Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 239: Thả Mồi

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:46
Lượt xem: 274

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhị phòng ba thì hai đến thăm.

Tạ Uyển Xu lao tới bên giường, chớp đôi mắt to tròn ngấn nước: "Tam ca, ? Có đau lắm ?"

"Không ."

Ánh mắt Tạ Tri Phi lướt qua cô em gái, dừng ở Liễu di nương phía : "Di nương ."

Dù trong lòng chán ghét đến thì ngoài mặt vẫn giữ thể diện.

Hơn nữa phụ khỏi thì Liễu di nương tới ngay. Bà diễn kịch cho phụ xem thì cũng phối hợp diễn cho tròn vai.

Liễu di nương xuống chiếc ghế đẩu cạnh giường, mắt đỏ hoe: "Sao nông nỗi hả con?"

Tạ Tri Phi gượng: "Số con đen đủi mà."

Tạ Uyển Xu liền phản bác: "Nói bậy, Tam ca là nhất trần đời."

Liễu di nương liếc xéo con gái một cái đưa túi giấy tay , vẻ mặt đầy áy náy:

"Bên di nương chẳng gì quý giá, đây là hai lạng đông trùng hạ thảo giúp bồi bổ khí huyết, mong Tam gia đừng chê."

"Di nương lòng . Chu Thanh, nhận lấy giúp ."

Thường ngày việc là của Đinh Nhất, Chu Thanh lóng ngóng nhận lấy túi quà, ấp úng: "Đa tạ."

Liễu di nương tiếp lời: "Người một nhà cần khách sáo. Nhị ca con buôn bán xa, nếu nó cũng tới thăm ."

Chu Thanh tiếp lời thế nào, đành sang Tam gia cầu cứu. Thấy Tam gia cũng chẳng buồn gì thêm.

Không khí trong phòng chùng xuống, lạnh lẽo.

Thấy thời gian cũng hòm hòm, Tạ Tri Phi giả vờ ngáp một cái mệt mỏi.

Liễu di nương như cởi tấm lòng, vội vàng dậy: "Tam gia nghỉ ngơi cho khỏe, lát nữa ghé thăm."

Tạ Tri Phi: "Di nương thong thả. Chu Thanh, tiễn khách giúp ."

"Vâng!"

"Tam ca, về đây. Nếu buồn thì cứ sai gọi , qua trò chuyện với nhé." Tạ Uyển Xu quyến luyến ngoái đầu .

"Ừ, về ." Tạ Tri Phi đáp hờ hững nhắm mắt .

Đã là diễn trò thì nụ là giả, nước mắt là giả, sự quan tâm cũng là giả. Chỉ hai lạng đông trùng hạ thảo là thật.

Tự nhiên Tạ Tri Phi nhớ đến Yến Tam Hợp.

Thích là thích, ghét là ghét, tất cả đều xuất phát từ đáy lòng, cần sắc mặt ai, sống thế mới thật tự tại.

"Chu Thanh." Hắn gọi.

"Gia?"

"Bảo Tạ tổng quản tiệm chọn cho một cây gậy chống loại ."

"Gia cần gậy gì, vài ngày nữa là..." Chu Thanh sực nhớ điều gì đó, vội sửa miệng: "Vâng!"

Thấy hiểu ý, Tạ Tri Phi dặn thêm: "Đừng mua loại của mấy ông già lụ khụ, chọn cái nào tinh xảo, mắt một chút."

Chu Thanh nhớ đến Bùi gia suốt ngày "nương t.ử nương t.ử nọ", bèn thì thầm: "Gia sợ Bùi gia ghen ?"

"Chuyện gì mà ghen!"

Yến Tam Hợp đối xử với thế nào, trong lòng tự rõ. Hắn cũng nên khó mà lui .

Tạ Tri Phi: "Đi, đỡ sang Tĩnh Tư Cư hít thở chút khí."

"Gia." Chu Thanh đành vai Đinh Nhất, hết lời can ngăn: "Sáng sớm ngài mới sang đó xong, hai canh giờ đòi sang. Dù Yến cô nương cần nghỉ ngơi thì ngài cũng dưỡng thương chứ."

Lúc sáng nhiều, hai vết thương nứt miệng rỉ m.á.u .

"Chu Thanh, ngươi câu 'sắc cơm' bao giờ ?"

"Nghe ạ."

"Thế còn 'mỹ sắc trị bệnh' thì ?"

Chu Thanh: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-239-tha-moi.html.]

...

"Phu nhân." Chu thị chỉ hai nha : "Người áo đỏ tên là Tiểu Hồng, áo lục tên là Lục Ỷ, đều chọn từ viện của Lão phu nhân, mời phu nhân xem qua."

Ngô thị thấy hai nha đều vẻ mặt hiền lành, an phận nên hài lòng: "Con phổ biến quy củ trong viện Lão Tam cho họ ."

"Vâng!"

Chu thị sang hai nha : "Quy củ trong viện Tam gia thực đơn giản. Ít , nhiều, đừng ý đồ trèo cao, đó là điều thứ nhất. Tuyệt đối bén mảng đến thư phòng, đó là điều thứ hai."

Nói rõ ràng quy củ mặt Ngô thị xong, Tiểu Hồng và Lục Ỷ lia lịa. Chu thị lúc mới dẫn họ sang viện Tam gia.

Nàng khỏi thì Lý Chính Gia - bà v.ú tín của Ngô thị bước .

"Phu nhân, Tam gia sang Tĩnh Tư Cư ." Lý Chính Gia giơ hai ngón tay lên: "Trời còn tối mà ngài hai chuyến. Lão nô xót ruột cho cái thể ngài quá, vết thương còn kịp đóng vảy nữa là!"

Giọng Ngô thị chua loét: "Có khi xem bát tự để tính chuyện nhân duyên cho nó thôi."

Câu Lý Chính Gia dám tiếp lời.

lúc đó, tiếng nha vọng : "Phu nhân, quản gia của Đỗ phủ đang chờ ở cửa, xin gặp phu nhân một lát."

Đỗ gia? Gặp ?

Ngô thị vội chỉnh trang y phục: "Mau mời ."

Vị quản gia trạc ngoài bốn mươi, gương mặt hiền lành phúc hậu. Vừa thấy bà, ông liền hành lễ cung kính dâng lên một túi quà: "Nghe tin Tam gia thương, tiểu thư nhà sai mang chút t.h.u.ố.c bổ sang biếu."

"Cái ..." Ngô thị tỏ vẻ áy náy: "Làm dám nhận đây!"

"Phu nhân cứ nhận cho. Tiểu thư dặn rằng, nể mặt tăng cũng nể mặt Phật. Những ân tình phu nhân dành cho tiểu thư bấy lâu nay, tiểu thư đều ghi lòng tạc ." Quản gia khéo léo : "Tiểu thư còn bảo, Tam gia là tâm can bảo bối của phu nhân, lẽ tiểu thư đích sang thăm, nhưng tình cảnh hiện giờ e là tiện."

Ngô thị mát lòng mát nhưng cũng thấy xót xa.

Con gái nhà dòng dõi lớn khác, giáo dưỡng thật chu đáo, hiểu lễ nghĩa bao nhiêu. Đâu như mấy kẻ từ nơi khỉ ho cò gáy đến, cư xử lúc nóng lúc lạnh, năng thì úp mở, mắt cứ như mọc đỉnh đầu.

Chỉ tiếc là...

Cô nương như , gia thế cao sang như mà lão gia và Lão Tam đều ưng.

...

Ngô thị "cô nương " giờ đang trong thủy tạ, ung dung thưởng cùng phụ Đỗ Kiến Học.

Đỗ Kiến Học bãi triều về, đang kể tình hình trong cung cho con gái .

"Từ gia coi như ngã ngựa thật ."

Đỗ Y Vân nhạt: "Phụ cần tiếc rẻ. Chỉ cần còn thằng con Từ Thịnh thì cái ghế của Từ Lai dù cao đến mấy cũng kéo sập xuống thôi."

Kẻ cha quá ngu xuẩn vì nuông chiều con cái.

"Phụ thấy Nhị gia Tạ phủ thế nào?"

Đỗ Kiến Học lắc đầu: "Không ấn tượng gì đặc biệt."

"Lúc con ở Tạ phủ ít lời đồn về ." Đỗ Y Vân rót thêm cho cha: "Nghe Nhị gia đây học hành giỏi, thông minh sáng , đáng tiếc Tạ lão gia coi trọng, Đại gia chèn ép."

Đỗ Kiến Học nhíu mày: "Ý con là..."

"Phụ , Tạ gia là một khối sắt thống nhất . Tuy chỉ là của nhị phòng nhưng họ đều tâm tư và toan tính riêng cả."

Đỗ Y Vân tiếp tục: "Muốn Tạ gia yên , con nghĩ thể lợi dụng hai ."

"Tạ Lão Nhị là một, còn là ai?"

"Ngô thị, chính thất của Tạ Đạo Chi." Đỗ Y Vân khẩy lắc đầu: "Phụ chắc , bao nhiêu thì đầu óc bà ngu bấy nhiêu."

Chuyện của Ngô thị, Đỗ Kiến Học phong thanh từ lâu.

Tạ Đạo Chi mở tiệc chiêu đãi khách khứa tại gia bao giờ cho Ngô thị mặt, chỉ để Liễu di nương tiếp đón.

Còn về phần Liễu di nương ...

Đỗ Kiến Học khỏi bật : "Con gì thì cứ , dù cũng phụ chống lưng cho con."

"Đa tạ phụ ." Giọng Đỗ Y Vân nhẹ bẫng như gió thoảng: "Con bắt đầu thả mồi ."

 

 

Loading...