Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 235: Sự Thật

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:42
Lượt xem: 294

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa , Chu thị nhận ngay nét duyên dáng động lòng của Lý Bất Ngôn.

Nha đầu nước da trắng nõn, đôi mắt màu xám tro nhạt lạ lẫm, kết hợp với đôi môi mỏng hồng hào, tạo cảm giác ấm áp như tiết trời cuối xuân.

"Tam gia cũng xảy chuyện, đến giờ vẫn tỉnh . Đại gia và đều đang túc trực bên đó cả. Nếu Tiểu Bùi gia thì chúng cũng chẳng chân cô nương thương."

Chu thị thu hồi tâm trí, trách nhẹ: "Cô nương lẽ nên sai báo tin cho chúng một tiếng mới ."

Lời qua như oán trách nhưng thực chất là tự trách . Yến Tam Hợp vốn khéo ăn nên chỉ đáp cụt lủn một tiếng: "Ừ."

"Lão gia bận rộn việc công, đến giờ vẫn về phủ. Ta qua xem thế nào, lát nữa sẽ tới thăm cô nương, cô nương cứ yên tâm. Cùng là thương như , bên thì kẻ tấp nập, bên vắng vẻ hiu quạnh một ."

Chu thị vì sợ Yến Tam Hợp tủi .

Nào ngờ Yến Tam Hợp trời sinh vốn chẳng để tâm mấy chuyện : "Không cần , thật sự mà."

Nghe , Chu thị chợt thấy chạnh lòng. Rốt cuộc vẫn là đứa trẻ cha nên mới hiểu chuyện đến mức đau lòng như thế.

"Thiếu phu nhân!" Tiếng Xuân Đào gọi vọng từ ngoài sân.

Chu thị việc gấp, đành dậy: "Ta xử lý công việc , rảnh rỗi sẽ qua thăm cô nương."

Yến Tam Hợp tuy lạnh lùng nhưng đủ tinh tế để nhận ai thật lòng với : "Được!"

Chu thị dặn dò Lý Bất Ngôn thêm vài câu mới vén rèm bước .

Xuân Đào thấy chủ nhân liền tiến tới đỡ lấy, thì thầm báo cáo.

Chu thị xong liền đưa chỉ thị cho .

Đột nhiên, nàng khựng : "Không đúng!"

"Không đúng chỗ nào thưa Thiếu phu nhân?"

Đôi lông mày thanh tú của Chu thị nhíu chặt, lẩm bẩm: "Sao nàng chẳng nhắc gì tới Tam gia, cũng chẳng buồn hỏi xem Tam gia thương thế nào?"

...

Yến Tam Hợp tất nhiên là tò mò.

Lúc tỉnh ở Tĩnh Tư Cư, nhớ đến cú đ.á.n.h của Thẩm Trùng, nàng đoán tám chín phần sự việc.

Nàng thì thông suốt, nhưng Lý Bất Ngôn bên cạnh vẫn còn ngơ ngác.

Cô nàng cứ lải nhải mãi về việc Chu Thanh đ.á.n.h ngất, tỉnh dậy ở biệt viện của Thái Tôn...

"Tam Hợp, đến giờ vẫn hiểu chuyện quái gì đang xảy . Chu Thanh với chẳng cùng một phe ? Tại đ.á.n.h ngất xỉu?"

Cùng một phe ư?

Yến Tam Hợp nén đau ở chân, hỏi ngược : "Ta hỏi ngươi, thủ của Chu Thanh thế nào?"

Lý Bất Ngôn: "Ngang ngửa với ."

Yến Tam Hợp: "Trên đường chúng đến Nam Ninh, ngươi bao giờ thấy tự tiện rời khỏi Tam gia nửa bước ?"

Lý Bất Ngôn: "Hắn như hạt bàn tính , Tam gia gảy một cái mới động một cái."

Yến Tam Hợp: "Vậy lúc Tam gia bắt , đang gì?"

Lý Bất Ngôn im bặt.

Yến Tam Hợp tiếp tục: "Nói thế cho dễ hiểu nhé: Ta gặp chuyện là ngoài ý , còn Tam gia gặp chuyện là trong kế hoạch."

"Cái quái gì ?" Lý Bất Ngôn trợn tròn mắt.

Yến Tam Hợp giải thích: "Hắn cố ý để Từ Thịnh bắt , cố ý để đ.á.n.h đến mức , ngụy quỷ. Mục đích là để kéo Từ gia xuống ngựa."

Mắt Lý Bất Ngôn càng mở to hơn.

"Việc gặp nạn rối loạn kế hoạch của bọn họ. Chu Thanh đ.á.n.h ngất ngươi là vì sợ ngươi manh động chạy đến Từ gia gây sự hỏng đại cục."

Lý Bất Ngôn sững sờ: "Ta... thực sự định thế!"

Yến Tam Hợp: "Còn Thẩm Trùng đ.á.n.h ngất xỉu là vì bọn họ thể mặt cứu ngay lúc đó . Cẩm Y Vệ đang bám sát phía , thời gian giải thích với ."

Lý Bất Ngôn há hốc mồm kinh ngạc.

Yến Tam Hợp kết luận: "Nếu đổi thì Từ gia coi như xong đời . Chiêu trong Binh pháp gọi là 'Thỉnh quân nhập úng' - Gậy ông đập lưng ông."

Còn ba mươi sáu kế nữa chứ!

Lý Bất Ngôn day day đôi mắt mỏi nhừ, cảm thán: "Không ngờ đầu óc của Tam gia cũng linh hoạt phết."

"Không chỉ linh hoạt mà còn liều mạng."

Tìm đường sống trong cõi c.h.ế.t, thì dễ nhưng mấy ai dám .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-235-su-that.html.]

Người nên gọi là Tạ lưu manh Tạ linh lung, mà gọi là Tạ ngoan độc mới đúng.

Yến Tam Hợp: "Thái t.ử mất Quý gia, Hán vương mất Từ Lai. Quan trường thành Tứ Cửu quả thực đang náo nhiệt."

Lý Bất Ngôn vẫn còn hồn: "Với cái đầu óc của , họ đem bán chắc vẫn còn hớn hở đếm tiền giúp họ, khen họ bán giá nữa chứ. Thảo nào Bùi đại nhân cứ mắng ngốc."

"Ngươi ngốc, là do bọn họ quá giỏi toan tính thôi." Yến Tam Hợp mệt mỏi nhắm mắt : "Lát nữa ngươi qua xem Tạ Tri Phi thương thế nào, tiện thể ngóng xem kết cục của cha con Từ Lai ."

Lý Bất Ngôn: " là nên qua xem thử. Dù thì trong lúc toan tính, cũng phái bảo vệ và cứu ngươi."

Yến Tam Hợp nghĩ đến cái chân đau của , trong lòng hừ lạnh.

Câu đó thế nào nhỉ? Ân cứu mạng , nên lấy báo đáp đây?

...

Thế An Viện.

Đèn đuốc sáng trưng.

Bùi Ngụ bước từ đông sương phòng.

Tạ Nhi Lập vội vàng tiến lên: "Thế nào Bùi thúc?"

Bùi Ngụ liếc : "Nhìn m.á.u me be bét ghê thôi chứ thực là vết thương ngoài da. Trong vòng mười ngày, cam đoan sẽ bình phục ."

Mười ngày là khỏi?

Bùi Tiếu nên chê Từ Thịnh tay quá nhẹ nên khen Tạ Ngũ Thập đồng da sắt nữa.

Chu thị mừng rỡ chắp tay vái trời: "A Di Đà Phật, tạ ơn trời đất! Để con báo tin mừng cho Lão phu nhân ngay."

Thái y viện còn một đống việc, Bùi Ngụ vỗ vai Tạ Nhi Lập dặn dò: "Bảo hầu cẩn thận một chút, đừng để vết thương dính nước, ăn uống thanh đạm. Ngày mai qua."

"Cha khoan ." Bùi Tiếu hạ giọng thì thầm: "Vết thương ngoài da cũng là thương tích. Với cái thể ốm yếu đoản mệnh của Tạ Ngũ Thập thì liệt giường vài tháng cũng là chuyện thường tình, cha thấy đúng ?"

Bùi thái y và Tạ Nhi Lập ngẩn , bốn con mắt chằm chằm Bùi Tiếu.

Bùi Tiếu đến mức chột , lúng túng : "Cha , nhà chẳng còn một cây nhân sâm trăm năm ?"

Bùi thái y thằng con quý t.ử của .

Đường đường là Thái y khám bệnh, dối bệnh tình giúp , giờ còn biếu thêm cả củ sâm quý nữa ư?

là "trong cái rủi cái xui" mà!

"Minh Đình!" Tạ Nhi Lập đột ngột lên tiếng: "Ngươi thăm Lão Tam ."

Bùi Minh Đình sắc mặt cha , chân bôi mỡ chạy biến còn nhanh hơn thỏ.

Tuy lời của nửa đùa nửa thật, nhưng Tạ Nhi Lập là thông minh, đến đó cũng đủ hiểu vấn đề.

Quả nhiên, Tạ Nhi Lập ho khẽ một tiếng: "Bùi thúc, để con tiễn thúc."

Tiễn khách, tức là chuyện riêng .

Bùi Ngụ trong lòng hiểu rõ.

Con trai việc cho ai, ông cũng giống như Tạ Đạo Chi, đều mắt nhắm mắt mở cho qua.

Thằng con nhà thì ngốc nghếch, phổi bò nhưng những chuyện quan trọng bao giờ lung tung. Nhất là trong thời điểm nhạy cảm .

Hai nhà Tạ, Bùi nhưng đều ngầm gửi gắm hy vọng hai đứa trẻ . Vinh cùng hưởng, nhục cùng chịu.

"Thằng nhóc con đúng đấy. Bị thương ngoài da cũng là tổn hại thể. Lát nữa sẽ cho mang cây sâm trăm năm qua để Lão Tam nhà các ngươi tẩm bổ."

Tạ Nhi Lập xúc động, chân thành : "Đa tạ Bùi thúc."

"Cảm ơn cái gì. Ta Lão Tam lớn lên, cũng coi nó như nửa đứa con trai của ."

Bùi Ngụ xua tay: "Đừng tiễn nữa, về !"

"Bùi thúc thong thả."

Tạ Nhi Lập theo bóng Bùi Ngụ khuất dần, về phía Thế An Cư, nghiến răng nhạt.

Thằng nhóc ranh con, đầu óc thông minh gớm nhỉ, dám lấy cả thể ngàn vàng của da mồi nhử cơ đấy?

"Tạ tổng quản."

"Dạ."

"Ngươi đích ở đây trông coi. Ta qua Tĩnh Tư Cư một chuyến."

"Đại gia cứ yên tâm."

---

 

Loading...