Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 234: Cao Thấp
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:41
Lượt xem: 303
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại viện Thế An, từng chậu nước nhuốm đỏ m.á.u loãng bưng khiến ai nấy thấy đều kinh hồn bạt vía.
Tạ Nhi Lập thấy sắc mặt Lão phu nhân trắng bệch như tờ giấy, sợ bà lo lắng quá sinh bệnh nên vội vàng đông sương phòng thì thầm với Bùi Ngụ vài câu.
Bùi Ngụ bước gian ngoài trấn an: "Mọi đừng chờ ở đây nữa, Tam gia tỉnh ngay . Lão phu nhân, phu nhân cứ về nghỉ ngơi , chỉ là vết thương ngoài da thôi, nguy hiểm đến tính mạng ."
Tạ Nhi Lập lập tức phụ họa: "Người , đỡ Lão phu nhân và phu nhân về phòng nghỉ."
Chu thị nhanh ý bước tới dìu Lão phu nhân.
"Tổ mẫu yên tâm, cháu dâu sẽ túc trực ở đây, cả. Lát nữa Tam tỉnh , cháu sẽ sai báo tin cho ngay."
"Được!"
"Ta về!" Ngô thị gạt nước mắt: "Ta ở đây chờ Tam nhi tỉnh ."
Lão phu nhân đầu liếc Ngô thị một cái sắc lẹm. Ngô thị dám ho he nữa, chỉ gạt lệ dặn dò Bùi Ngụ: "Tam nhi sợ đau nhất. Bùi thái y, các ông nhẹ tay một chút, đừng nó đau nhé!"
Sao những lời lúc chứ?
Tạ Nhi Lập áy náy Bùi Ngụ, thầm nhận cho mẫu .
Bùi Ngụ thừa hiểu tính nết Ngô thị nên cũng để bụng: "Phu nhân yên tâm, chắc chắn ."
Vừa dứt lời, Tạ Uyển Xu vội vàng dìu Liễu di nương bước viện.
Liễu di nương thấy Lão phu nhân chuẩn rời , vội gạt tay con gái , tiến lên đon đả: "Phu nhân chắc chắn yên lòng về Tam gia, để đỡ Lão phu nhân về cho ạ."
Người cũng tranh thủ cơ hội lấy lòng gớm nhỉ.
Sắc mặt Ngô thị lạnh tanh: "Không cần Liễu di nương. Lão phu nhân chậm, đủ kiên nhẫn ."
Liễu di nương đôi co nhiều, lùi sang một bên, cúi đầu : "Vâng!"
Lão phu nhân đưa tay vỗ nhẹ lên cánh tay Liễu di nương: "Có lòng ."
Liễu di nương vội ngẩng đầu: "Lão phu nhân, đó là bổn phận của ạ."
"Ừ!"
Lão phu nhân gật đầu, chậm rãi bước khỏi viện Thế An. Đến chỗ vắng , bà dừng , chằm chằm Ngô thị.
"Lão phu nhân?" Ngô thị giật thon thót.
"Ta với con bao nhiêu . Con là thê, nó là . Cho dù trong lòng con hận nó đến thì cũng vạch mặt, nhục nó mặt bao nhiêu như thế."
"Con..."
"Phụ nữ chúng miệng ngọt, tâm cứng, con mãi chịu nhớ thế hả? Cả cái viện bao nhiêu đang , đợi tin truyền đến tai lão gia thì thành của con !"
Lão phu nhân dộng mạnh cây gậy xuống đất, tỏ vẻ chỉ tiếc rèn sắt thành thép!
Ngô thị lóc: "Lão phu nhân, ngày thường con cũng nhường nhịn, chỉ là hôm nay trong lòng lo lắng cho Tam nhi quá nên mới..."
Lão phu nhân càng thêm khó chịu.
Ngày thường nhường nhịn , đến lúc nước sôi lửa bỏng nhịn ? Thế chẳng công cốc ?
Thôi bỏ !
Bà thở dài sườn sượt: "Con cũng đừng trông mong gì lão gia nữa, hãy dựa hai đứa con trai . Có hai em nó ở đây, dù nhắm mắt xuôi tay thì cũng chẳng ai dám động đến con mảy may !"
Ngô thị dám cãi , chỉ cúi đầu gạt nước mắt.
...
Tĩnh Tư Cư.
Yến Tam Hợp im lìm giường.
Bùi Tiếu và Lý Bất Ngôn đối diện đầy căng thẳng.
Thấy Yến Tam Hợp bất tỉnh nửa ngày trời, Lý Bất Ngôn thỉnh thoảng đưa tay kiểm tra thở của nàng, trong lòng như lửa đốt.
"Đến , đến , thái y đến !" Tiếng Thang Viên vang lên từ bên ngoài. Bùi Tiếu mừng rỡ vội vàng chạy đón.
"Thẩm bá, cuối cùng ngài cũng tới."
"Cái thằng nhóc , gọi hồn đấy !" Lão thái y Thẩm Nguy chỉ tay mặt mắng yêu: "Bệnh nhân ?"
"Ở trong phòng, ngài mau ." Bùi Tiếu lo lắng cho Tạ Ngũ Thập, giờ Thẩm Nguy đến đây thì cũng yên tâm phần nào: "Thẩm bá, qua tiền viện xem tình hình thế nào, lát nữa sẽ ."
"Chờ chút." Lý Bất Ngôn bước : "Ta cùng ngươi."
Bùi Tiếu trừng mắt: "Ngươi hóng hớt cái gì? Ở yên đây mà trông chừng Yến Tam Hợp ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-234-cao-thap.html.]
"Thang Viên, ngươi trông tiểu thư giúp ."
Lý Bất Ngôn nghiến răng ken két: "Ta tìm tên khốn Chu Thanh tính sổ. Hắn dám nhân lúc để ý mà chơi ."
"Ôi bà cô của ơi, bớt giận ..." Bùi Tiếu can ngăn: "Thôi bỏ , chuyện một chốc một lát giải thích rõ . Đợi tiểu thư nhà ngươi tỉnh tự hỏi nàng khắc ."
Lý Bất Ngôn: "Hỏi nàng gì?"
"Ngươi đừng thắc mắc, tóm cứ hỏi là ." Bùi Tiếu nàng với vẻ khinh bỉ lắc đầu: "Tiểu thư nhà ngươi thông minh như thế, con nha đầu ngươi chậm tiêu thế nhỉ!"
Ta mà chậm tiêu á?
Đó là do trong bụng các ngươi lòng vòng đến chín khúc mười tám lối thì !
Lý Bất Ngôn thầm c.h.ử.i thề trong bụng!
...
Yến Tam Hợp mở bừng mắt.
Gương mặt lo lắng của Lý Bất Ngôn hiện ngay mắt: "Có đau ?"
"Đau cái gì cơ?" Yến Tam Hợp hỏi xong mới phát hiện chân đang ai đó nắm lấy. Nàng theo phản xạ định tung cước đá...
"Mau giữ cô , đừng để cử động!"
Lý Bất Ngôn vội lấy hai tay đè chặt nàng xuống: "Tam Hợp, đừng nhúc nhích, chân ngươi thương nặng lắm."
Yến Tam Hợp cảm thấy đầu óc trống rỗng.
"Trật khớp gân cốt ." Lão thái y Thẩm Nguy dậy, nhận lấy khăn tay từ y đồng để lau tay: "Trong vòng nửa tháng xuống giường, trong vòng một tháng cấm ."
Một tháng?
Yến Tam Hợp tê tái cả da đầu.
"Nghỉ ngơi cho !" Thẩm lão thái y dặn dò: "Thuốc mỡ đắp chân ngươi bảy ngày một . Thay xong bốn là thể như bay."
Lý Bất Ngôn sốt sắng: "Thẩm thái y, ngài kê đơn t.h.u.ố.c uống ."
"Uống t.h.u.ố.c gì mà uống, tĩnh dưỡng là chính." Thẩm lão thái y trừng mắt Yến Tam Hợp: "Từ rày về đừng trèo cao ngã đau nữa. Ta từng thấy chân cô nương nhà nào thương nông nỗi . Giờ thì sợ hả?"
Yến Tam Hợp sợ, mà là nàng chẳng lọt tai chữ nào. Trong đầu chỉ luẩn quẩn một suy nghĩ duy nhất: Một tháng , chuyện của Tĩnh Trần bây giờ?
Vừa tiễn Thẩm lão thái y , Chu thị cùng Xuân Đào bước Tĩnh Tư Cư.
"Sao nông nỗi ? Đang yên đang lành trật chân thế ?"
Chu thị như một cơn gió lướt tới bên giường, quan sát chân trái của Yến Tam Hợp: "Thẩm thái y thế nào?"
Thang Viên nhanh nhảu: "Hồi bẩm Đại thiếu phu nhân, thương gân cốt ạ."
Chu thị cần nghĩ cũng vết thương nhẹ, lập tức sang dặn dò Xuân Đào:
"Báo xuống phòng bếp nhỏ, bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày ba bữa nấu riêng cho Yến cô nương một bát canh xương hầm."
"Vâng!" Xuân Đào đáp.
"Thang Viên!"
"Dạ, Đại thiếu phu nhân."
"Từ nay hầu hạ tiểu thư cho thật , thiếu thốn cái gì cứ đến tìm ."
"Vâng ạ." Dặn dò xong xuôi, Chu thị mới sang Yến Tam Hợp: "Sao thương thế ?"
Yến Tam Hợp trả lời qua loa: "Là do bất cẩn thôi."
Chu thị liền liếc mắt sang Lý Bất Ngôn.
"Lý cô nương, theo lý mà nên trách cứ ngươi. ngươi cũng là cũ , tiểu thư bất cẩn thì ngươi ở bên cạnh trông chừng cẩn thận chứ."
Lý Bất Ngôn trách mắng, trong lòng cảm thấy tủi vô cùng.
Nàng và Tam Hợp sống nương tựa bao năm nay đều bình an vô sự. Thế mà dạo gần đây cứ liên tục xảy chuyện xui xẻo, đúng là vận đen đeo bám dứt.
"Nàng chăm sóc ." Yến Tam Hợp Chu thị ý nhưng khác trách mắng Lý Bất Ngôn: "Làm phiền Thiếu phu nhân bận tâm , để tự tĩnh dưỡng là ."
"Lời của cô nương..." Chu thị liếc Lý Bất Ngôn một cái đầy ẩn ý.
Cái mạng nha đầu thật, một chủ t.ử bảo vệ như thế.