Tạ Đạo Chi mới bước quan trường, quả thật là theo Đỗ Kiến Học , cũng quả thực lên bằng sự nâng đỡ của , nhưng vẫn tránh việc trò giỏi hơn thầy.
Mười năm , ngày Tạ Đạo Chi Nội các, lúc đó đố kỵ đỏ cả mắt.
Nội các là nơi thế nào chứ?
Nơi gần Thiên t.ử nhất, là trung tâm quyền lực của cả Đại Hoa quốc. Tạ Đạo Chi chỉ , mà còn vững vàng ở đó.
Nếu như chỉ Tạ Đạo Chi thì , thế mà còn một trưởng t.ử tiền đồ rộng lớn.
Tạ Nhi Lập xuất từ khoa cử, mặc dù lọt bảng, nhưng nhờ Tạ Đạo Chi âm thầm giúp đỡ, mà bước Hàn Lâm viện, một hiệu đối của học viện Hàn Lâm bình thường.
Không tiến sĩ Hàn Lâm, Hàn Lâm Nội các.
Bố cục của Tạ Đạo Chi sâu xa, dụng ý cũng rõ ràng, là cho con trai trong tương lai thể giống như , vững vàng ở vị trí đại thần Nội các.
Lại qua Đỗ gia ?
Thanh danh nhà đại nho đương thời đúng là dễ , nhưng lợi ích gì chứ? Chẳng chút thực quyền nào.
Cũng chính bởi vì thực quyền, chức quan của mấy đứa con trai cũng thuận lợi.
Người bên ngoài rõ, nhưng trong lòng Đỗ Kiến Học rõ ràng.
Cũng chính bởi vì trong lòng rõ ràng, nên khi Hán vương đưa cành ô liu tới, cho dù cành ô liu độc, thì cũng thể tiếp lấy .
Đã nhận lấy thì báo đáp cho chủ tử. Tâm tư của chủ tử, thế nhân đều , đó là kéo Thái t.ử xuống, lên vị trí cao nhất thế gian.
Thái t.ử là đích tử, hết thảy đều danh chính ngôn thuận. Thứ chủ t.ử thể dựa chỉ là sự thiên vị của Bệ hạ và sự ủng hộ của trọng thần mà thôi.
Tạ Đạo Chi, chính là một trong những trọng thần trong mắt chủ tử.
Đỗ Kiến Học cho rằng lôi kéo Tạ Đạo Chi sẽ quá khó khăn, thứ nhất là quên gốc. Thứ hai là hai nhà qua . Chỉ cần thành thông gia thì Tạ Đạo Chi dù về phía Hán Vương, thì cũng vô hình trung trở thành của Hán vương.
"Ta ba ám chỉ, Tạ Đạo Chi cũng tiếp lời, chuyện lắm." Đỗ Kiến Học thở dài: "Cho nên cha mới mắt nhắm mắt mở dung túng chuyện của con và Tạ lão Tam."
Đỗ Y Vân đến ngây , nước mắt cũng quên chảy, trán đổ một lớp mồ hôi mỏng. Nàng từng nghĩ tới hôn sự của , còn liên lụy đến tranh đấu triều đình. Nàng vẫn cho rằng phụ chỉ đơn thuần chiều nàng thương nàng mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-196-bat-nhan.html.]
"Vân nhi , con đừng trách cha. Ở phận địa vị gia tộc của chúng việc gì là đơn giản. Đừng cưới gả, dù là đưa quà lễ tết cũng chú ý nhiều."
Đỗ Kiến Học: "Việc giấu nương và mấy ca ca của con hết. Con thông minh, nên cha giấu con, trong lòng con tự tính toán."
"Cha, chân tướng con rõ ràng ." Đỗ Y Vân nghiến răng nghiến lợi: "Con chỉ là nuốt trôi cơn tức !"
"Cha con thì thể nuốt xuống ? Nếu năm đó Tạ Đạo Chi , thì thể hôm nay ?" Đỗ Kiến Học đảo tròng mắt: "Con nghỉ ngơi , đừng suy nghĩ nhiều nữa. Nương con đúng, vì một con quỷ đoản mệnh, đáng."
Là đáng, nhưng trái tim trao , thu là thể thu ?
Đỗ Y Vân khỏi viện.
"Tiểu thư!" Nghê Nhi đỡ lấy nàng: "Chúng về viện thôi!"
Đỗ Y Vân lạnh lùng cô: "Chín năm, thương chín năm, một câu xin là thể xong việc."
Nghê Nhi: "Tiểu thư định gì bây giờ?"
Đỗ Y Vân nghiến răng nghiến lợi: "Ta dự cảm, điều Tạ Tri Phi hôm nay, tám chín phần mười là vì con tiện nhân ."
Trong phòng, Đỗ Kiến Học đặt bút xuống. Chờ mực nước khô thì nhét thư trong phong, kêu lên: "Người !"
Tâm phúc đẩy cửa : "Lão gia!"
"Thư cần tự tay giao cho Hán vương."
"Vâng!"
Cửa đóng .
Đỗ Kiến Học tới đẩy cửa sổ , ánh mắt u ấm về phía xa.
Thật lâu , khẩy: "Tạ Đạo Chi ơi Tạ Đạo Chi, ngươi bất nhân thì cũng đừng trách bất nghĩa!"
---