Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 229: Cáo Ngự Trạng
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:35
Lượt xem: 266
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong cung.
Bảy vị đại nhân Nội các cùng rời khỏi thiên điện.
Hôm nay buổi bàn việc triều chính kéo dài đến tận chiều muộn. Hoàng đế ban cơm tối, quân thần cùng dùng bữa, đây là ân điển lâu .
Tạ Đạo Chi cùng, trong lòng vẫn đang cân nhắc hàm ý trong mấy câu của Hoàng đế.
"Tạ đại nhân."
Tạ Đạo Chi tiếng gọi bèn quanh, thấy một tiểu nội thị đang nấp ở góc tường, thò nửa cái đầu sức nháy mắt với .
Tạ Đạo Chi liếc những lùi vài bước: "Có chuyện gì?"
Tiểu nội thị kiễng chân, ghé tai Tạ Đạo Chi thì thầm. Lời hết, mặt Tạ Đạo Chi xanh mét.
"Tin tức thật ?"
"Chính xác tuyệt đối ạ."
"Đa tạ tiểu công công." Hắn móc nắm bạc vụn trong tay áo nhét tay tiểu nội thị, vội vàng chạy theo mấy vị đại nhân phía , cao giọng : "Các vị đại nhân một bước, hạ quan vệ sinh một lát."
"Tạ đại nhân, ngài còn già mà dạo tiểu nhiều thế?"
"Thận yếu mà." Tạ Đạo Chi còn tâm trạng đùa cợt, buông hai chữ chặn họng vội vã rẽ sang hướng khác.
Đợi đến chỗ vắng , bước chân mới chậm .
Lão Tam mất tích một cách kỳ lạ? Quả thực khó tin.
Khoan đến đám thuộc hạ ở Binh Mã Tư Ngũ Thành, chỉ riêng Chu Thanh thôi cũng đời nào để yên cho bắt cóc Lão Tam dễ dàng như .
Người ngoài phận thực sự của Chu Thanh, nhưng trong lòng rõ hơn ai hết.
Tạ Đạo Chi vuốt râu, về phía xa xăm, hồi lâu mới hạ quyết tâm...
Trong thiên điện, quân thần an tọa.
Ánh mắt Vĩnh Hòa Đế quét qua chỗ trống: "Tạ đại nhân ?"
Nội thị cung kính bẩm báo: "Hoàng thượng, Tạ đại nhân vệ sinh ạ."
Vĩnh Hòa Đế . Con ai cũng lúc cần giải quyết "nỗi buồn", dù là thiên t.ử cao quý cũng tránh khỏi.
lúc , Tạ Đạo Chi hớt hải chạy điện.
Ánh mắt đổ dồn về phía , ngạc nhiên khi thấy sắc mặt trắng bệch như giấy.
Tạ Đạo Chi thẳng đến mặt Hoàng đế, quỳ sụp xuống tâu: "Bệ hạ, trong nhà thần đột nhiên xảy biến cố, cầu xin Hoàng thượng cho phép thần xuất cung."
Vĩnh Hòa Đế khẽ nhíu mày: "Biến cố gì?"
Tạ Đạo Chi cau mày vẻ khó .
"Cứ !"
"Bệ hạ, Tam nhi nhà thần... mất tích trong lúc nhiệm vụ."
Vĩnh Hòa Đế cảm thấy chuyện thật hoang đường.
Hắn về đứa con thứ ba nhà họ Tạ, chỉ là một Chỉ huy sứ Binh Mã Tư Bắc Thành cỏn con, phẩm cấp thấp đến đáng thương.
"Mất tích khi đang nhiệm vụ?" Sắc mặt Vĩnh Hòa Đế trầm xuống: "Thiên hạ của trẫm loạn đến mức ?"
Lời thốt , các đại thần Nội các ai nấy đều dám yên nữa.
...
Biệt viện.
Tại đình nghỉ mát.
Triệu Diệc Thời chắp tay lưng, trầm ngâm .
Bùi Tiếu sốt ruột giục: "Hoài Nhân, quyết định nhanh lên. Thằng cháu Từ Thịnh giữ chân lâu , để lâu nó sẽ sinh nghi đấy."
Triệu Diệc Thời xoay : "Ngươi bảo bây giờ?"
"Ta..." Bùi Tiếu cứng họng.
"Nói thẳng , thật lòng ." Triệu Diệc Thời thẳng mắt : "Giữa chúng cần giấu giếm."
Bùi Tiếu lấy khăn lau mồ hôi trán.
"Yến Tam Hợp là nương t.ử chọn, nàng gặp chuyện cứu. ngươi là của , chuyện của Từ Lai cũng quan trọng. Ông đây bây giờ khó xử c.h.ế.t, đấy là lời thật lòng ."
"Thẩm Trùng."
"Gia."
Triệu Diệc Thời lệnh: "Mang theo sáu Ưng Vệ giỏi nhất cứu Yến Tam Hợp ngay."
"Khoan !" Bùi Tiếu chắn mặt Thẩm Trùng: "Có ảnh hưởng đến đại cục ?"
Triệu Diệc Thời , nụ đầy khí chất: "Ảnh hưởng thì ? Đối với , gì quan trọng hơn ngươi và Tam gia."
C.h.ế.t tiệt!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-229-cao-ngu-trang.html.]
Ai mà chịu nổi cái kiểu chứ!
Bùi Tiếu run rẩy, giọng cũng lạc , một lúc lâu mới rít qua kẽ răng: "Triệu Hoài Nhân, ngươi cảm động đến c.h.ế.t bắt thừa kế cái Bách Dược Đường của ngươi hả?"
Triệu Hoài Nhân lắc đầu, hiệu cho Thẩm Trùng: "Đi !"
"Vâng!"
"Hoài Nhân, Hoài Nhân!" Bùi Tiếu bám riết lấy như miếng cao da chó: "Mai và nương t.ử đại hôn, sinh con trai đầu lòng sẽ nhận ngươi cha nuôi."
"Đợi nàng chịu nương t.ử của ngươi hẵng ."
"Tiểu Bùi gia tay thì còn chuyện thành ?"
Đang c.h.é.m gió thì Nghiêm Hỉ xách vạt áo hộc tốc chạy : "Điện hạ, trong cung biến."
Triệu Hoài Nhân nghiêm mặt: "Nói."
"Nội các Tạ đại nhân cáo ngự trạng."
"Cáo lắm!" Bùi Tiếu cướp lời: "Bệ hạ phản ứng thế nào?"
Nghiêm Hỉ: "Bệ hạ chỉ phán một câu: 'Thiên hạ của trẫm loạn đến mức ?'"
Bùi Tiếu: "Rồi nữa?"
Nghiêm Hỉ: "Sau đó Ngài bỏ ."
Bùi Tiếu Triệu Diệc Thời, cau mày khó hiểu.
"Sao thế? Với địa vị của Tạ Đạo Chi, ít nhất Hoàng đế cũng phái hỗ trợ tìm kiếm chứ?"
Triệu Diệc Thời thừa đang nghĩ gì, thản nhiên đáp bốn chữ: "Lòng vua khó đoán."
"Bùi gia, Chu Thanh về ." Bùi Tiếu vội : "Gọi đây."
"Người tới, nhưng vai còn vác thêm một nữa."
Bùi Tiếu kinh hãi: "Ngươi đ.á.n.h nàng ngất thật đấy ?"
Chu Thanh bất đắc dĩ: "Bùi gia, nàng cứng đầu quá, thế nào cũng , đành..."
"Đặt xuống tiếp."
Chu Thanh giọng Thái Tôn vội vàng đặt Lý Bất Ngôn xuống giường trúc. Hắn đang định mở miệng giải thích thì thấy Thái Tôn hiệu im lặng.
Triệu Diệc Thời cầm tấm chăn mỏng đắp nhẹ lên Lý Bất Ngôn: "Đi, sang chỗ khác chuyện."
...
Tây Sơn.
Trang viện.
"Lưu ca, , ở đây dấu chân."
"Mẹ kiếp, bọn chúng trèo tường chạy lên núi ."
"Lưu ca, tính bây giờ?"
"Còn tính với toán cái gì, đuổi theo mau!"
Một đám tay sai vội vã trèo qua tường, lăm lăm d.a.o kiếm lao lên núi.
Tim Yến Tam Hợp đập loạn nhịp, m.á.u dường như dồn cả lên đôi mắt đen thẫm.
Chỗ nấp tuy lá cây rậm rạp nhưng nếu bọn chúng lục soát từng gốc cây thì kiểu gì cũng phát hiện.
Không trốn lâu nữa .
Nghĩ đến đây, nàng sang Tạ Tri Phi, ngờ bắt gặp ánh mắt đang dán chặt .
Hơn nữa, mặt ghé sát ngay cạnh nàng, gần trong gang tấc.
Một cảm giác kỳ lạ dâng lên, Yến Tam Hợp vội mặt .
Tạ Tri Phi nhếch môi , lúm đồng tiền hiện rõ.
"Yến Tam Hợp." Hắn ghé sát tai cô thì thầm: "Lát nữa lỡ như chúng phát hiện, ngươi tuyệt đối cử động, nhớ kỹ ?"
"Lời là ý gì?" Yến Tam Hợp trợn mắt, ngẩng cái cổ cứng ngắc lên .
"Đùa ngươi thôi, bụng đến thế?" Tam gia khúc khích: "Có phúc cùng hưởng, họa cùng chịu. Ta mà xui xẻo thì ngươi cũng đừng hòng chạy thoát."
Đồ cặn bã!
Yến Tam Hợp giấu nổi vẻ khinh bỉ trong mắt.
Tam gia bật thành tiếng.
Yến Tam Hợp trừng mắt to hơn, ánh mắt đầy giận dữ như mắng: Ngươi điên ? Không sợ dụ bọn chúng tới !
là điên thật !
Tam gia thầm nghĩ: Đã đến nước , cứ chọc cho nàng thế nhỉ!