Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 233: Mất Đại Thế
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:40
Lượt xem: 287
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cung Trọng Hoa.
Chim ưng lượn vài vòng trung sà xuống vai tên thị vệ.
Hắn tháo ống trúc nhỏ buộc ở chân chim, giao cho đồng bọn phía . Người chậm trễ một giây, thẳng thư phòng.
Trong thư phòng, Triệu Ngạn Tấn xong mật thư liền đưa cho phụ tá Đổng Tiếu.
Đổng Tiếu suy nghĩ một lát : "Vương gia, Từ Lai coi như xong . Việc cấp bách bây giờ, một là sắp xếp thế, hai là tìm cách bịt miệng ."
"Cái miệng của Từ Lai bổn vương sợ. Điều đang băn khoăn là Tạ Tam gia rốt cuộc là nhân vật thế nào?"
Triệu Ngạn Tấn mặt mày u ám: "Hắn thực sự là con quỷ đoản mệnh vô dụng là đang giả heo ăn thịt hổ đây?"
"Nếu Vương gia lo lắng, nhất nên âm thầm phái điều tra kỹ lưỡng."
"Con trai Tạ Đạo Chi, tất nhiên điều tra cho ngô khoai, nhưng lúc . Đợi sóng gió qua ."
Triệu Ngạn Tấn xoa đầu gối, trong lòng bồn chồn yên.
Vốn hy vọng cha con Từ Lai thể gây chút sóng gió, ai ngờ vô dụng đến mức .
Đổng Tiếu Hán Vương, đề nghị: "Vương gia, trời càng lúc càng nóng, là ngài trang viện nghỉ mát vài hôm ?"
"Ngươi sợ Từ Lai đến cầu xin bổn vương ?"
"Cũng nên tránh mặt một chút để khỏi Hoàng thượng giận cá c.h.é.m thớt. Dù kẻ hại cũng là con trai của Tạ Đạo Chi."
"Ngươi lý. Người !"
"Vương gia."
"Báo cho Vương phi , thời tiết nóng bức, bảo nàng chuẩn cùng bổn vương đến trang viện nghỉ ngơi vài ngày."
"Vâng!"
Nội thị lui , Triệu Ngạn Tấn xuống ghế thái sư, nhấc nắp chén lên đặt xuống cái cạch.
"Về con Tạ Đạo Chi, Bá Nhân nhận xét gì ?"
"Hồi bẩm Vương gia, suy nghĩ nhiều về ông ."
"Thế nào?"
"Người từ nhỏ do góa mẫu nuôi lớn. Lúc mới bước chân triều đình, căn cơ cũng chẳng vây cánh, mà leo lên vị trí cao như ngày nay. Ngoài sự nâng đỡ của Đỗ đại nhân thì tâm cơ, thủ đoạn và mưu lược của ông cũng dạng ."
Triệu Ngạn Tấn nhạt: "Vậy thì càng điều tra cho kỹ."
Đổng Tiếu hỏi: "Điều tra về cái gì thưa Vương gia? Tham lam háo sắc?"
Triệu Ngạn Tấn: "Cả hai!"
Đổng Tiếu: "Vâng!"
...
Ngay khi Hán Vương hạ lệnh điều tra Tạ Đạo Chi thì Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ Phùng Trường Tú cũng bước một chân Ngự thư phòng.
Trong phòng một đó, chính là Phủ doãn Thuận Thiên Phủ - Trương Liên Cương.
Phùng Trường Tú liếc ông bước tới long án: "Hồi bẩm Bệ hạ, tìm thấy Tạ Tri Phi tại một trang viện phía tây của Từ gia. Người đ.á.n.h đến thừa sống thiếu c.h.ế.t."
Vĩnh Hòa Đế lạnh lùng ngước mắt lên.
Phùng Trường Tú tiếp tục: "Từ Thịnh lóc kêu oan, là do Tạ Tri Phi tay nên mới dùng hạ sách ."
Vĩnh Hòa Đế hừ lạnh: "Ngoài còn lý do nào khác ?"
"Bẩm Bệ hạ, Từ gia độc đinh ba đời, Từ Thịnh thiến chẳng khác nào tuyệt tự, còn lý do nào thuyết phục hơn nữa." Phùng Trường Tú khéo léo chuyển hướng: "Tuy nhiên, Tạ Tam gia một mực phủ nhận việc tay."
Vĩnh Hòa Đế gằn giọng: "Cẩm Y Vệ các ngươi điều tra thế nào?"
"Qua điều tra, thần xác nhận Tạ Tam gia quả thực hề tay." Phùng Trường Tú nuốt nước bọt: "Bệ hạ, ngọn nguồn câu chuyện bắt đầu từ một ngày tháng Tư, khi nhị nữ nhi và nghĩa nữ của Tạ Đạo Chi dạo phố..."
Phùng Trường Tú tường thuật chi tiết những gì Cẩm Y Vệ điều tra .
Mấy chuyện "con gà tức tiếng gáy" lẽ đến lượt Cẩm Y Vệ nhúng tay, nhưng sự việc ầm ĩ đến tận tai Hoàng thượng thì Phùng Trường Tú buộc bỏ công điều tra cho rõ ngọn ngành.
Không tra thì thôi, tra đến cả Phùng Trường Tú cũng giật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-233-mat-dai-the.html.]
Con ông cháu cha cậy quyền cậy thế thì hiếm, nhưng ngông cuồng đến mức thì đúng là hiếm thấy. Người nào đụng , nào , trong lòng ai cũng cái cân. Đằng tên Từ Thịnh dám cả gan động đến nữ quyến Tạ phủ, chỉ riêng tội thôi thì cái "của nợ" háng cắt cũng chẳng oan ức gì.
Nghe xong câu cuối cùng, đôi mày kiếm của Vĩnh Hòa Đế nhíu chặt , rõ ràng cơn giận lên đến đỉnh điểm.
"Trương đại nhân, ngươi thuật chuyện bẩm báo với trẫm cho Phùng đại nhân một nữa !"
Trương Liên Cương vội vàng sang Phùng Trường Tú: "Phùng đại nhân, hôm nay trong kinh thành xảy hai vụ án chấn động."
"Thứ nhất là chuyện Vương viên ngoại ở Bắc Giao đến phủ Thuận Thiên đ.á.n.h trống kêu oan, tố cáo con gái con trai Thị lang Hình bộ cưỡng bức. Dám đ.á.n.h trống kêu oan chứng tỏ Vương viên ngoại chuẩn kỹ lưỡng. Ba bức huyết thư tố cáo chi tiết hành vi cậy thế ức h.i.ế.p dân lành, uy h.i.ế.p dụ dỗ của Từ Thịnh ."
"Thứ hai là con trai của Lang trung Công bộ Hà Bắc kẻ gian cắt đứt mệnh căn. Tên bình sinh sở thích nào khác ngoài háo sắc. Hắn hành sự kín đáo, thường đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê những cô gái lọt mắt xanh kéo ngõ hẻm hoặc rừng cây... xong việc thì bỏ trốn mất dạng."
"Nghe đồn hung thủ là một kiếm khách dáng nhỏ nhắn, tay dứt khoát và tàn nhẫn."
Phùng Trường Tú xong cũng nín lặng.
"Hai vị ái khanh, việc quá giới hạn . Bây giờ nếu trẫm cứ mắt nhắm mắt mở cho qua thì e là Tạ đại nhân bên cũng sẽ chịu để yên !"
Nghe lời đoán ý, là tâm phúc của Hoàng đế, Phùng Trường Tú thừa hiểu gì: "Bệ hạ minh!"
Lúc , thái giám Nghiêm Như Hiền vội vã bước : "Hoàng thượng, Hình bộ Thị lang Từ đại nhân đang quỳ ngoài cửa cung, cầu xin diện kiến Long nhan một ."
Hoàng đế chẳng thèm liếc mắt, dậy phất tay áo bỏ .
Phùng Trường Tú và Trương Liên Cương , trong lòng đều hiểu rõ một điều: Từ gia, đại thế mất !
...
Một canh giờ , Từ Thịnh áp giải ngục Cẩm Y Vệ.
Khi bước phòng tra tấn nồng nặc mùi m.á.u tanh, một mùi khai nồng nặc bốc lên từ đũng quần .
"Cha ơi! Cha ơi cứu con! Mau cứu con ngoài!"
Nhát như cáy thế mà cũng dám động Tam gia ư?
Đám thị vệ Cẩm Y Vệ vốn thiết với Tam gia liếc đầy ẩn ý.
Được nhóc con, hôm nay các ông sẽ Tam gia "đáp lễ", cho mày nếm thử thế nào là tàn nhẫn thực sự!
Đánh cho m.á.u me be bét chỉ là trò của đám du côn đầu đường xó chợ.
Tàn nhẫn thực sự là đ.á.n.h cho mày thấy một vết thương ngoài da nào, nhưng bên trong thì lục phủ ngũ tạng đau đớn như xé nát, đến sức cha gọi cũng còn.
Nên bắt đầu từ đây nhỉ?
...
Binh Mã Tư Ngũ Thành.
Từng tốp nha dịch từ Đông thành, Nam thành, Tây thành, Bắc thành ùn ùn kéo đến đông đủ.
Tam gia là ai? Là chí cốt của bọn họ đấy!
Huynh đ.á.n.h đến mức ruột cũng nhận , đúng là khinh quá đáng.
Cục tức ai mà nuốt trôi cho ?
Ai thèm nhịn?
Mẹ kiếp, coi Binh Mã Tư Ngũ Thành bọn ông ăn chay chắc!
"Bạch lão đại, thế chẳng khác nào đập nát biển hiệu của Binh Mã Tư chúng . Cục tức nhất định xả, em đúng ?"
"Bạch lão đại, nếu ngài lên tiếng thì em bọn tự !"
" đấy, đ.á.n.h nông nỗi , đến lúc đó ngài đừng trách chúng !"
Bạch Yến Lâm im lặng, im lặng. Hồi lâu mới chậm rãi mở miệng: "Ta chỉ một câu thôi."
"Nói !"
"Nói mau lên!"
"Bạch lão đại, ngài nhanh lên xem nào!"
Bạch Yến Lâm hắng giọng: "Kiềm chế một chút, đừng đ.á.n.h c.h.ế.t , giữ cho nó chút tàn để còn báo cáo kết quả công tác."
---