Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 22: Công Việc Kết Thúc
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:07:22
Lượt xem: 326
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Là đến bắt nàng ? Là Tạ gia!
Yến Tam Hợp kịp suy tư, vội buộc tay nải lên , rón rén mở cửa sổ, khẽ c.ắ.n môi xoay nhảy xuống. Tuy khinh công nhưng nàng leo cây, dám từ lầu hai nhảy xuống thế thì gan cũng lớn lắm.
Yến Tam Hợp c.ắ.n răng, chân xuống từng tấc một. Chờ đến khi hai tay thật sự chịu nổi nữa mới buông , cả rơi bịch xuống đất. Nàng nén đau, dán tường về phía bắc.
Đây là một con hẻm tối, căn bản rõ gì, nhưng cuối hẻm ắt hẳn là đường lớn. Đến đường lớn thì sẽ thể chui ngõ nhỏ nào đó để trốn, hoặc ẩn nấp cây. Lúc chọn khách điếm, Yến Tam Hợp tính toán kỹ để đề phòng Tạ phủ âm hồn bất tán, bởi một việc thể giải thích rõ ràng với bọn họ.
Nàng chạy nhanh, mắt thấy sắp đến cuối ngõ tối thì đột nhiên lảo đảo, động tác thoáng chốc khựng .
Đầu ngõ, một nam nhân đang đó: một chân chạm đất, một chân gác lên tường, hai tay khoanh ngực, ánh mắt lẳng lặng nàng.
Trực giác mách bảo , Yến Tam Hợp đảo mắt về phía , chỉ thấy từ xa mấy bóng đen đang chạy tới.
là bắt ba ba trong rọ!
Yến Tam Hợp thở hổn hển, tặc lưỡi đầy phiền não cam chịu cúi đầu xuống.
Tạ Tri Phi thấy nàng bất động thì khẽ mỉm . Tò mò ghê! Một nữ t.ử lừa gạt, dọa , nhảy cửa sổ, trèo tường, còn thể bắt cóc đả thương đại ca nhà , rốt cuộc trông như thế nào? Có ba đầu sáu tay ?
Hắn hạ cái chân gác tường xuống, vẫy vẫy tay với đám Chu Thanh chạy tới phía lưng nữ tử, đó chậm rãi tiến gần. Người nọ vẫn cúi gằm mặt, mặc một bộ xiêm y nam giới, hình gầy gò mỏng manh.
Tạ Tri Phi lắc đầu, nụ trở nên lười biếng.
"Nói chớ!" Hắn mở miệng đầy vẻ cợt nhả: "Cô nương giả trai cũng giống đấy, nhất là cái bộ n.g.ự.c ..."
Yến Tam Hợp ngẩng phắt đầu dậy, ánh mắt sắc lẹm như hai con d.a.o găm b.ắ.n thẳng về phía .
"..."
Nửa câu của Tạ Tri Phi lập tức nghẹn trong cổ họng.
"Là nàng ?"
Nữ t.ử kỳ quái mua t.h.u.ố.c ở Bách Dược Đường hôm đó? Sắc mặt Tạ Tri Phi chợt đổi.
"Là !"
Nam nhân chỉ đường cho nàng ở Bách Dược Đường? Sắc mặt Yến Tam Hợp cũng biến đổi. Hắn và Tạ gia quan hệ gì?
Tạ tổng quản thở hồng hộc chạy tới, vẻ mặt hận thể ăn tươi nuốt sống : "Tam gia, chính ả bắt đại gia thương ngài ! Hừ, còn quần áo nam nhân nữa chứ, vô dụng thôi, ngươi hóa thành tro cũng nhận ."
Lão tam của Tạ phủ? Người sắp c.h.ế.t vì bệnh?
Yến Tam Hợp nheo mắt đ.á.n.h giá. Người cao lớn, mỗi đường nét mặt đều toát khí chất cứng rắn của nam nhân, nào chút bệnh khí nào ? Người Tạ phủ dối!
lúc , một vầng trăng chiếu rọi Yến Tam Hợp, càng nổi bật đôi môi trắng bệch . Ánh mắt nàng lạnh lùng, cứng rắn tựa như tảng đá vô tri chút ấm, khiến rét mà run. Tạ Tri Phi sống hai mươi năm, đây là đầu tiên thấy một ánh mắt như .
Đuôi lông mày nhướng lên: "Cô nương cành vàng lá ngọc thế , chi bằng theo về Tạ phủ uống chén tâm sự, chẳng hơn ở chỗ hóng gió lạnh ?"
Yến Tam Hợp đáp lời. Cuộc đời nàng ghét nhất hai loại : một là kẻ phong lưu, hai là kẻ ăn chơi trác táng. Nhớ nụ cợt nhả và câu khiếm nhã về "bộ ngực" ban nãy, tên đích thị hội tụ đủ cả hai thói đó, khiến nàng càng thêm chán ghét.
"Tam gia, nhiều với ả gì, trực tiếp trói về !"
Tạ tam gia liếc Tạ tổng quản một cái, ánh mắt rơi tay nải phía Yến Tam Hợp: "Ngươi họ Yến ư?"
"..."
"Năm nay bao nhiêu tuổi?"
"..."
"Trong nhà còn những ai?"
"..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-22-cong-viec-ket-thuc.html.]
"Tam gia của ơi!" Tạ tổng quản lọt tai nữa: "Tuy cô nương dáng vẻ tồi, nhưng Tam gia cũng phân biệt trường hợp chứ. Ngài xem, trong nhà sốt ruột đến thế mà ngài còn đây hỏi đông hỏi tây là ?"
"Tạ tổng quản," Tạ tam gia , "ngươi thương hương tiếc ngọc là gì ? Quên , nếu ngươi hiểu thì già đầu vẫn là một tên cẩu độc chứ."
Tạ tổng quản: "..." Hắn uất ức nuốt một ngụm nước bọt.
Tạ tam gia khách khí tư thế mời: "Cô nương, mời!"
Yến Tam Hợp im lặng một lát bước qua mặt . Tạ tam gia coi như khí cũng chẳng giận, chỉ mỉm hiệu với Chu Thanh phía , khẩu hình miệng tiếng động thốt bốn chữ: Công việc thành!
...
Ra khỏi ngõ tối, Yến Tam Hợp mới phát hiện bên ngoài còn mai phục nhiều nữa. Những kẻ ăn mặc giống hộ viện Tạ phủ mà trông như của quan gia hơn.
Nàng nhạt: "Ta đến Tạ gia. Kêu Tạ Đạo Chi tới đây gặp !"
"Ngươi mơ còn tỉnh hả!" Tạ tổng quản như xác c.h.ế.t vùng dậy hét lên: "Ngươi cho rằng là cái thá gì mà dám..."
"Không Tạ gia xui xẻo thì cứ theo lời ."
Yến Tam Hợp chỉ khách điếm phía : "Ta ở đó chờ . Các ngươi thể phái trông coi, nhưng đừng để chờ quá lâu, kiên nhẫn !"
Nói xong, nàng chắp tay lưng, đủng đỉnh ngược trở khách điếm những ánh mắt ngỡ ngàng đến trân trối.
Kiêu ngạo đến mức vô pháp vô thiên!
"Tam gia!" Tạ tổng quản càng càng giận, oán hận : "Đừng thương hương tiếc ngọc nữa, đ.á.n.h gãy hai chân kéo về !"
Tạ Tri Phi lúc mới lờ mờ hiểu nhân vật ghê gớm ở chỗ nào. Hắn mỉm đầy hứng thú, với Chu Thanh: "Trở về thuật với lão gia và đại gia sót một chữ, để họ tự liệu."
Chu Thanh gật đầu, thoắt cái biến mất trong bóng đêm.
Tạ Tri Phi tháo ngọc bài bên hông ném cho thủ hạ: "Thông báo cho ông chủ khách điếm , Binh Mã Tư điều tra án, trưng dụng khách điếm. Lập tức cho tất cả khách khứa rời , chi phí tổn thất thì đến Tạ phủ tìm Tam gia thanh toán."
"Vâng!"
"Tam gia , tin thật ? Nàng chỉ đang giả thần giả quỷ..."
"Tạ Tiểu Hoa, ngươi im miệng cho gia!" Khuôn mặt tuấn tú luôn híp mắt của Tạ Tri Phi chợt đanh .
“Dùng cái óc heo của ngươi mà ngẫm xem, khắp kinh thành mấy dám đùa bỡn cha , đả thương đại ca , còn khiến Tạ quản gia ngươi giận tím như thế?"
Tạ tổng quản: "..."
Tạ Tri Phi tiếp tục: "Nhìn cái khách điếm mà nàng chọn xem, giống thiếu bạc ?"
Tạ tổng quản: "..."
"Tam gia sợ nàng giả thần giả quỷ." Tạ Tri Phi chỉnh y phục: "Tam gia chỉ sợ lời nàng là thật."
Tạ tổng quản rùng .
...
Chu Thanh nhanh, về cũng nhanh.
"Tam gia, lão phu nhân sẽ đích đến. Lão gia và đại gia cũng theo, bọn họ một lát nữa sẽ tới."
"Ồ?" Tạ Tri Phi sờ sờ cằm vẻ suy tư, vẫy tay gọi Tạ tổng quản.
Tạ tổng quản chột chạy tới: "Tam gia?"
"Thấy , lão tổ tông còn tự mặt kìa." Tạ Tri Phi nhướng mày: "Nhân lúc chờ bọn họ, ngươi tỉ mỉ kể chuyện cô nương từ khi phủ gì, gì cho . Việc đơn giản! Cô nương cũng đơn giản !"
---