Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 219: Vào am

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:25
Lượt xem: 271

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi tới cửa am, sư thái Tuệ Như đợi từ lâu.

"Chư vị thí chủ, cơm chay ..."

"Mấy thứ đó quan trọng." Yến Tam Hợp cắt ngang lời bà: "Am Thủy Nguyệt xây dựng từ khi nào? Tiền là gì?"

Tuệ Như ngờ nàng đột ngột hỏi những chuyện , vội đáp: "Am Thủy Nguyệt từ thời tiền triều, ban đầu chỉ là một am đường nhỏ. Trải qua mưa gió mấy trăm năm cũng đổi gì nhiều."

Yến Tam Hợp quanh những bức tường gạch ngói hỏi: "Hình như mới tu sửa ?"

Tuệ Như: "Không giấu gì cô nương, quả thật am tân trang . Chỗ cũ nát quá , trời mưa là trong nhà dột tứ tung, thể nào ở ."

Yến Tam Hợp tiếp tục: "Ở đây bao nhiêu ni cô?"

Tuệ Như: "Ni cô ở am Thủy Nguyệt nhiều lắm, tới bốn mươi ."

Yến Tam Hợp chút ngạc nhiên: "Ít ?"

"Cô nương điều , các am ni cô trong kinh thành tuy nhiều nhưng đa phần đều xây cạnh chùa lớn, hương khói ở đó vượng hơn chúng nhiều nên đều đến đó xuất gia."

"Tại ?"

"Thực , những như Tứ phu nhân gặp nhiều . Bị chút kích động là đòi tu, miệng thanh tịnh nhưng thực chất chỉ là tìm nơi trốn tránh, tâm vẫn còn vương vấn hồng trần, tĩnh ."

Yến Tam Hợp nghĩ đến việc Quý gia nhất quyết đưa Tứ phu nhân đến đây, trong lòng phần nào hiểu vấn đề.

Trên đời hòa thượng thật thì cũng hòa thượng giả.

Có ni cô thật thì cũng ni cô giả.

Ni cô giả chịu khổ nổi, chịu nghèo xong, tất nhiên sẽ chạy tới những nơi hương khói sung túc.

Vậy nên, những trụ am Thủy Nguyệt chắc hẳn đều là thực sự rũ bỏ hồng trần?

"Phải."

"Vậy tại Tĩnh Trần khi qua đời còn trang điểm cho ?" Yến Tam Hợp đột ngột hỏi: "Người thấu hồng trần thì nên thế chứ!"

Tuệ Như nghẹn lời, sắc mặt tái .

Yến Tam Hợp lạnh lùng bà, nhưng giọng điệu ôn hòa: "Không cần vội, bà cứ từ từ suy nghĩ câu trả lời cho ."

Tuệ Như im lặng gật đầu.

Hai gì nữa, còn hai bắt đầu "đấu mắt".

Bùi Tiếu: Tạ Ngũ Thập, ngươi thấy bà đồng Yến đối xử với nam nhân và nữ nhân khác hẳn ?

Tạ Tri Phi: Ừ!

Bùi Tiếu: Lúc nàng đối với cả của , chẳng hề nể nang chút nào.

Tạ Tri Phi: Ừ!

Bùi Tiếu: Ngươi xem, khi nào nàng thích đàn ông mà chỉ thích phụ nữ ?

Tạ Tri Phi: Hả?

Bùi Tiếu: Hả cái gì mà hả, nghiêm túc chút , chuyện liên quan đến hạnh phúc cả đời của đó!

Sự kiên nhẫn của Tạ Tri Phi chạm đến giới hạn. Hắn kẹp cổ Bùi Tiếu, gằn giọng: "Bùi Minh Đình, nghiêm túc cho ngươi , bỏ cả đống việc chạy tới am Thủy Nguyệt để ngươi hươu vượn. Ngươi trông chừng cho kỹ ."

"Người" ở đây là chỉ Yến Tam Hợp.

Thằng cháu Từ Thịnh mấy đụng đến Yến Tam Hợp, chứng tỏ để ý nàng .

Tâm tư đàn ông chỉ đàn ông mới hiểu, cái gì càng thì càng khao khát nhớ thương.

Huống hồ tên cháu trai vì Yến Tam Hợp mà thành thái giám, sự để ý e rằng biến chất thành nỗi hận thù khắc cốt ghi tâm .

Bùi Tiếu liếc xéo một cái đầy khinh bỉ.

Rách việc!

Nếu vì lo cho sự an nguy của "nương tử" nhà thì còn lâu Bùi đại nhân mới thèm chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy để chịu khổ!

Đời ghét nhất là ăn cơm chay.

...

Cơm chay quả thực đạm bạc: bốn món rau, một bát cháo loãng, mỗi hai cái bánh bao.

Ăn xong, tiểu ni cô bên cạnh Tuệ Như dặn dò vài câu xách đèn lồng trắng dẫn từ cửa am.

Khu mộ ở lưng chừng núi. Ni cô c.h.ế.t ở am Thủy Nguyệt đều chôn cất tại đó để tiện cho việc thăm viếng và cúng bái dịp Thanh Minh rằm tháng Bảy.

Yến Tam Hợp hỏi: "Người nhà họ đến viếng mộ ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-219-vao-am.html.]

Tuệ Như nghẹn lời. Bà phát hiện những câu hỏi của cô nương đều ngoài dự liệu nhưng hợp tình hợp lý.

"Không ."

"Tại ?"

"Có cô độc cả đời, đoạn tuyệt quan hệ với gia đình, gia đình ruồng bỏ..." Tuệ Như thở dài: "Yến cô nương, bần ni từng họ đều là những kiếp khổ, đó lời dối . Nếu gặp chuyện đau đớn đến mức thiết sống nữa thì thể đại triệt đại ngộ mà nương nhờ cửa Phật chứ."

Từ đó thể thấy, tâm ma của Tĩnh Trần chắc chắn bắt nguồn từ chốn hồng trần... Dựa những lời , Yến Tam Hợp thầm đưa phán đoán.

Gần nửa canh giờ , khu mộ của am Thủy Nguyệt hiện mắt .

Lúc , chỉ Bùi Tiếu thấy da đầu tê dại mà ngay cả kẻ gan như Tạ Tri Phi cũng nổi da gà... Cả sườn núi chi chít những nấm mồ của các ni cô.

"A Di Đà Phật!"

Bùi Tiếu bám chặt lấy cánh tay Tạ Tri Phi.

May mà hôm nay mang theo cả tiền Ngũ Đế, kinh Kim Cang, bùa trừ tà, nếu cái thể thuần dương chắc chịu nổi tà khí ở đây .

Giữa vô vàn ngôi mộ cũ, một ngôi mộ mới toanh trông khác biệt.

Yến Tam Hợp chỉ tay về phía đó: "Là ngôi mộ ?"

Tuệ Như đáp: " ."

Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn trao đổi ánh mắt. Lý Bất Ngôn thổi tắt đèn lồng ném về phía Tạ Tri Phi.

"Tam gia, đỡ lấy ."

Lúc Tạ Tri Phi đón lấy chiếc đèn lồng thì vị "Thuần Dương đại nhân" cũng nhảy phắt lên .

Nhát như cáy mà đòi cưới Yến Tam Hợp ư?

Khóe miệng Tạ Tri Phi nhếch lên nụ đểu, thầm nghĩ: Huynh , thèm tranh với ngươi , ngươi tự khó mà lui nhé!

"Tiểu thư, xuống ." Lý Bất Ngôn tung nhảy xuống huyệt, dùng sức đẩy nắp quan tài vốn hở .

Thi thể Tĩnh Trần trơ trọi ánh trăng mờ ảo. Bộ áo tu hành màu xám tro toát lên vẻ lạnh lẽo rợn .

Gương mặt c.h.ế.t bao phủ bởi một tầng khói đen dày đặc, che lấp diện mạo lúc sinh thời.

Quan Thế Âm Bồ Tát của con ơi!

Như Lai Phật Tổ của con ơi!

Bồ Đề Đại Tiên của con ơi!

Bùi Tiếu dám nữa, mồm lẩm bẩm khấn vái đủ các vị thần Phật.

Tạ Tri Phi trân trân làn khói đen chớp mắt.

Cũng chẳng gan to gì, nhưng hai theo Yến Tam Hợp hóa giải tâm ma, chợt cảm thấy đôi khi ma quỷ còn thiện lương hơn con , ít nhất chúng cũng chủ tâm hại .

"Tiểu thư!" Lý Bất Ngôn đưa tay lên.

Yến Tam Hợp nắm lấy tay nàng, mượn đà nhảy nhẹ xuống huyệt mộ.

Vừa tiếp đất, nàng xắn tay áo lên, thò tay trong quan tài.

Làn khói đen đang bám chặt mặt Tĩnh Trần lập tức chuyển sang quấn lấy cánh tay Yến Tam Hợp.

Khác với oán khí hung hãn của Quý lão phu nhân, làn khói của Tĩnh Trần dường như dịu dàng hơn, từ từ bao bọc lấy Yến Tam Hợp.

Máu lạnh chạy dọc sống lưng Tạ Tri Phi, xộc thẳng lên đỉnh đầu.

Lần và Bùi Minh Đình trốn ở xa chỉ thấy loáng thoáng. Lần cách gần như , trong mắt , đám khói đen như đang kéo Yến Tam Hợp xuống địa ngục tăm tối.

Hắn siết chặt nắm tay, cố kìm nén để hét lên.

"Tĩnh Trần, đừng sợ, là đây." Giọng Yến Tam Hợp dịu dàng như nước, tựa hồ tiếng thủ thỉ của tình nhân: "Hãy cho , ngươi còn điều gì buông bỏ !"

Nàng nhẹ nhàng đặt bàn tay lên đôi mắt của Tĩnh Trần, từ từ nhắm mắt .

Mọi nín thở theo dõi, dám phát tiếng động nào, ánh mắt dán chặt Yến Tam Hợp.

Một nhịp thở.

Hai nhịp thở.

Ba nhịp thở.

Đôi lông mày đang giãn của Yến Tam Hợp bỗng nhíu chặt , gương mặt nàng lộ một biểu cảm vô cùng kỳ quái.

 

 

Loading...