Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 192: Tiểu bối
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:12:39
Lượt xem: 276
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn còn bịt miệng ngươi ?
Yến Tam Hợp nhướng mí mắt, thật sự để ý đến .
"Yến tỷ tỷ, từ nơi khác đến nên chút quy củ hiểu. Thanh danh là quan trọng nhất đối với nữ t.ử khuê phòng chúng ."
Dáng vẻ của Đỗ Y Vân ngây thơ chân thành: "Mặc y phục nam nhân trong viện của thì ai thấy, ai gì. bên ngoài thì còn chú ý một chút, đừng để chê ."
Mặt Yến Tam Hợp thản nhiên: "Chê cái gì?"
"Mỗi lời cử chỉ của nha đại diện cho chủ tử. Nha thông minh lanh lợi, bên ngoài sẽ khen nha mà chỉ khen chủ t.ử nàng. Ngược , nha quy củ, bên ngoài cũng sẽ nha mà chỉ chủ t.ử nàng quy củ." Đỗ Y Vân thở dài thật sâu: "Yến tỷ tỷ bây giờ đang ở nhờ Tạ phủ, đôi khi ít nhiều suy nghĩ cho Tạ phủ, thể phá hỏng thanh danh thư lễ của thế gia Tạ phủ ."
"Đỗ Y Vân!"
"Đỗ Y Vân!"
Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu gần như đồng thời kêu lên.
Đỗ Y Vân mở to đôi mắt to trong veo như nước, hoảng sợ : "Sao , sai ?"
"Thưa phu nhân, gì sai ?" Thần sắc trong mắt Đỗ Y Vân gần như từ hoảng sợ biến thành cầu xin: "Ta là vì cho nàng mà, về nếu nàng ở lâu trong Tạ gia thì chính là nửa của Tạ gia!"
"Không sai, sai!" Ngô thị vội vàng trấn an : "Con là đứa trẻ ngoan, đừng , đừng nữa."
"Đỗ Y Vân là đứa trẻ ngoan, như ... Vậy đứa trẻ hư chính là nhỉ!"
Chính câu của Ngô thị khiến ngọn lửa cất nửa ngày trong lòng Yến Tam Hợp chợt bốc lên.
Vốn dĩ Thang Viên dọn đồ ăn xong, chỉ chờ Lý Bất Ngôn luyện công xong, rửa tay sạch sẽ là thể ăn cơm.
Con vịt Bùi Minh Đình đưa tới quả thật thơm ngào ngạt, cô ngửi thấy còn thèm, định nếm thử.
Ai ngờ Ngô thị phái tới gọi nàng ăn cơm, Đỗ cô nương, Tam gia, Bùi gia đều đang chờ.
Yến Tam Hợp căn bản để ý tới Đỗ cô nương, Tam gia, Bùi gia. Nàng khó từ chối là vì câu " xin " của Ngô thị.
Cho nên, Lý Bất Ngôn còn xiêm y vội vàng theo nàng tới đây.
Nếu an phận ăn một bữa cơm thì , nhưng Đỗ Y Vân cứ hết vở kịch đến vở kịch khác.
Theo tính tình của Yến Tam Hợp thì sớm gác đũa rời . hôm nay là Ngô thị chủ, nếu nàng gác đũa thì sẽ mất mặt Ngô thị. Ngô thị hôm qua mới mất mặt xong, hôm nay mất mặt...
Sao mềm lòng thành như chứ?
Yến Tam Hợp đặt đũa xuống, lên lạnh lùng : "Ta ăn no , bốn vị từ từ dùng."
Đỗ Y Vân túm lấy cánh tay cô, nước mắt rưng rưng, rơi nhưng rơi , vẻ điềm đạm đáng yêu nên lời.
"Yến tỷ tỷ, là sai, tỷ đừng nóng giận, đừng nóng giận mà!"
"Giả vờ mãi mệt ?”
Yến Tam Hợp khẽ vung tay, nào ngờ Đỗ Y Vân ngã về phía , đó "Ai da" một tiếng, cả ngã đất.
Cú ngã , tất cả ngây dại.
Tạ Tri Phi vội vàng đưa mắt Bùi Tiếu. Bùi Tiếu lạnh lùng lắc đầu: Ngại quá , trận Bồ Tát cũng cứu .
Ngô thị cuối cùng vẫn nhịn quát lớn: "Yến cô nương, đang yên đang lành ngươi gì thế hả?"
Nha Nghê Nhi của Đỗ Y Vân thấy động tĩnh thì lao : "Tiểu thư, tiểu thư ?"
Nước mắt Đỗ Y Vân ào ào, nghiến răng , chịu chữ nào.
Nghê Nhi tức giận ngẩng đầu: "Yến cô nương, ức h.i.ế.p khác như ."
Lúc Lý Bất Ngôn cũng . Đang chuyện thì Yến Tam Hợp lạnh lùng liếc nàng một cái.
Lý Bất Ngôn ngoan ngoãn ngậm miệng .
Yến Tam Hợp tới mặt Đỗ Y Vân, từ cao xuống, khẽ nhíu mày.
Ngay khi cho rằng cô gì đó, thì cô khẽ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-192-tieu-boi.html.]
Sự kinh diễm trong nụ thể che giấu .
Sự khinh bỉ trong nụ cũng che giấu .
Sau đó, nàng xoay Ngô thị. Ngô thị sự lạnh lùng trong mắt nàng dọa cho nhảy dựng.
"Chân như huyên, t.ử đạo biên, khúc như câu, phản phong hầu.”
Yến Tam Hợp đanh mặt, bình tĩnh : "Thông là nhĩ thức, minh là nhãn thức, hai thứ , hy vọng thể ."
Dứt lời, nàng xoay rời , bóng lưng thẳng thắn vô tư, ung dung thoải mái.
Ngô thị căn bản hiểu: "Tam nhi, nàng, nàng cái gì thế?"
Nàng đang chính trực kết cục , mấy tà ác hưởng hết vinh hoa phú quý.
Nàng tuy tai và mắt, nhưng chỉ thấy bề ngoài mà thấy bản chất bên trong.
Tạ Tri Phi trả lời Ngô thị.
Giờ phút , mắt nóng, tim cũng nóng. sâu trong đại não, cảm giác kỳ lạ đang phá đất chui . Hắn cuối cùng cũng hiểu vì ngăn mẫu mời Yến Tam Hợp.
Không sợ Yến Tam Hợp chọc mẫu thoải mái, mà là sợ mẫu giống như ngày hôm qua, chọc Yến Tam Hợp thoải mái.
Kỳ quái, sợ Yến Tam Hợp thoải mái chứ?
Hắn tự hỏi .
Yến Tam Hợp phất ống tay áo, rời đầu .
Lý Bất Ngôn theo ư? Nếu theo thì nàng còn là Lý Bất Ngôn nữa.
"Hay cho một đóa hoa sen trắng thịnh thế, nữ diễn viên chính xuất sắc nhất Oscar cũng thể diễn như cô . Thật sự là loài hoa chiến trong đám hoa sen."
Dưới bầu khí , Bùi đại nhân còn tâm tư hỏi một câu: "Cái đó... hoa sen trắng là gì?"
"Hoa sen trắng ư..." Lý Bất Ngôn mỉm : "Nam nhân các ngươi hiểu , chỉ nữ t.ử chúng mới hiểu thôi."
"..." Bùi Tiếu nghẹn họng.
Lý Bất Ngôn: " đến quy củ, nhất là quy củ của con nhà thế gia, Bùi đại nhân cũng chắc hiểu ."
"..." Bùi Tiếu nghẹn họng.
"Nam nữ bảy tuổi chung, Bùi đại nhân tìm hiểu . Nữ t.ử khỏi cửa, Bùi đại nhân tìm hiểu ." Lý Bất Ngôn đảo mắt, về phía Đỗ Y Vân: "Hôn nhân đại sự, mệnh của phụ mẫu, lời của mai mối, Bùi đại nhân tìm hiểu ?"
Bùi đại nhân lúc cảm thấy....
Lý Bất Ngôn, bản lĩnh chỉ tang mắng hoè ngươi học từ mợ ba của đó hả? Ừ, học giỏi lắm!
Sắc mặt Đỗ Y Vân trắng như tờ, quả thực khó coi bao nhiêu thì khó coi bấy nhiêu.
"Người , đừng há miệng là khác, tự ngẫm bản . Sống lưng của thẳng, còn lo chuyện bao đồng của khác, chậc, trâu bò như , lên trời ở luôn ?"
Lý Bất Ngôn đảo mắt, Nghê Nhi.
" , tiểu thư nhà nếu ức h.i.ế.p tiểu thư nhà ngươi, thì cam đoan với Phật tổ, tiểu thư nhà ngươi chắc chắn đến cũng thể . Cho nên, tất cả im lặng, dĩ hòa vi quý !"
Nói xong, nàng thoải mái . Trong ánh mắt hoảng sợ kinh ngạc của , nàng thong thả bước , nhàn nhã tự tại ngoài.
Tính cách Tam Hợp lạnh lẽo, lười tính toán với mấy , nhưng Lý Bất Ngôn thì thể.
Vì đều là nữ nhân nên bà đây chỉ miệng thôi đó, nếu đổi thành nam nhân thì ?
Bà cô thể đào hết phần mộ tổ tiên nhà bọn họ lên đấy.
"Lý Bất Ngôn, chờ một chút, cùng ngươi!" Bùi Tiếu kêu lên, ném ánh mắt cho Tạ Tri Phi.
"Huynh , xin , tình huống khó coi quá, chuồn đây."
---