Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 210: Nữ nhân ngu xuẩn

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:16
Lượt xem: 272

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão phu nhân mặc dù rõ cụ thể là chí hướng gì, nhưng ba chữ " cùng đường" thì bà hiểu rõ.

"Là chúng lệch đường, bọn họ?"

"Là bọn họ rẽ hướng khác." Lão phu nhân trả lời chút do dự: "Vậy thì gì đáng tiếc cả."

Tạ Đạo Chi thở phào nhẹ nhõm, cầm đũa gắp thức ăn cho nương : "Con từng thấy ai suy nghĩ thông suốt hơn nương."

"Con , nương là thông suốt, mà là điều thôi." Lão phu nhân cảm thán: "Nương khỏi cửa, trời đất bên ngoài thế nào ? Con quan, là chủ gia đình, nương con thì ai? Cứ lời con trai là ."

Tạ Đạo Chi dậy: "Mẫu cứ từ từ dùng cơm, con phòng phu nhân ăn đây."

"Đi , !" Lão phu nhân lo lắng, với theo dặn dò một câu: "Nói chuyện với phu nhân đàng hoàng một chút. Mặc dù nó thông minh lắm nhưng tâm địa , những năm nay sống cũng dễ dàng gì."

"Vâng!"

...

"Cái gì?"

Ngô thị giật thốt lên: "Tam Nhi mời Yến Tam Hợp ăn cơm ư?"

Sao mời?

Không hôm qua mới cùng dùng cơm ?

Ngô thị nắm chặt chiếc khăn tay, cau mày suy nghĩ. Thế thì với Y Vân đây!

"Lão gia đến ."

Ngô thị vội vàng dậy nghênh đón, lành: "Lão gia dùng cơm ?"

Tạ Đạo Chi đáp: "Còn , mới thỉnh an Lão phu nhân xong."

"Lão phu nhân dùng chứ?"

"Đang dùng."

Ngô thị vội sai hạ nhân dọn cơm, tự lấy khăn ướt cho trượng phu rửa tay.

Sau một hồi bận rộn, hai phu thê mặt đối mặt. Ngô thị gắp thức ăn cho Tạ Đạo Chi, tỉ mỉ gỡ xương cá cho .

"Lão gia ăn nhiều một chút, ông dạo gầy."

"Đừng bận rộn nữa, bà cũng ăn ."

Tạ Đạo Chi uống mấy chung rượu, thấy Ngô thị ăn nhiều lắm mới mở miệng : "Đỗ gia cô nương về sẽ đến phủ nữa."

Chiếc đũa trong tay Ngô thị rơi xuống bàn: "Lời của lão gia là ý gì?"

Tạ Đạo Chi nhặt đũa lên, nhét tay Ngô thị: "Sau , chúng sẽ tìm cho Tam nhi mối khác hơn."

"Còn ai hơn nữa!" Trong lòng Ngô thị chua xót: "Đỗ gia dòng dõi dòng dõi, Đỗ cô nương tướng mạo tướng mạo, nhân phẩm nhân phẩm. Đưa mắt khắp kinh thành , còn ai so với nàng chứ?"

Tạ Đạo Chi im lặng.

Ngô thị chằm chằm trượng phu: "Lão gia, chúng phu thê nhiều năm, ông thật với , rốt cuộc là vì thế?"

Tạ Đạo Chi vốn nhiều lời, nhưng mấy sợi tóc bạc bên thái dương Ngô thị, ông kìm bèn thật: "Không liên quan đến hai đứa nhỏ, là và Đỗ lão gia tách , hai còn chung chí hướng nữa."

"Lão gia từ khi bước quan trường theo Đỗ lão gia, mấy chục năm nay từng đổi. Đỗ lão gia là bậc đại nho đương thời, đức cao vọng trọng, lão gia nên !" Ngô thị tận tình khuyên bảo: "Cho dù Đỗ lão gia đúng, thì lão gia cũng nên nể tình quá khứ mà nhịn một chút, nhường một chút chứ."

"Rầm!"

Tạ Đạo Chi đập mạnh đũa xuống bàn, tức giận quát: "Ta sống và việc thế nào, cần một mụ đàn bà như ngươi dạy dỗ ?"

Ngô thị sợ tới mức mặt mày trắng bệch.

Tạ Đạo Chi lạnh lùng : "Chuyện quyết , trong lòng ngươi tự tính toán . Sau hôn sự của Tam nhi sẽ tự lo."

"Lão gia!" Ngô thị gào lên một tiếng trong tuyệt vọng: "Nói một câu đau lòng, ông phản bội thầy tổ, bỏ rơi bằng hữu, sẽ đời đ.â.m chọc lưng đấy."

Lời đ.â.m trúng chỗ đau của Tạ Đạo Chi.

Hắn rốt cuộc nhịn nổi nữa, phắt dậy, thèm Ngô thị lấy một cái, phất tay áo bỏ thẳng.

Thứ đàn bà ngu ngốc vô tri!

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-210-nu-nhan-ngu-xuan.html.]

Trong Phương Châu viện.

"Đại phu nhân, Đại phu nhân!"

Chu thị vội vàng buông sổ sách, ngẩng đầu Xuân Đào đang hớt hải xông , mắng: "Ngươi gì mà hét toáng lên thế!"

Xuân Đào giơ hai ngón tay, thở hồng hộc : "Đại thiếu phu nhân, hai chuyện."

"Nói mau."

"Vừa Tam gia sai gã sai vặt đến đưa tin, là mời Yến cô nương ngoài ăn cơm tối, thuận tiện dẫn nàng xem cảnh đêm kinh thành."

Chu thị sửng sốt mỉm : "Lão Tam là đang cố tình đối nghịch với Nhị phòng ư!"

"Còn !" Xuân Đào đáp: "Buổi sáng Yến cô nương mới Nhị gia mời ngoài, buổi tối Tam gia cũng mời ăn cơm, đây chẳng là vả mặt Nhị gia !"

Chu thị nhíu mày: "Kỳ quái, tính tình Lão Tam ít khi trực diện như ?"

"Cái đến chuyện thứ hai." Xuân Đào hạ thấp giọng: "Tin tức trong phòng Lão phu nhân truyền , hôn sự của Đỗ cô nương và Tam gia thành ."

"Cái gì?" Đôi mắt của Chu thị mở to Xuân Đào.

Chủ tớ hai mắt to trừng mắt nhỏ hồi lâu, Chu thị phì : "C.h.ế.t thật, đoán trúng ."

"Thì đó!" Xuân Đào cũng : "Sau Đại thiếu phu nhân cần dỗ dành Đỗ Y Vân nữa. Dỗ nàng chẳng khác gì dỗ tổ tông, nô tỳ bên cạnh thôi cũng thấy mệt."

Chu thị nàng , ý thoáng cái nhạt dần: "Chuyện đúng, Đỗ gia và Tạ gia..."

"Đại gia đến !"

Rèm vén lên, Tạ Nhi Lập bước , liếc Xuân Đào một cái.

"Ta và phu nhân chuyện , ngươi ngoài canh cửa ."

"Vâng!"

Tạ Nhi Lập xuống bên cạnh nàng, ngay cả một câu hàn huyên cũng : "Ta về phủ phụ nổi giận đùng đùng từ phòng mẫu ."

Chu thị giật : "Vì chuyện gì ?"

"Hơn phân nửa là vì chuyện của Lão Tam và Đỗ Y Vân." Tạ Nhi Lập tự cầm ấm rót cho chung , nhấp một ngụm: "Hôn sự thành, liên quan gì đến hai đứa nhỏ ."

Chu thị chút kinh ngạc.

Không liên quan đến hai đứa nhỏ, thì là liên quan đến Tạ gia và Đỗ gia.

Có liên quan đến hai vị lão gia, tức là liên quan đến triều đình.

Đầu óc Chu thị xoay chuyển vài vòng, hỏi sâu thêm nữa mà lảng sang chuyện khác: "Vậy về nên giữ lễ tiết với Đỗ gia thế nào?"

"Cứ theo quy củ cũ mà ." Tạ Nhi Lập xong bồi thêm một câu: "Giữ lễ là chuyện của chúng , chấp nhận là chuyện của bọn họ, miễn trái lương tâm ."

Lời thốt , Chu thị chợt hiểu vấn đề.

Lão gia và Đỗ lão gia âm thầm đối lập, tuy thế việc nên vẫn , để tránh ngoài đàm tiếu rằng lão gia vong ân phụ nghĩa.

"Đại gia yên tâm, việc tự chừng mực."

Ánh mắt Tạ Nhi Lập thê t.ử đầy vẻ tán thưởng. Hắn thầm nghĩ, giá mà mẫu một nửa sự thông minh của nàng thì cũng đến mức Liễu di nương đè đầu cưỡi cổ như thế.

"Bên phía mẫu , hai chúng chọn thời cơ qua khuyên nhủ một chút."

"Mẫu hài lòng với Đỗ cô nương, một lòng một vun vén cho hai ." Chu thị ngập ngừng một lát: "Bây giờ e là khó."

"Thế nàng hài lòng với cô nương Đỗ gia ?"

"Thiếp ư?"

Chu thị xác định hôn sự hai nhà hỏng mới dám lộ chút tâm tư thật của : "Tính tình của cô nương Đỗ gia, e là vẫn do chiều chuộng quá mà sinh hư."

"Ta cũng nghĩ như , cho nên chuyện gì đáng tiếc cả." Tạ Nhi Lập nhớ đến lời buổi sáng của phụ , hỏi: "Nàng cảm thấy Yến Tam Hợp thế nào?"

Chu thị hiểu dụng ý thật sự của trượng phu khi hỏi câu .

"Đang yên đang lành, Đại gia hỏi về nàng ?"

---

 

Loading...