Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 228: Nơi Tuyệt Địa Tìm Sự Sống
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:34
Lượt xem: 256
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên quan đạo hướng về phía tây, một chiếc xe ngựa đang lao vun vút.
Trong xe, hai gã đàn ông nghiến răng ken két, thỉnh thoảng liếc cái bao tải bên cạnh với vẻ chế giễu.
Tạ Tam gia quả nhiên giống như lời đồn, chỉ cái mã ngoài, bắt chẳng tốn chút công sức nào.
Mang tiếng là võ quan mà vô dụng thế , đúng là mất mặt!
"Gia sẽ xử lý thế nào nhỉ?"
"Chắc chắn là thiến cái 'của nợ' của ."
"Tạ gia ba con trai, thiến một đứa thì vẫn còn hai."
"Chứ bên thì hỏng hẳn , tuyệt tự tuyệt tôn luôn."
"Sao lão gia nhà bồi bổ sinh thêm đứa nữa nhỉ?"
Ta thấy là mơ .
Tạ Tri Phi trong bao tải thầm c.h.ử.i một câu.
Hơn một canh giờ , xe ngựa rẽ đường nhỏ, thêm một đoạn nữa thì tiến một trang viện.
Trước cổng trang viện, mấy tên thị vệ đợi sẵn.
Hai gã xe nhảy xuống, một tên hỏi: "Lưu ca, nhốt tên kho củi nhé?"
Tên Lưu ca vén rèm xe lên : "Kho củi ."
"Con ả bắt hả đại ca?"
"Sao bắt chứ. Nhốt tên Quan Mã Tư họ Tạ chuồng ngựa ."
"Lưu ca, gia của chúng 'hỏng súng' , bảo con ả liệu đến lượt em hưởng ?"
Tên Lưu ca khả ố: "Không chỉ cho chúng , mà tất cả em đều phần, chơi thế nào thì chơi."
"Ha ha ha..."
"Nhìn cái bản mặt háo sắc của chúng mày kìa. Nhét ngay cái thứ đó quần cho tao. Trước khi gia lên tiếng, con ả đó mất một sợi tóc nào, rõ ?"
"Nghe , Lưu ca cứ yên tâm một trăm phần trăm!"
Mấy tên chuyện kéo xe ngựa trong sân.
Hai gã lực lưỡng leo lên xe, lôi bao tải xuống ném phịch chuồng ngựa.
"Bịch!"
Đầu Tạ Tri Phi đập mạnh xuống đất, đau điếng , mắt nổ đom đóm. Đợi bọn chúng khuất, khẽ cử động tay, dây thừng đứt từ . Hắn rút con d.a.o nhỏ giấu trong rạch một đường lên bao tải.
Ánh sáng lọt , Tạ Tri Phi hít sâu một khí trong lành.
Trong lúc hít thở, chợt nghĩ đến một chuyện.
Người phụ nữ nhốt ở kho củi chắc chắn là Yến Tam Hợp.
Phục thật sự, con nha đầu Lý Bất Ngôn để cảnh ? Sao nào cũng bảo vệ thế?
Còn đám phái theo dõi ? C.h.ế.t hết cả ?
Tạ Tam gia tức đến đỏ cả mắt.
...
Yến Tam Hợp tỉnh .
Ngay khoảnh khắc mở mắt, ký ức ùa về trong đầu.
Nàng đang bên bờ sông mặt nước thì chợt tiếng động phía . Chưa kịp thì gáy giáng một cú mạnh điếng .
Là ai? Chỉ thể là tên khốn Từ Thịnh!
Yến Tam Hợp thử cử động tay chân mới phát hiện cả tay và chân đều trói quặt , dậy cũng vô cùng khó khăn.
càng rơi tình cảnh , Yến Tam Hợp càng bình tĩnh.
Lý Bất Ngôn bơi giỏi, kẻ thể bắt nàng trong chớp nhoáng chứng tỏ thủ cực .
Lúc nàng bên bờ sông là tới giờ Ngọ.
Hiện tại mặt trời ngả về tây, ước chừng qua một hai canh giờ. Khoảng thời gian đủ để Lý Bất Ngôn chạy về kinh thành báo tin.
Nói cách khác, giờ Tạ Tri Phi chắc chắn tin nàng bắt và đang lùng sục khắp nơi.
Với cái đầu của Tạ Tri Phi, cần nghĩ cũng ai là kẻ chủ mưu.
Một hai canh giờ thì thể tìm nơi , ít nhất mất ba bốn canh giờ nữa. Như nghĩa là...
"Cạch!"
Cửa kho củi đột nhiên mở , một khuôn mặt quen thuộc thò .
Tim Yến Tam Hợp hẫng một nhịp.
Tên ... bay ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-228-noi-tuyet-dia-tim-su-song.html.]
Bốn mắt , Tạ Tri Phi đưa ngón tay lên miệng hiệu im lặng.
Yến Tam Hợp chớp mắt liên tục, ý bảo cứ yên tâm và mau cởi trói cho nàng.
Cái tư thế trói gô úp mặt xuống đất thế thật nhục nhã quá thể.
Tạ Tri Phi dường như hiểu ý nàng, thong thả kéo hai tên thị vệ đ.á.n.h ngất trong mới tới cởi trói cho Yến Tam Hợp.
Lúc cởi dây, thấy vết bầm tím cổ tay nàng, cơn giận trong lòng Tam gia bùng lên dữ dội, chỉ g.i.ế.c ngay lập tức.
Thế nên lúc trói ngược hai tên thị vệ , Tạ Tri Phi những siết thật chặt mà còn bồi thêm một cú đá trời giáng đầu một tên cho bõ tức.
Yến Tam Hợp xoa cổ tay đau nhức, vẻ mặt hầm hầm của Tạ Tri Phi, hạ giọng hỏi:
"Đây là ? Sao ngươi tìm nhanh ? Bọn Lý Bất Ngôn ?"
Tạ Tri Phi thời gian giải thích: "Ngoan, chúng tìm chỗ trốn ."
Ngoan?
Dùng từ lúc thích hợp đấy?
Trốn ư? Tại trốn? Chẳng lẽ bọn Lý Bất Ngôn cùng ?
Yến Tam Hợp tuy trong bụng đầy thắc mắc nhưng hỏi thêm câu nào, chỉ lạnh lùng đáp: "Trốn ở ?"
"Ở cũng miễn chỗ . Ra ngoài tính."
Tạ Tri Phi sờ soạng , rút một con d.a.o găm đưa cho nàng: "Cầm lấy phòng ."
"Ta !" Yến Tam Hợp rút con d.a.o găm giấu lưng .
Tạ ơn trời đất, bọn khốn kịp lục soát nàng.
Hai khom lưng lẻn khỏi kho củi, men theo tường về phía góc khuất của trang viện.
Vòng qua một dãy nhà thấp, Yến Tam Hợp mới nhận đây là một trang viện ở vùng ngoại ô hoang vắng, phía lưng tựa dãy núi trùng điệp.
Mắt nàng sáng lên: "Trốn lên cây!"
"Trốn lên cây!"
Giọng trầm thấp của Tạ Tri Phi vang lên gần như cùng lúc.
Hai , đều thấy sự ngạc nhiên trong mắt đối phương.
Tạ Tri Phi: "Ngươi trèo cây ?"
"Coi thường ai đấy hả Tam gia?"
Yến Tam Hợp buông một câu lao như tên bắn.
Trong mắt Tạ Tri Phi ánh lên nét , cũng vội vàng đuổi theo.
Hai bóng lướt nhanh ánh nắng chiều, chẳng mấy chốc đến chân tường rào.
Tạ Tri Phi xổm xuống: "Đạp lên vai mà trèo lên."
Yến Tam Hợp chút do dự, một chân đạp lên vai , tay bám mép tường, dùng sức đu lên đỉnh.
Chưa kịp thở, nàng xoay , chìa tay xuống: "Lên ."
Tạ Tri Phi nắm lấy tay nàng, chân đạp mạnh tường vài cái, nhoáng cái nhảy lên cạnh nàng.
lúc , từ xa vọng tiếng la hét ầm ĩ.
Nguy , kẻ phát hiện bọn họ bỏ trốn.
Sắc mặt Tạ Tri Phi biến đổi, nhảy xuống khỏi bờ tường.
"Nhanh lên, nhảy xuống , đỡ ngươi!"
"Tránh ." Yến Tam Hợp cần đỡ, c.ắ.n răng nhảy phắt xuống đất.
Chân chạm đất, một cánh tay rắn chắc đỡ lấy nàng.
Yến Tam Hợp hất hàm: "Lên cây!"
Tạ Tri Phi gật đầu: "Tìm cái nào to nhất ."
Dưới chân núi Thái Hành là những cây cổ thụ cao chọc trời.
Yến Tam Hợp chọn một cây tán lá rậm rạp nhất, ngước lên quan sát thế cây cúi xuống nhổ hai bãi nước bọt lòng bàn tay, xoa xoa .
"Ta lên !"
Nàng thoăn thoắt như một con mèo rừng, chỉ vài nhịp leo lên cao tít.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống gương mặt nàng. Ánh mắt Tạ Tri Phi ngẩn ngơ, trong khoảnh khắc như ảo giác, ngỡ đang trở về một buổi chiều nào đó của chín năm về .
"Còn ngây đó gì, lên đây mau!"
Yến Tam Hợp xuống thấy Tạ Tri Phi vẫn chôn chân đất bèn trừng mắt quát: "Nhanh lên!"
Tạ Tri Phi cảm thấy trái tim như ai đó khẽ gãi nhẹ một cái.
---