Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 237: Liên Lụy

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:44
Lượt xem: 283

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Tư Cư.

Yến Tam Hợp giường, đôi mắt mở to trừng trừng lên trần nhà.

Rèm cửa vén lên, Lý Bất Ngôn bước .

"Tam Hợp, đoán đúng như thần! Từ gia xong đời thật ."

Trong thời gian uống cạn một chén , Lý Bất Ngôn hào hứng kể chi tiết từ chuyện huyết thư của Vương viên ngoại, chuyện quan Lang trung Công bộ thiến, đến chuyện Từ Lai mất chức, Từ Thịnh tống ngục Cẩm Y Vệ... Tất cả đều nàng thuật sống động như thể chính mắt thấy .

"Các quán rượu, lầu bên ngoài đang bàn tán xôn xao về chuyện đấy!" Lý Bất Ngôn cúi đầu khúc khích: "Tam Hợp, còn bỏ tiền thuê đóng thế cho nữa chứ, tính toán chu đáo thật."

"Không chu đáo thì qua mắt vị ngai vàng !" Yến Tam Hợp lười quan tâm đến mấy chuyện chính trị: " , cái tay nải của Tĩnh Trần ?"

Mặt Lý Bất Ngôn bỗng đần .

"Ta... buộc nó . Lúc Chu Thanh đ.á.n.h ngất... tỉnh dậy ở thư phòng Thái Tôn, lo cho quá nên... quên béng mất ."

Nàng bật dậy như lò xo: "Cậu chờ đấy, đòi về ngay đây."

Vừa dứt lời, bóng biến mất tăm.

Thang Viên xách hộp thức ăn : "Cô nương, canh xương hầm hai canh giờ , thơm ngon lắm ạ."

"Đưa đây!" Yến Tam Hợp uống một cạn sạch bát canh, suy nghĩ về chuyện của Tĩnh Trần một lúc lúc nào .

Khi tỉnh dậy, kịp mở mắt, nàng ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c nồng nặc, kèm theo đó là... tiếng thở dốc nặng nề của ai đó.

Nàng mở mắt , đang mặt , hồi lâu nên lời.

Quả thực là đ.á.n.h thê thảm.

Gương mặt tuấn tú ngày nào giờ sưng vù biến dạng, má sưng húp, mắt tím bầm híp chỉ còn một khe nhỏ. Nhìn xuống , hai bàn tay quấn băng gạc trắng toát, bộ quần áo mỏng loang lổ những vết m.á.u chói mắt.

"Sao ngươi tới đây?"

"Cứu cô nương một mạng, nên tới xin chút phần thưởng."

"Muốn thưởng cái gì?" Tạ Tri Phi khó nhọc nhếch mép méo xệch: "Cô nương tự ."

Yến Tam Hợp chỉ cái chân đang bó bột của , đáp trả một từ: "Hòa."

Tạ Tri Phi: "Chân cô nương thương liên quan gì đến ?"

Ừm! Không liên quan! Bổn cô nương tự tự chịu!

Yến Tam Hợp vặc : "Thế vết thương của Tam gia liên quan gì đến ?"

Ừm! Cũng ! Tam gia tự chuốc lấy!

Tạ Tri Phi híp mắt, thở dài thườn thượt: "Lúc đánh, ngươi trong lòng nghĩ gì ?"

"Nghĩ gì?"

"Ta nghĩ là, thế nào cũng , miễn là ngươi thể chạy thoát."

Nghe là điêu . Lần ngươi đánh, dù thì cũng là kịch bản định sẵn .

Yến Tam Hợp nhíu mày: "Thế lúc Thẩm Trùng đ.á.n.h ngất xỉu, ngươi trong lòng nghĩ gì ?"

"Nghĩ gì?"

"Ta nghĩ đ.á.n.h c.h.ế.t quách tên Từ Thịnh , đ.á.n.h gì?"

Tạ Tri Phi: "Bây giờ thì hiểu tại ?"

"Chưa hiểu lắm. Hay là..." Yến Tam Hợp thẳng mắt : "Tam gia giải thích cho ?"

"Được thôi!" Tạ Tri Phi thản nhiên đáp: "Ngươi dậy , ghé sát một chút. Hai kẻ tàn phế chúng nương tựa mà sống chứ!"

"Đây là giải thích nghi hoặc là thì thầm to nhỏ đấy?"

"Thì thầm!" Tạ Tri Phi nháy mắt tinh quái: "Loại chuyện mà trời , đất , ngươi , mà."

Mặt Yến Tam Hợp đỏ bừng lên như gấc chín, lan đến tận mang tai.

Tạ Tri Phi cúi đầu khúc khích: "Đỏ mặt cái gì, đừng nghĩ bậy bạ, chuyện chính sự đấy."

Yến Tam Hợp: "..."

Sao tên Từ Thịnh đ.á.n.h c.h.ế.t luôn cho rảnh nợ!

Trong lòng mắng thì mắng nhưng nàng vẫn cố chống tay dậy, nhích về phía .

Tạ Tri Phi cũng ghé sát mặt : "Thằng cháu đó dám động đến ngươi, nhịn ."

Yến Tam Hợp giật , mặt sang, vặn chạm ánh mắt đen láy sâu thẳm của Tam gia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-237-lien-luy.html.]

cách gần thế , nàng mới phát hiện đôi mắt của Tạ Tam gia đến lạ lùng. Đuôi mắt rủ xuống tạo nên vẻ vô tội khiến dễ mềm lòng.

"Chủ yếu vẫn là ý của Hoài Nhân. Con ch.ó điên đó cứ nhảy nhót lung tung ngứa mắt quá." Tạ Tri Phi lọn tóc mai xòa xuống bên má thiếu nữ: "Yến Tam Hợp, nể tình chúng cùng sinh tử, lừa ngươi ."

Yến Tam Hợp: "..."

"Yến cô nương." Tâm trạng vẻ , giọng điệu cũng vui vẻ hơn: "Thấy thành khẩn như , là thưởng cho chút gì ?"

Thưởng cho ngươi một cái bạt tai nhé, chịu ?

Yến Tam Hợp thầm khinh bỉ.

"Vết thương thì ghê gớm nhưng thực chỉ là ngoài da thôi." Thương bệnh binh họ Tạ hắng giọng: "Đợi dưỡng thương vài ngày, để khuôn mặt tuấn tú hồi phục dọa các cô nương sợ chạy mất dép, sẽ giúp ngươi lo vụ tâm ma của Tĩnh Trần."

Lời đề nghị thực sự ngoài dự đoán của Yến Tam Hợp.

Nàng kỹ biểu cảm của Tạ Tri Phi: "Ngươi nghiêm túc đấy chứ?"

"Yến cô nương." Tam gia ngả ghế, dáng vẻ nhàn nhã nhưng thực chất đang cố gắng gồng chịu đau. "Ta đùa với ngươi bao giờ ? Những gì với ngươi đều là lời thật lòng cả đấy."

Lần đầu tiên trong đời, Yến Tam Hợp cảm thấy cái miệng trở nên vô dụng.

Nói , nhưng khí thế thì quyết thể thua.

"Ta lòng nhắc nhở Tam gia một câu: Đây là vụ ăn lỗ vốn, tốn công tốn sức mà chẳng lợi lộc gì ."

Tạ Tri Phi mím môi : "Thế nên mới mặt dày đến xin cô nương ban thưởng đấy chứ!"

Chuyện cứ vòng vo mãi thế nhỉ?

Yến Tam Hợp quyết định giải quyết nhanh gọn: "Nói , ngươi gì?"

"Đơn giản lắm." Yết hầu Tạ Tri Phi chuyển động: "Nói một tiếng cảm ơn là ."

Chỉ thế thôi ?

Giọng Yến Tam Hợp trở nên vô cùng chân thành: "Tạ Tri Phi, chuyện ở trang viện, chuyện ngươi bảo vệ , và cả chuyện của Tĩnh Trần nữa... cảm ơn ngươi."

"Không cần khách khí, đều là việc nên mà." Tạ Tri Phi chớp chớp mắt: "Và cũng cam tâm tình nguyện những việc đó."

Yến Tam Hợp: "..."

Tình hình vẻ càng lúc càng sai sai.

Nàng những đỡ chiêu mà còn chẳng sức đ.á.n.h trả nữa?

Tại như ?

Tại chứ?

...

Biệt viện của Thái Tôn.

Triệu Diệc Thời đặt bút xuống, chờ cho nét mực giấy khô hẳn : "Nghiêm Hỉ, cầm lên cho xem nào."

Nghiêm Hỉ cẩn thận cầm hai góc tờ giấy giơ lên: "Điện hạ, chữ tuyệt vời ạ!"

Triệu Diệc Thời khoanh tay, khóe môi cong lên: "Đây là bức chữ ưng ý nhất trong mấy tháng nay đấy."

Nghiêm Hỉ thấy chủ nhân vui vẻ liền tranh thủ nịnh nọt: "Điện hạ đúng là gặp chuyện vui nên tinh thần sảng khoái."

Giải quyết xong một con ch.ó điên, ép Hán Vương "nghỉ mát" ở trang viện...

là đại hỷ sự!

"Điện hạ."

Thẩm Trùng bước thư phòng, vẻ mặt chút khó tả: "Vừa bắt một tên trộm trèo tường."

Sắc mặt Triệu Diệc Thời trầm xuống.

Nghiêm Hỉ quen mặt đoán ý, vội quát: "Này Thẩm thị vệ, chuyện cỏn con cũng cần báo cáo Điện hạ ? Cứ g.i.ế.c quách là xong, chẳng thế ?"

"Là Lý cô nương."

"Ai cơ?" Nghiêm Hỉ tưởng nhầm.

"Lý cô nương, Lý Bất Ngôn."

Nghiêm Hỉ vội sắc mặt chủ tử, lập tức đổi giọng: "À, thì là Lý cô nương. Vậy thì g.i.ế.c . Ý của Điện hạ thế nào ạ?"

Giọng Triệu Diệc Thời bình thản lộ chút cảm xúc nào, nhưng ánh mắt ánh lên nét : "Mời !"

---

 

Loading...