Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 231: Cứu Binh
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:37
Lượt xem: 256
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn đang câu giờ cho !
Đó là ý nghĩ đầu tiên nảy trong đầu Yến Tam Hợp.
Ý nghĩ và chân tay nàng đồng thời phản ứng.
Vừa trượt xuống khỏi cây, tay nàng lập tức mò gáy, nắm chặt gói độc d.ư.ợ.c trong lòng bàn tay ba chân bốn cẳng chạy như điên về hướng ngược với trang viện.
Võ công của Yến Tam Hợp đều do Lý Bất Ngôn truyền dạy.
Lý Bất Ngôn chỉ dạy nàng hai chiêu: Một là đá đầu gối đối phương khiến kẻ đó quỵ xuống để tranh thủ thời gian chạy trốn.
Chiêu còn chính là: Chạy!
Tạ Tri Phi từng chạy về phía nam là thể gặp cứu binh.
Nhanh lên!
Phải nhanh hơn nữa!
Lúc Yến Tam Hợp chỉ hận mọc thêm đôi cánh để bay lên cho nhanh.
Lại một tiếng "rắc" vang lên, chân nàng giẫm cành khô trơn trượt khiến cả loạng choạng ngã nhào. Trong tình thế cấp bách, thấy phía cây cổ thụ, Yến Tam Hợp dùng chân trái đạp mạnh gốc cây để hãm đà trượt. Thân thể dừng nhưng cổ chân trái nhói lên đau điếng.
Yến Tam Hợp lúc còn tâm trí để ý đến cơn đau, nàng chống tay xuống đất, bật dậy và tiếp tục chạy thục mạng về phía nam.
Băng qua con đường mòn, lao quan đạo, tốc độ của Yến Tam Hợp giảm rõ rệt.
Trên quan đạo vắng tanh một bóng . Yến Tam Hợp đầu trang viện đang dần xa tít phía , nghiến răng tăng tốc nữa.
...
Cùng lúc đó, tại trang viện.
Tên Lưu ca tức giận đạp một cú trời giáng n.g.ự.c Tạ Tri Phi.
Chó má, đá đau thật đấy.
Tạ Tri Phi thầm c.h.ử.i thề một tiếng, cố gắng gượng dậy, nhổ toẹt ngụm nước bọt lẫn đất cát trong miệng .
"Từ Thịnh, nữa, chuyện của ngươi do , ngươi đừng mà bừa."
Từ Thịnh chễm chệ ghế thái sư, ánh mắt âm u chằm chằm Tạ Lão Tam mặt.
Phải công nhận là cái bản mặt góc cạnh trông... trai đến phát ghét.
Hắn nhạt.
"Chuyện của do ngươi , nhưng con ả điếm thối tha là do ngươi thả đúng ? Phá hỏng chuyện của tiểu gia, ngươi xem ngươi đáng c.h.ế.t !"
"Từ Thịnh!" Tạ Tri Phi quát lớn: "Ta khuyên ngươi khi động thủ hãy nghĩ cho kỹ. Ta họ Tạ, động sẽ hậu quả gì, liệu Từ gia nhà ngươi gánh nổi ?"
"Tạ Lão Tam." Mí mắt Từ Thịnh hề chớp lấy một cái.
"Lão t.ử lúc đếch cần Tạ gia Từ gia gì sất. Đã dám động đến ngươi thì hôm nay lão t.ử quyết lấy mạng ngươi."
"Đánh cho ! Đánh c.h.ế.t nó cho !"
Đám tay sai lập tức vây kín xung quanh.
Tạ Tri Phi thật ngờ thằng cháu Từ Thịnh dám chơi khô m.á.u đến thế.
Ta c.h.ế.t á? Không bằng ngươi c.h.ế.t !
Hắn vặn vẹo gân cốt, hít sâu một gằn giọng: "Các cháu ngoan, gan thì xông lên một thể , đừng lắt nhắt từng thằng một, phí sức của Tam gia lắm."
Đám tay sai xong đều sững sờ.
Lưu ca khẩy: "Gia , cái tên Tạ Tam gia chỗ nào cũng mềm, chỉ mỗi cái mồm là cứng thôi."
Hứng thú của Từ Thịnh khơi dậy: "Vậy để tiểu gia xem cái mồm rốt cuộc cứng đến mức nào. Lên hết cho !"
G.i.ế.c ngay thì mất vui, hành hạ từ từ mới hả , mới giải mối hận trong lòng.
Lưu ca phất tay hiệu cho những kẻ khác lui .
Nào ngờ tay kịp hạ xuống, Tạ Tri Phi lao tới như một con báo săn, tung một cú đ.ấ.m thôi sơn.
Cú đ.ấ.m nhanh hiểm khiến Lưu ca loạng choạng lùi mấy bước.
Chưa kịp vững, nắm đ.ấ.m tiếp theo của Tạ Tri Phi ập tới.
"Lưu ca, đấy?"
"Lưu ca, đừng nhường nó nữa!"
"Xông lên, đ.á.n.h c.h.ế.t nó !"
Bị đ.á.n.h hai quyền mặt bao nhiêu đàn em, ánh mắt Lưu ca trở nên lạnh lẽo như loài sói đói.
Sát tâm nổi lên.
...
Trên quan đạo yên tĩnh đến đáng sợ, một tiếng động.
Điều khiến tiếng bước chân dồn dập của Yến Tam Hợp càng trở nên rõ mồn một.
Cổ họng nàng khô khốc như bốc cháy, mùi m.á.u tanh xộc lên mũi nhưng nàng nuốt ngược trở .
Người ? Sao mãi vẫn thấy ai tới?
Nếu nhanh, Tạ Tri Phi sẽ nguy mất.
Đang lúc sốt ruột như lửa đốt, từ xa bỗng xuất hiện vài kỵ mã đang phi như bay tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-231-cuu-binh.html.]
Yến Tam Hợp mừng rỡ, chân tay bủn rủn ngã khuỵu xuống đất nhưng vẫn cố sức vẫy tay hiệu.
Thẩm Trùng từ xa thấy Yến Tam Hợp, thúc ngựa phi nước đại.
Đến mặt nàng, nhảy phắt xuống ngựa.
"Yến cô nương, cô chứ?"
"Nhanh, nhanh lên..." Yến Tam Hợp thở hổn hển, tay chỉ cổ họng, chỉ về phía thôn trang xa xa, vẻ mặt đầy đau đớn.
"Tam gia đang ở trang viện đó ?"
Yến Tam Hợp gật đầu lia lịa: "Ừ..."
"Ừ!"
"Thế còn Từ Thịnh, cũng ở đó ?"
"Ừ ừ."
"Yến cô nương, cô lên ngựa ."
"Ta..."
"Ta... dậy nổi!"
Thẩm Trùng đỡ nàng dậy. Yến Tam Hợp đặt chân xuống đất, cơn đau buốt óc khiến nàng kìm mà kêu lên một tiếng "A".
Thẩm Trùng cúi xuống , kinh hãi.
Mắt cá chân trái của nàng sưng vù, đỏ ửng như cái bánh bao.
"Yến cô nương, chân của cô..."
"Mặc kệ chân , mau cứu ... nhanh lên..."
Thẩm Trùng dậy, giơ tay lên c.h.é.m mạnh xuống khí.
Mắt Yến Tam Hợp chợt mở to, một tia nghi hoặc lóe lên, đó cả mềm nhũn, ngã vật xuống đất.
Thẩm Trùng bế xốc nàng lên, lạnh lùng lệnh: "Vòng đường nhỏ rút lui!"
"Rõ!"
...
Trong trang viện.
Cuộc ẩu đả vẫn đang tiếp diễn, nhưng kẻ đo đất là tên Lưu ca lúc nãy còn hung hăng hò hét.
Tạ Tri Phi phun một ngụm máu, nhếch mép : "Từ Thịnh, nhớ cho kỹ, Tam gia chỉ cứng mồm mà nắm đ.ấ.m cũng cứng lắm đấy!"
"Được , Tam gia giỏi lắm."
Mắt Từ Thịnh đỏ ngầu vì phấn khích. Cảm giác khoái trá mãnh liệt dâng trào trong huyết quản, sục sôi như x.é to.ạc da thịt mà thoát . Cảm giác còn hưng phấn hơn cả việc chơi đùa với hàng trăm cô gái.
Hắn l.i.ế.m môi, khanh khách: "Tiếp theo, ai lên?"
"Gia, để !" Một gã đàn ông vạm vỡ lao , định học theo chiêu "tiên hạ thủ vi cường" của Tạ Tri Phi, vung nắm đ.ấ.m trực diện đầu .
Từ Thịnh hét lên đầy kích động: "Đập nát đầu nó cho !"
Tạ Tri Phi nghiêng đầu né tránh, cổ tay khẽ rung, một lưỡi d.a.o mỏng mảnh rơi xuống lòng bàn tay.
Ánh thép lạnh lẽo lóe lên.
Lưỡi d.a.o kề sát cổ tên to con, m.á.u phun thành vòi, b.ắ.n tung tóe khắp Tạ Tri Phi.
Tên trợn tròn mắt, miệng ộc vài tiếng ú ớ đổ ầm xuống đất như một khúc gỗ mục.
Tất cả kinh hãi trố mắt .
Nghe đồn Tạ Lão Tam từ nhỏ ốm yếu bệnh tật, một năm ba trăm sáu lăm ngày thì đến ba trăm ngày ngâm trong thuốc, là con quỷ đoản mệnh trứ danh khắp kinh thành.
Cái chức quan tép riu đang cũng là do lão cha bỏ tiền mua cho để giữ thể diện cho Tạ gia, thế quái nào mà thủ kinh đến ?
"Chẳng lẽ..."
Tất cả chỉ là vỏ bọc giả tạo ?
Từ Thịnh hoảng hốt gào lên: "Tất cả xông lên cho !"
Tạ Tri Phi quệt vệt m.á.u mặt, đột ngột đổi hướng lao thẳng về phía Từ Thịnh.
Từ Thịnh sợ hãi hét thất thanh: "Mau! Chặn nó ! Chặn nó cho !"
Đám tay sai đồng loạt xông .
Mưa nắm đ.ấ.m giáng xuống tới tấp. Trong lúc hỗn loạn, Tạ Tri Phi cuối cùng cũng đ.á.n.h ngã xuống đất. Hắn ôm chặt đầu, c.ắ.n răng chịu trận.
Mẹ kiếp!
Đám súc sinh Cẩm Y Vệ c.h.ế.t giẫm ? Nếu còn đến thì Tam gia chầu ông bà thật đấy!
Thấy Tạ Tri Phi vây đ.á.n.h tơi tả, Từ Thịnh bắt đầu hưng phấn, hoa chân múa tay reo hò: "Đừng đ.á.n.h c.h.ế.t vội, giữ cho nó chút tàn."
Chủ nhân lên tiếng, đám tay sai bồi thêm vài chục cú đ.ấ.m đá nữa, thấy Tạ Tri Phi co quắp bất động mới chịu dừng tay.
"Dựng nó dậy cho !"
Hai tên tùy tùng xốc nách Tạ Tri Phi lôi đến mặt Từ Thịnh. Từ Thịnh giơ chân lên, đạp mạnh lên mặt Tạ Tri Phi nghiến xuống.
"Thằng ch.ó c.h.ế.t!" Từ Thịnh ha hả đắc ý: "Trước mặt Từ gia gia đây, mày chỉ là một con chó. Sủa một tiếng cho ông xem nào! Sủa !"
---