Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 21: Tìm Người

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:07:21
Lượt xem: 328

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phản ứng của lão phu nhân khiến hai cha con bất ngờ kịp trở tay.

"Lão đại!"

Tạ Đạo Chi suy nghĩ một lát cũng đành thỏa hiệp: "Con đích dẫn tìm. Nhớ đừng gây động tĩnh quá lớn!"

Chuyện căn bản cần giao phó, trong lòng Tạ Nhi Lập tự nặng nhẹ hơn ai hết. Hắn xoay tới sân, thấp giọng với Tạ tổng quản: "Lập tức chọn mười mấy hộ viện thủ theo ."

"Vâng!"

Tiếng "Vâng" dứt thì bên ngoài hô to: "Tam gia trở về!"

Cách đó mấy trượng, một nam t.ử mặc trang phục võ tướng đang ung dung chậm rãi bước . Nếu trong tay cầm thêm một cây quạt nữa thì ắt hẳn sẽ tưởng là một công t.ử quý tộc đang ngắm hoa thưởng liễu ngày xuân. Dáng vẻ thật phong lưu phóng khoáng!

Thấy đại ca nhà nghênh đón, nheo đôi mắt hoa đào, má lúm đồng tiền như ẩn như hiện.

"Ta xa thơm gần thối mà, mới hai ngày mà đại ca nhớ thế ?"

"Tạ Tri Phi!"

Vẻ phong lưu phóng khoáng mặt Tạ Tri Phi chợt bay biến sạch trơn. Đại ca bình thường gọi là "Lão Tam", lúc tâm trạng thì gọi là "A Phi", nay gọi cả tên lẫn họ thế ... Gần đây cho cô nương nhà ai tức giận lóc nhỉ?

Tạ Tri Phi thành thật chạy tới, nhưng khi thấy nửa khuôn mặt của đại ca thì ngẩn : "Đại ca, mặt ?"

"Khoan chuyện , mau tìm giúp . Kẻ đó họ Yến tên Tam Hợp, tìm thì lập tức mang về phủ."

Tạ Nhi Lập đẩy Tạ tổng quản về phía : "Lão Tạ theo , ông mặt nọ."

"Không chỉ là tìm thôi , việc gì gấp gáp ? Đại ca còn mặt của ..."

"Tam gia của ơi!" Tạ tổng quản vỗ đùi một cái đét: "Mặt đại gia là nọ rạch đấy, đó là một kẻ ghê gớm!"

Sắc mặt Tạ Tri Phi lập tức lạnh xuống, xoay lệnh cho tâm phúc đang chờ ở phía xa: "Thông báo cho tất cả thành tìm kiếm một nam nhân tên Yến Tam Hợp."

"Tam gia, nam nhân, là nữ tử!"

Tạ Tri Phi nhướng mày Tạ tổng quản: "Một cô nương? Làm đại ca thương? Lại còn là... một kẻ ghê gớm?"

Hắn nhếch mép: "Thú vị đó!"

...

Một lát .

Mười mấy con ngựa như mũi tên rời cung thẳng tiến đến ngõ Điềm Thủy.

Ngõ Điềm Thủy là nơi rồng rắn hỗn tạp nhất kinh thành, hạng gì cũng . Tạ Tri Phi xoay xuống ngựa, vài tên ăn mày ở góc đường lập tức vây .

"Tam gia, nàng tới cửa thành phía nam."

"Cưỡi một con ngựa nâu."

"Phía lưng đeo một bọc hành lý."

"Con ngựa phi nhanh."

Tạ tổng quản vội vàng giật giật góc áo thiếu gia nhà : "Chắc là chạy khỏi thành . Tam gia, mau đuổi theo !"

"Đuổi theo!"

Tạ Tri Phi lệnh nhưng vội vã lên ngựa, mà móc trong n.g.ự.c mấy lượng bạc ném về phía đám ăn mày: "Cầm lấy mua rượu uống!"

"Cảm ơn Tam gia!"

"Tam gia, đầu tiên thấy ngài tìm cô nương đó nha."

"Tam gia ngài trúng ?"

Tạ Tri Phi nheo mắt, mắng yêu một tiếng: "Cút!"

Ra khỏi cửa thành, bước lên quan đạo, một chạy mười lăm dặm. Trên đường đến cái bóng ma cũng thấy, thế còn hít một bụng gió lạnh. Trực giác Tạ Tri Phi mách bảo điều , siết dây cương, con ngựa đ.á.n.h hai vòng tại chỗ dừng .

Hắn xoay xuống ngựa tới mặt Tạ tổng quản, túm lôi xuống: "Cô nương từ tới kinh thành?"

"Nói là phủ Vân Nam!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-21-tim-nguoi.html.]

"Phủ Vân Nam?" Tạ Tri Phi trầm mặt: "Sao ngươi sớm!"

"Không là vội tìm , lỡ vụt mất thì tính thế nào!" Tạ tổng quản mặt mày còn đắng hơn cả khổ qua.

Tạ Tri Phi vung tay lên: "Về thành."

"Tam gia, Tam gia!" Tạ tổng quản ôm lấy , mặt mếu máo như sắp : "Không thể trở về , lão phu nhân , nếu tìm thấy ..."

"Nàng khỏi thành."

"Không thể nào, rõ ràng..."

"Câm miệng!" Tạ Tri Phi túm lấy vạt áo Tạ tổng quản: "Vân Nam phủ cách kinh thành mười vạn tám ngàn dặm, nàng chỉ đeo một cái tay nải nhỏ, một ăn, hai uống thì lên đường?"

Tạ tổng quản hỏi đến cứng họng.

"Nếu là nàng, thì tối nay sẽ ăn uống no nê, chuẩn lương khô, mua quần áo, sáng mai mới xuất phát."

"... Thị vệ cửa Nam rõ ràng thấy nọ khỏi thành." Tạ tổng quản nhíu mày đến mức thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi: "Chẳng lẽ nàng về?"

"Này gọi là dương đông kích tây." Tạ Tri Phi tát nhẹ ót Tạ tổng quản một cái: "Là để tránh đám ngu xuẩn các ngươi đó."

Tạ tổng quản: "..."

Tạ tam gia buông tay, đầu với tâm phúc Chu Thanh: "Chu Thanh."

"Vâng thưa Tam gia!"

"Tìm tất cả khách điếm ở cổng phía nam, bỏ sót bất cứ nơi nào."

"Vâng!"

"Tam gia!" Tạ tổng quản thắc mắc: "Nếu như là vì tránh chúng , thì nàng nên tùy tiện tìm một góc khuất nào đó để xoay xở qua đêm ?"

"Lão Tạ !" Mặt Tạ tam gia lộ vẻ "ngươi hết t.h.u.ố.c chữa ", cái bụng phệ của lão quản gia: "Người ngợm ngoài thịt mỡ thì chẳng gì cả. Trời lạnh như , ngươi thử xoay xở cả đêm ngoài đường cho xem?"

Tạ tổng quản: "..."

Tạ tam gia gương mặt ngơ ngác của Tạ tổng quản, trong lòng chợt dâng lên một nỗi e ngại. Biết dương đông kích tây, nữ t.ử quả thật đơn giản!

"Người tới nhà gì? Sao đả thương đại ca ?"

Hỏi đến đây, nước đắng trong bụng Tạ tổng quản trào : "Tam gia , ngài , mới gặp thấy bình thường , nào ai mùa đông chỉ mặc một bộ đồ mỏng manh..."

"Nói trọng điểm."

"Đây chính là trọng điểm đó, Tam gia!" Tạ tổng quản nhăn nhó: "Nàng cửa Tạ gia gọi thẳng tên húy của lão gia..."

...

"Cô nương, nước nóng cô cần tới đây. Còn đây là mười cân lương khô, phòng bếp tổng cộng chỉ còn bấy nhiêu thôi."

"Đây là áo choàng mới may năm ngoái, chất liệu tuy lắm nhưng đường kim mũi chỉ của mẫu khéo."

"Đa tạ!"

Yến Tam Hợp thưởng thêm hai lạng bạc, tiểu nhị mừng rỡ ngoác cả miệng.

Cửa khép , Yến Tam Hợp tới bên cửa sổ, chống khung cửa lên, ánh đèn xa xa, trong lòng dấy lên nỗi bất an. Cho dù ngày đêm ngừng chạy thì cũng mất một tháng mới tới phủ Vân Nam. Bảy bảy bốn mươi chín ngày, chắc chắn kịp .

Quan trọng nhất là phong thư là tâm ma của tổ phụ, hết thảy giả thuyết đều lật đổ, từ đầu nên tuyệt đối trễ nải nữa.

Yến Tam Hợp ngàn sầu vạn mối, khóe mắt nóng rực như đang cất giấu một ngọn lửa lớn. Con đều hai mặt, một mặt thiện, một mặt ác. hai mặt của tổ phụ trong lòng nàng chênh lệch đến mười vạn tám ngàn dặm, điều hề bình thường.

Cũng , Yến Tam Hợp thầm nghĩ, nàng cuối cùng sẽ một ngày tìm nguyên nhân ẩn giấu trong đó.

Sau khi rửa mặt qua loa, nàng bộ quần áo của tiểu nhị, buộc tóc lên thật cao, cuối cùng mới tắt đèn, ôm túi quần áo cuộn trong ghế. Thời gian quý giá, tối nay tất cả chuẩn thỏa đáng, ngày mai mở mắt là lập tức xuất phát, chậm trễ một khắc nào.

Điều kiện khách điếm tuy đơn sơ, nhưng so với Tạ phủ thì Yến Tam Hợp cảm thấy nơi an tâm hơn nhiều. Trong bóng tối, thở của nàng dần dần đều đặn...

Không qua bao lâu.

Yến Tam Hợp chợt mở mắt, ánh găm chặt chốt cửa. Chớp mắt tiếp theo, nàng lao tới cửa sổ, hé xuống... Dưới ánh trăng ảm đạm, mấy bóng đen đang chậm rãi vây quanh.

---

 

Loading...