Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 236: Cô Tẩu

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:43
Lượt xem: 292

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Tiếu bước đông sương phòng, thấy Tạ Tri Phi đang mở to mắt chờ .

Bốn mắt , cả hai đều cảm giác như sống sót kiếp nạn.

Bùi Tiếu phịch xuống mép giường, chỉ Tạ Tri Phi chỉ n.g.ự.c , hiệu: Mẹ kiếp, hồn vía ngươi dọa bay mất !

Tạ Tri Phi nhíu mày đáp trả bằng ánh mắt: Mẹ kiếp, ông đây đau c.h.ế.t !

Bùi Tiếu hất hàm phía ngoài: Yên tâm , chuyện sắp xếp thỏa , để Tam gia ngươi chịu đau oan uổng .

Tạ Tri Phi khép hờ đôi mắt, thốt một từ đầy vẻ sốt ruột: "Yến?"

Bùi Tiếu hiểu ý ngay: "Nàng , chỉ thương nhẹ ở chân thôi."

Tạ Tri Phi nén cơn giận: Bị thương thế nào?

Bùi Tiếu vỗ trán cái bốp.

"C.h.ế.t cha, bận quá quên hỏi kỹ."

Ánh mắt Tạ Tri Phi sắc như d.a.o phóng tới: Có tin chờ ông khỏe , ông đè ngươi đ.á.n.h cho một trận ?

Bùi Tiếu cũng nổi cáu, gắt lên: "Tiểu gia ở bên cạnh chăm sóc nương tử, chạy đến đây canh chừng cho ngươi, thế mà ngươi còn đ.á.n.h ? Lương tâm ngươi để hả? Chó tha ? Có vì hai các ngươi mà chạy đôn chạy đáo bao nhiêu vòng hả?"

lúc , Chu Thanh bưng chén t.h.u.ố.c .

"Đây là Ma Phất Tán Bùi thái y kê để giúp Tam gia giảm đau."

Tạ Tri Phi đang đau như lửa đốt, thều thào: "Đưa nhanh đây."

Uống xong liều thuốc, cơn buồn ngủ lập tức ập đến. Hắn cố mở mắt dặn dò: "Minh Đình, ngươi qua Tĩnh Tư Cư xem . Nói là dặn, đừng để trong viện đó chịu thiệt thòi."

"Cái còn cần ngươi nhắc ? Có bạc đãi ai chứ đời nào bạc đãi nương t.ử nhà ."

"Bùi gia?" Chu Thanh hiệu cho giường.

Bùi Tiếu cúi đầu , thấy bạn ngủ từ lúc nào, trong lòng xót xa vô cùng.

...

Đêm nay, đèn đuốc trong Tạ phủ sáng trưng suốt đêm.

Đêm nay, Yến Tam Hợp chập chờn trong giấc ngủ, thỉnh thoảng cơn đau chân cho tỉnh giấc.

Đêm nay, Tạ Tam gia mơ cả đêm, trong giấc mơ là cảnh và Yến Tam Hợp cùng leo cây.

Đêm nay, từ phòng tra tấn của Cẩm Y Vệ vọng những tiếng kêu la t.h.ả.m thiết khiến tê cả da đầu.

Và đêm nay, Từ Lai quỳ gối cửa cung Trọng Hoa suốt cả một đêm dài.

Sáng sớm hôm .

Lão Ngự sử Lục Thời mặc bộ triều phục màu đỏ thẫm, bước khoan t.h.a.i nhưng đầy kiên định tiến triều đình, vẻ mặt nghiêm trọng như sắp biến lớn.

Văn võ bá quan thấy đều thầm lo lắng. Đại sự ! Ngự sử mặc hồng bào thế là điềm báo sắp gặp hạn.

Lần là Quý Lăng Xuyên, sẽ đến lượt ai đây?

Các quan nhanh chóng dạt sang hai bên nhường đường.

Lão Ngự sử vững vàng giữa điện, hành lễ với ngai vàng dõng dạc cất tiếng đầy nội lực: "Bệ hạ, lão thần hôm nay dâng sớ hạch tội..."

Một canh giờ , giọng uy nghiêm của Thiên t.ử vang vọng khắp đại điện:

"Thị lang Hình bộ Từ Lai, dung túng con cái hành hung, coi rẻ mạng , nay cách chức, vĩnh viễn phép triều đình."

Từ Thị lang ngã phịch xuống đất, sắc mặt xám ngoét còn khó coi hơn cả c.h.ế.t.

...

Tạ Tri Phi mở mắt nữa, trong màn trắng xóa chói lòa dần hiện những gương mặt quen thuộc.

Lão phu nhân với vẻ mặt lo âu tột độ. Mẫu đang lén lau nước mắt. Và cả Đại tỷ đang lẳng lặng bên mép giường.

Tạ Tri Phi nắm lấy tay Đại tỷ Tạ Văn Xu, cố nặn một nụ : "Sao tỷ cũng tới đây?"

Tạ Văn Xu đáp: "Ở nhà việc gì nên qua thăm chút thôi."

Lão phu nhân xót xa sờ lên mặt cháu trai: "Lão Tam, đau lắm con?"

"Đau c.h.ế.t ạ."

"Ôi trời ơi, thế thì bây giờ!" Lão phu nhân sang Chu thị đang bên cửa sổ: "Hay là... mời Bùi thái y tới xem ? Lão Tam kêu đau quá, xem t.h.u.ố.c gì giảm đau thêm !"

Chu thị khổ: "Thưa Lão phu nhân, Bùi thúc mới về xong ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-236-co-tau.html.]

Ngô thị trừng mắt: "Thì mời ông . Ông Tam nhi lớn lên từ bé, nỡ lòng nào để nó đau đớn thế ?"

Chu thị: "..."

Tạ Văn Xu tuy mắt mù nhưng tâm sáng, nhận sự khó xử của đại tẩu nên vội khẽ bấm nhẹ tay Lão Tam.

"Lão tổ tông, nương!" Tạ Tri Phi rên rỉ: "Mọi về nghỉ ngơi hết . Nhìn quầng mắt thâm sì còn hơn cả con, con mà đau lòng c.h.ế.t đây ."

Lão phu nhân tuổi cao sức yếu, thức trắng một đêm quả thực chịu nổi: "Vậy con ráng nghỉ ngơi cho khỏe nhé, ngày mai Lão tổ tông qua thăm."

"Người nhớ qua sớm một chút nhé, con mong lắm đấy!"

Ôi chao ơi! Tâm can bảo bối của !

Trái tim Lão phu nhân mềm nhũn như nước. Bà thầm nghĩ, đời còn đứa trẻ nào khiến thương yêu hơn Lão Tam nhà bà chứ?

Hai vị trưởng bối rời , Tạ Tri Phi ho khẽ một tiếng: "Đại tỷ, tỷ cũng về , đường cẩn thận nhé."

"Đệ nhớ dưỡng thương cho ." Tạ Văn Xu vỗ nhẹ lên tay em trai: "Đại tẩu, phiền tẩu đỡ một chút."

Chu thị vội bước tới dìu Tạ Văn Xu. Ra đến gian ngoài, Tạ Văn Xu khẽ kéo tay áo Chu thị, thì thầm: "Đại tẩu, tẩu đừng chấp nhặt với nương nhé."

Đôi mắt Tạ Văn Xu đen láy, tuy thấy gì nhưng lúc chuyện luôn mở to, trông sáng và hồn.

Người đời thường bảo "giặc bên ngô bằng bà cô bên chồng", nhưng vị cô nương mặt khiến Chu thị thương cảm nên lời.

Dung mạo xinh , tính tình hiền dịu, bao giờ gây chuyện thị phi, đối xử với ai cũng hòa nhã. Vậy mà ông trời mắt, cô nương hai mươi bốn tuổi, quá lứa lỡ thì mà vẫn ai đến cầu .

"Muội lo xa quá . Đi, để đưa về."

"Không cần , tỷ cứ lo việc của tỷ , nha ."

"Vậy để tiễn khỏi viện."

Tạ Văn Xu mỉm : "Ông trời tuy cho đôi mắt sáng, nhưng ban cho một đại tẩu nhất trần đời."

"Muội học Lão Tam bôi mật miệng đấy ?"

Chu thị ngẩng đầu lên thì nụ tắt ngấm: "Phu nhân?"

Ngô thị nụ môi con dâu, bỗng thấy chướng mắt vô cùng.

"Chọn hai nha việc đưa viện của Lão Tam. Đinh Nhất phái công chuyện , chỉ mỗi Chu Thanh thì lo xuể việc ."

Chu thị do dự: "Phu nhân, Tam vốn thích nha trong viện, việc e là hỏi ý kiến ."

"Cứ bảo là ý của ." Ngô thị quả quyết: "Đàn ông con trai hầu hạ chu đáo bằng phụ nữ . Ngày thường nó chạy nhảy ngược xuôi thì gì, giờ liệt giường một chỗ thì chăm sóc chứ."

Thấy thái độ Ngô thị kiên quyết, Chu thị đành lời: "Dạ, thưa phu nhân!"

Ngô thị tới nắm tay con gái: "Đi, mẫu đưa con về viện."

Tạ Văn Xu lặng lẽ bóp nhẹ tay Chu thị một cái hiệu: "Đại tẩu, về nhé."

"Muội về nghỉ ngơi !" Chu thị theo bóng hai con rời , sang Xuân Đào khổ.

Xuân Đào hiểu rõ nỗi lòng của chủ nhân.

Nha an phận đến , thấy Tam gia tuấn tú đang lúc yếu mềm thế cũng khó tránh khỏi động lòng. Người là do Thiếu phu nhân chọn, nếu xảy chuyện gì thì tội đổ lên đầu nàng.

"Hay là chọn từ viện Lão phu nhân ạ?" Xuân Đào nhỏ giọng gợi ý.

" ý ." Chu thị lấy khăn lau mồ hôi trán: "Đi thôi, chúng sang viện Lão phu nhân."

"Thiếu phu nhân!" Một giọng vang lên bên cạnh.

Chu thị , thì là Vệ Lâm, gã sai vặt tín của Tạ Nhi Lập.

Vệ Lâm bước tới bẩm báo: "Đại thiếu phu nhân, trong cung truyền tin : Từ Lai bãi quan, vĩnh viễn phép triều đình."

Mắt Chu thị sáng lên, nhạt: "Cái gọi là thiện giả thiện lai, ác giả ác báo."

"Lão gia nhắn tin cho Đại gia từ trong cung rằng: Tạ phủ nửa tháng tới sẽ đóng cửa từ chối tiếp khách, đối ngoại chỉ Tam gia bệnh nặng. Lão gia cũng nhờ Đại thiếu phu nhân dặn dò trong phủ từ xuống cẩn trọng lời ăn tiếng và hành động."

Vệ Lâm tiếp tục: "Đại gia dặn trong thời gian nên ngoài giao thiệp, cứ ở nhà dùng cơm để tránh sinh chuyện thị phi."

Chu thị rùng , lập tức hiểu ngay thâm ý của cha chồng.

Tạ gia mới tách khỏi Đỗ gia, giờ Từ Lai vì Tạ gia mà mất chức. Tạ gia đang nơi đầu sóng ngọn gió, việc hết sức khiêm tốn, nhẫn nhịn.

"Ngươi về bẩm với Đại gia là ."

Đợi Vệ Lâm khuất, sắc mặt Chu thị trở nên lạnh băng: "Xuân Đào, gọi Tạ tổng quản tới đây ngay cho ."

---

 

Loading...