ngô thị giật . Sao nó định gì?

"Phu nhân mắt thì cứ thẳng . Còn cầu xin điều gì thì nên đến chùa chiền miếu mạo ngàn năm linh thiêng mà cầu, chứ ở đây cầu thì linh ."

Sắc mặt Ngô thị sầm xuống, phắt dậy: "Yến cô nương, lòng đến thăm hỏi, ngươi điều..."

, về mả tổ tiên mà chạy bãi tha ma lóc ỉ ôi cái gì thế ?"

Chẳng từ lúc nào, Lý Bất Ngôn lù lù trong sân. Thang Viên nép phía mặt tái mét.

Thang Viên sợ hãi kéo tay áo Lý Bất Ngôn, hiệu bảo nàng đừng nữa.

Lý Bất Ngôn mà nhịn thì là Lý Bất Ngôn.

"À, hiểu . Chắc là do phu nhân lo việc quản gia nên rảnh rỗi sinh nông nổi ?"

Ngô thị chọc đúng nọc, quát lên: "Một con nha đầu hầu hạ mà dám ăn hỗn xược với chủ t.ử thế ? Phản !"

"Bà là chủ t.ử nào của cơ?" Lý Bất Ngôn bước tới mặt Ngô thị, mỉm đầy thách thức.

"Phu nhân , bà nên chú ý phận một chút. Lão phu nhân còn trách mắng tiểu thư nhà câu nào, bà đừng vượt mặt lớn mà lên lớp dạy đời. Làm thế gọi là..."

Trong mắt Lý Bất Ngôn lóe lên tia hàn quang, nàng nhả từng chữ lạnh lùng: "...Bất hiếu đấy!"

---

 

Loading...