Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 223: Quy Định

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:29
Lượt xem: 285

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Tam Hợp tuy trải đời nhiều nhưng thông minh, chỉ cần suy nghĩ thoáng qua là hiểu ngay nguyên do.

Một cặp vợ chồng nhận con nuôi thì gia cảnh hẳn chút của ăn của để.

Đàn ông tiền, nếu chính thất sinh thì nạp dăm ba tiểu về sinh con là chuyện thường.

Nếu nhận nuôi con trai thì còn hiểu - nuôi lớn, cưới vợ, sinh cháu nối dõi tông đường.

Đằng mang con gái về, chẳng những nối dõi mà đến tuổi cập kê còn tốn thêm một khoản của hồi môn. Mối ăn lỗ vốn như thế thì chẳng ai mặn mà cũng là lẽ thường tình.

Yến Tam Hợp: "Vậy trường hợp của Minh Nguyệt thì ? Tại con bé nhận nuôi?"

"Cũng những đàn ông cái phước đó, nạp mười bảy mười tám phòng tiểu về mà vẫn sinh mụn con nào." Tuệ Như tràng hạt, chậm rãi : "Người như thế thường sẽ tìm một nam nhi xuất sắc trong tộc để nhận con thừa tự. Có nối dõi , tiền bạc trong nhà dư dả, nhưng gối trống vắng nên mới nghĩ đến chuyện nhận nuôi một hai bé gái cho vui cửa vui nhà. Những bé gái nhận nuôi từ am Thủy Nguyệt chúng đa phần đều rơi cảnh như thế."

Tuệ Như tiếp tục: "Chuyện ngoài thiên thời địa lợi thì còn đến cái duyên."

Yến Tam Hợp: "Cô bé tên Minh Nguyệt ai nhận nuôi? Hiện giờ ?"

"Cặp vợ chồng nhận nuôi Minh Nguyệt họ Đường, là uy tín ở phủ Hà Gian. Đường lão gia từng thi đỗ cử nhân, là con một ba đời, đến đời ông thì trong tông tộc cũng chẳng còn ai." Tuệ Như kể: "Đường phu nhân cũng là con gái độc nhất, là biểu của Đường lão gia. Đường lão gia nạp , tình cảm vợ chồng mặn nồng. Năm họ đến kinh thành du ngoạn, ghé qua am Thủy Nguyệt và liếc mắt ưng ngay con bé Minh Nguyệt."

Yến Tam Hợp: "Số phận Minh Nguyệt đó thế nào?"

"Lão ni sống đến từng tuổi từng thấy ai hưởng như Minh Nguyệt."

Lần đầu tiên Tuệ Như nở nụ thật tâm: "Đường lão gia và Đường phu nhân nhận con thừa tự trong họ, mà nuôi nấng con bé như hòn ngọc quý tay. Năm ngoái họ còn kén rể cho nó ở rể luôn trong nhà."

Chiêu mộ con rể về nhà là để con gái chịu cảnh dâu cực khổ. Quả đúng là may mắn tột cùng.

"Tĩnh Trần chuyện ?"

"Biết chứ, Đường lão gia sai gửi thư báo tin."

"Ngoài miệng Tĩnh Trần , nhưng thấy trong lòng bà vui."

Tuệ Như thở dài: "Trước khi lâm chung, Tĩnh Trần dặn đừng báo tin buồn cho Minh Nguyệt, cho nên đến giờ con bé vẫn nuôi qua đời."

"Tại báo tang?" Yến Tam Hợp thắc mắc.

Tuệ Như đáp: "Đã cửa chùa là buông bỏ quá khứ, khỏi cửa chùa thì đừng hỏi chuyện Phật môn. Tĩnh Trần bảo, chỉ cần đứa nhỏ đó sống , còn hơn là đến mộ bà dập đầu vái lạy đốt vàng mã."

"Minh Nguyệt sống như thế..." Yến Tam Hợp trầm ngâm: "Vậy nghĩa là tâm ma của Tĩnh Trần do cô bé."

"Chắc chắn ." Tuệ Như cảm thán: "Đứa nhỏ đó từ bé ngoan ngoãn, mệnh , suốt tám năm ở đây bao giờ khiến Tĩnh Trần phiền lòng."

Yến Tam Hợp: "Vậy còn chuyện thứ ba là gì?"

Tuệ Như thu ánh mắt, nghiêm túc lục lọi ký ức.

Nửa tuần trôi qua, một tuần trôi qua. Đến khi Yến Tam Hợp tự rót cho chén thứ hai, Tuệ Như mới nhíu mày vẻ khó xử: "Yến cô nương, chợt nhớ còn chuyện gì ấn tượng nữa."

Hai sống một mái nhà mười tám năm, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, nhớ ?

Tuệ Như bất đắc dĩ: "Bà sống an phận, là thành thật, ít , gây chuyện. Mỗi ngày chỉ tụng kinh, ngủ, dậy tụng kinh, chẳng gì đặc biệt cả."

"Vậy tại khi c.h.ế.t bà kẻ lông mày, tô mắt?" Thấy đối phương chịu tiếp, Yến Tam Hợp buộc lật vấn đề cũ: "Tại cởi xiêm y của bà , lau sạch son phấn mặt bà ?"

Mặt Tuệ Như trắng bệch, chìm sự im lặng kéo dài.

Yến Tam Hợp vội, cứ ung dung nhấp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-223-quy-dinh.html.]

Am Thủy Nguyệt lớn như , nhiều như , ngày ngày cùng ăn cùng tụng niệm suốt mười tám năm trời mà chuyện gì để ư? Điều quá vô lý!

Sau khi Tĩnh Trần c.h.ế.t, hành động của Tuệ Như... chứng tỏ giữa hai chắc chắn ẩn tình.

"Tĩnh Trần ở am Thủy Nguyệt mười tám năm, nơi chính là nhà, các chính là của bà ." Yến Tam Hợp lạnh lùng : "Quan tài của bà khép , kẻ gặp xui xẻo chính là am Thủy Nguyệt và tất cả ở đây."

Tim lão ni cô Tuệ Như thắt , bà vội vàng lên tiếng:

"Yến cô nương, xuất gia quy định chôn cất riêng. Sự t.ử như sự sinh, khi còn sống bà quy y cửa Phật thì khi c.h.ế.t thể vẽ mày tô mặt, mặc quần áo lòe loẹt ? Điều hợp quy củ."

Yến Tam Hợp liếc xéo bà .

"Quy định do ai đặt ?"

"Không ai đặt cả, mà là quy ước ngầm từ xưa đến nay."

"Bà đang dối!" Mắt Yến Tam Hợp chợt mở to sắc lẹm: "Nhà Phật hỏi nhân quả, chỉ trọng tu hành. Vậy mục đích tu hành là gì?"

Tuệ Như hỏi đến cứng họng.

"Chẳng lẽ là để kiếp tiếp tục ni cô ăn chay niệm Phật ? Làm gì đạo lý đó?"

Yến Tam Hợp rốt cuộc kìm mà cao giọng: "Cho dù kiếp tiếp tục ni cô thì cũng đầu t.h.a.i hồng trần mới đến cửa Phật chứ?"

Mặt Tuệ Như khó coi như màu tro tàn trong lư hương: pha chút trắng bệch, chút xám xịt và cả chút xanh mét.

"Huống chi cửa Phật tự do: xuất gia thể tục, tục vẫn thể ." Yến Tam Hợp nhạt: "Tại đến lượt Tĩnh Trần thì ngay cả việc lúc c.h.ế.t mặc cái gì cũng tự do?"

Mặt Tuệ Như đỏ bừng, gân xanh mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn. Bà há miệng định gọi "Yến cô nương" nhưng lời cứ nghẹn ở cổ họng.

Yến Tam Hợp , trong lòng đầy rẫy nghi hoặc.

Những lọc lõi chốn quan trường như Tạ Đạo Chi Quý Lăng Xuyên, đến chuyện xui xẻo là khai tất tần tật.

xuất gia, lẽ tâm địa từ bi hỷ xả, phổ độ chúng sinh, sự việc đến nước mà vẫn chịu mở miệng?

Có điều gì khó đến thế ?

"Tuệ Như, nếu bà trả lời thì sẽ đổi câu hỏi khác." Giọng Yến Tam Hợp bỗng trở nên mềm mỏng: "Tại xuất gia ni cô?"

Tuệ Như ngờ Yến Tam Hợp đột ngột hỏi về chuyện riêng của , kịp che giấu cảm xúc, bà lập tức dựng lên bức tường phòng .

Yến Tam Hợp thấy rõ mồn một.

"Bà cửa Phật sớm hơn Tĩnh Trần ba năm, tức là năm hai mươi bốn tuổi. Hai mươi bốn tuổi là độ tuổi lập gia đình, nếu may mắn thì lẽ ."

"Yến cô nương!" Tuệ Như bỗng gầm lên: "Cô đừng đoán mò!"

"Bà tự nhận khổ, chứng tỏ chuyện đối với bà lẽ đều tan thành mây khói." Yến Tam Hợp thể tiếp tục phỏng đoán: "Người nhà của bà, chồng con của bà cả ? Tại còn ai?"

Thân thể Tuệ Như run lên bần bật, đáy mắt thoáng chốc ngập nước.

"Bà ngưỡng cửa chùa ngăn cách trần thế và cửa Phật, mà bà vẫn còn kích động, phẫn nộ, rơi lệ khi nhắc đến chuyện trần tục..."

Yến Tam Hợp đột ngột đổi giọng đanh thép: "Bà tu hành suốt hai mươi mốt năm qua, rốt cuộc là tu cái gì?"

---

 

Loading...