Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 221: Lan Xuyên

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:27
Lượt xem: 263

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng nay Tạ Tri Phi trêu chọc nên suốt dọc đường đến am Thủy Nguyệt, Yến Tam Hợp chẳng lấy một lời.

Vừa đến cửa am, tiểu ni cô hầu cận bên cạnh Tĩnh Trần chờ sẵn với ánh mắt mong ngóng. Thấy khách đến, tiểu ni cô vội chắp tay n.g.ự.c thi lễ.

"Am chủ đang đến giờ công phu sáng, dặn ở đây chờ hai vị khách quý. Mời hai vị theo ."

Yến Tam Hợp thấy nàng tuy vẻ già dặn hiểu chuyện, nhưng vóc dáng vẫn trổ mã hết, giọng còn vương nét non nớt, bèn hỏi: "Ngươi tên là gì, bao nhiêu tuổi ?"

Tiểu ni cô đáp: "Ta tên là Lan Xuyên, năm nay mười ba tuổi."

Mới mười ba tuổi thấu hồng trần ?

Yến Tam Hợp hỏi tiếp: "Sao ni cô?"

Lan Xuyên: "Cha cần nữa, bỏ cửa am. Am chủ thấy đáng thương nên giữ cho ni cô."

Yến Tam Hợp: "Lúc đó ngươi bao nhiêu tuổi?"

Lan Xuyên: "Mới sinh một hai ngày thôi."

Yến Tam Hợp nàng chăm chú: "Cái tên Lan Xuyên là pháp hiệu của ngươi ?"

Lan Xuyên lắc đầu: "Đây là tên tục của . Am chủ đặt pháp hiệu, là chờ lớn lên tính ."

Yến Tam Hợp ngẫm nghĩ kỹ ý tứ trong lời : "Vậy khi lớn lên, ngươi định tục ?"

"Ta cũng nữa." Trong mắt Lan Xuyên lộ vẻ mờ mịt: "Chuyện để hãy tính, chừng một ni cô thực thụ thì ."

Yến Tam Hợp còn hỏi thêm, chợt Lý Bất Ngôn phía hạ giọng nhắc: "Tiểu thư, kìa!"

Chẳng cần về hướng nào, Yến Tam Hợp chỉ liếc qua thấy tới.

Đó là một phụ nữ với mái tóc bạc trắng búi gọn, mặc bộ áo tu hành rộng thùng thình, tay tràng hạt, cả toát lên vẻ già nua và thiếu sức sống.

là Tứ phu nhân Quý phủ mà nàng từng gặp qua một .

Tứ phu nhân cúi đầu hành lễ với hai . Vừa ngẩng lên, trong hốc mắt bà đẫm lệ.

Yến Tam Hợp khẽ gật đầu chào thu hồi ánh mắt. Nàng chỉ giải tâm ma cho c.h.ế.t, còn tâm ma của sống thì tự họ vượt qua thôi.

Đi thêm một đoạn, Lan Xuyên chỉ tay về phía : "Am chủ đang ở bên trong, mời khách quý ."

Yến Tam Hợp theo hướng tay nàng chỉ, đó là một viện nhỏ, sân trồng một cây lựu, cành lác đác kết những trái nhỏ.

Bước phòng, ánh sáng đột ngột tối sầm .

Phía là một pho tượng Quan Âm lớn. Sư thái Tuệ Như đang xếp bằng bồ đoàn, miệng lầm rầm tụng kinh.

"Am chủ, khách quý đến ạ."

Tuệ Như dậy khỏi bồ đoàn: "Yến cô nương, mời theo bần ni!"

Yến Tam Hợp liếc Lý Bất Ngôn, cô nàng hiểu ý híp mắt : "Sư thái, dạo quanh am một chút, ý kiến gì chứ?"

Tuệ Như đáp: "Thí chủ cứ tự nhiên."

...

Phật đường vô cùng yên tĩnh, gian thoang thoảng mùi trầm hương khiến sự nóng vội trong lòng Yến Tam Hợp dần lắng xuống.

Tuệ Như pha xong liền : "Yến cô nương hỏi gì cứ hỏi, bần ni tuyệt đối giấu giếm."

Yến Tam Hợp cũng khách sáo, thẳng vấn đề: "Tĩnh Trần hưởng dương bao nhiêu tuổi?"

"Năm nay bà bốn mươi lăm, bằng tuổi ."

"Cùng tuổi ư?" Yến Tam Hợp kinh ngạc về hai điều.

Thứ nhất, tuổi thực của Tuệ Như mới chỉ bốn mươi lăm, nhưng tướng mạo già nua đến thế? Thứ hai... Tĩnh Trần mới bốn mươi lăm tuổi qua đời, mất sớm như ?

Diêm Vương xử c.h.ế.t canh ba, nào ai dám giữ đến canh năm.

Tuệ Như thở dài: "Yến cô nương, âu cũng là mệnh cả."

Yến Tam Hợp: "Bà mất vì nguyên nhân gì?"

"Không nguyên nhân gì cụ thể cả. Bà tự tính toán rằng bốn mươi lăm tuổi là tận."

Yến Tam Hợp giật : "Bà bói toán ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-221-lan-xuyen.html.]

"Không !" Tuệ Như giải thích: "Trên đời nhiều ham sống sợ c.h.ế.t, liều mạng uống đủ thứ t.h.u.ố.c thang để mong sống thêm vài năm. xuất gia chúng sợ chuyện sinh tử, thực trong lòng ai cũng tự rõ tuổi thọ của ."

Yến Tam Hợp: "Bà đến am Thủy Nguyệt khi nào?"

Tuệ Như: "Mười tám năm ."

Yến Tam Hợp nhẩm tính: "Vậy là bà xuất gia năm hai mươi bảy tuổi?"

Tuệ Như: " !"

Yến Tam Hợp: "Tại xuất gia?"

Tuệ Như tràng hạt vài cái : "Yến cô nương, chi bằng để kể về đầu tiên gặp bà ."

"Xin mời sư thái."

"Mười tám năm , lão am chủ của chúng vẫn còn tại thế, cũng mới đến am ba năm. Năm ngày Đông Chí, đang quây quần ăn sủi cảo chuẩn cho giờ công phu tối thì bỗng nhiên tiếng gõ cửa."

"Là bà ?"

" !"

"Bà mặc một bộ áo tu hành chẳng kiếm từ , tóc cạo sạch sẽ, quỳ gối ngay cửa am, đeo một tay nải nhỏ. Bà dập đầu thỉnh cầu am chủ thu nhận ."

Yến Tam Hợp: "Sau đó thì ?"

Tuệ Như: "Sau đó am chủ đồng ý."

Yến Tam Hợp: "Đơn giản như ?"

"Nếu một thực tâm xuất gia, chỉ cần qua gương mặt ánh mắt là . Huống chi bà tự tay cạo sạch tóc, chứng tỏ hề ý định chừa đường lui cho ."

Thần sắc Tuệ Như dần chìm hồi ức.

"Lão am chủ ở am Thủy Nguyệt mấy chục năm, hạng nào mà từng gặp qua. Có những kẻ dù quỳ đến c.h.ế.t bà cũng nhận, nhưng chẳng cần quỳ, chỉ liếc mắt một cái bà dẫn . Cái bản lĩnh học mãi từ lão am chủ mà chẳng đến ba phần."

Nghe đến đây, Yến Tam Hợp mới cảm thấy việc đưa Tứ phu nhân am Thủy Nguyệt e là phần ép buộc.

Khoan ! Không đúng!

Yến Tam Hợp bỗng nhíu mày: "Sư thái lão am chủ liếc mắt một cái là nhận , cách khác là bà hề hỏi về quá khứ của đó ?"

Cô nương từng câu: "Buông bỏ đồ đao, lập địa thành Phật" ?

"Đã từng ."

"Ngưỡng cửa chùa là ranh giới giữa trần thế và Phật môn." Tuệ Như chậm rãi với Yến Tam Hợp: "Bước qua ngưỡng cửa , dù ở trần gian ngươi là vương hầu tướng quân cao sang là trộm cướp tội ác tày trời thì cũng chẳng còn liên quan gì đến cửa Phật nữa. Không hỏi quá khứ, truy cứu chuyện xưa, ngươi chỉ đơn thuần là một t.ử chân Phật tổ, thể đầu, cũng phép đầu."

Yến Tam Hợp: "Cho nên, quá khứ ở trần thế của Tĩnh Trần, các ai cả ?"

Tuệ Như: "Chỉ cần bà thì chúng sẽ hỏi."

Yến Tam Hợp: "Vậy bà ?"

Tuệ Như lắc đầu: "Ta bạn với bà mười tám năm, còn từng ngủ chung một phòng, nhưng đến tận lúc c.h.ế.t, bà cũng từng hé răng nửa lời về quá khứ của ."

Yến Tam Hợp: "Ngay cả tên họ là gì cũng ư?"

"Không sợ cô nương chê , hôm qua từ khu mộ trở về, bần ni thức trắng cả đêm chỉ để suy nghĩ về chuyện của Tĩnh Trần." Tuệ Như khổ: "Nghĩ nát óc cũng chỉ nhớ năm đó bà đến am và tự nhận hai mươi bảy tuổi. Am chủ hỏi tên, bà chỉ đáp là một cô hồn dã quỷ."

là sợ cái gì thì gặp cái đó.

Hóa niệm giải ma là hóa giải quá khứ, gỡ bỏ chấp niệm ngày xưa. Giờ đến cả Tuệ Như cũng quá khứ của Tĩnh Trần...

Vậy thì rắc rối to !

Nàng Tĩnh Trần rốt cuộc là ai ? Tên thật là gì? Gia thế ? Cha và tuổi thơ thế nào?

Yến Tam Hợp nhanh lấy sự tỉnh táo: "Tuệ Như sư thái, đầu tiên thấy bà , cảm giác gì?"

"Cái đầu tiên ư?"

"Phải, ấn tượng đầu tiên."

Tuệ Như im lặng một lát thản nhiên đáp: "Lần đầu tiên gặp, cảm thấy đó là một phụ nữ trầm tĩnh."

---

 

Loading...