Gương mặt Tạ Đạo Chi biểu lộ chút cảm xúc nào, thậm chí còn bình thản đến lạ lùng. Bình thản đến mức khiến kinh ngạc.
Một tuổi mồ côi cha, tám tuổi đuổi khỏi Yến gia, từ cảnh góa con côi nương tựa , cho đến ngày hôm nay con đàn cháu đống, từ lúc nổi mảnh đất cắm dùi cho đến bây giờ nhà cao cửa rộng, quyền nghiêng triều chính... Phải trả cái giá đắt thế nào, chặng đường qua gian nan , tay dính m.á.u bao nhiêu , chân giẫm đạp lên bao nhiêu xác c.h.ế.t... trong lòng tự rõ hơn ai hết.
Tất cả những thứ là vì cái gì? Chẳng đều là vì con cháu Tạ gia ? Lão phu nhân khi còn trẻ thể vì mà quỳ gối dập đầu xin xỏ, thể trao gửi phận cho Yến Hành, thể quỳ một giữa đêm tuyết lạnh giá, thì vì cớ gì ? Hắn bắt buộc . Tạ Đạo Chi tự trấn an chính .
Ngươi xem... Con trai cả của ngươi xuất chúng đến nhường nào, nó là bản hảo của ngươi. Lão Nhị tuy ít , lòng , nhưng hiếu thuận, ngoan ngoãn. Lão Tam thì càng cần , từ nhỏ uống bao nhiêu bát t.h.u.ố.c đắng, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, chẳng lẽ ngươi nỡ lòng nào để con chịu thêm tai ương? Còn con gái của ngươi, cháu trai của ngươi nữa... Đứa nào cũng đều vô tội, đáng thương cả!
Tạ Đạo Chi khe khẽ thở dài: Thôi thì, cho dù là vì bọn trẻ, ngươi cũng nên buông bỏ. Ngươi chỉ một lựa chọn duy nhất là buông bỏ mà thôi!
"Lão đại, con vì Yến gia suy bại đến nông nỗi ?”
Tạ Nhi Lập lắc đầu.
“Hắn là một kẻ tự phụ kiêu ngạo, mắt mọc đỉnh đầu, căn bản thèm để ai mắt, cũng chẳng dung chứa ai.”
Tạ Đạo Chi đến nay vẫn quên ánh mắt hờ hững lướt qua của đàn ông đó. Sự khinh miệt trần trụi khiến cho linh hồn non nớt của một đứa trẻ sáu tuổi như cảm thấy bản thật hèn mọn, rẻ rúng.
"Năm đó Yến gia nuôi vài môn khách. Trong đó một lên kinh thành mưu cầu chức quan nhỏ, bèn xin Yến Hành giúp một phong thư đề cử. con , Yến Hành nhất quyết chịu .”
“Không thì thôi , đằng còn sỉ vả một trận ngay mặt bao nhiêu . Người nọ hổ quá hóa giận bỏ , sang đầu quân cho đối thủ chính trị của Yến Hành. Và nhanh đó, kẻ quật ngã ."
Tạ Đạo Chi ngẩng đầu nhạt: "Cho nên cuộc đời khởi đầu rực rỡ như , cuối cùng thê t.h.ả.m đến thế. Nói trắng chính là nhân quả báo ứng. Báo ứng chỉ giáng xuống đầu , mà còn liên lụy đến cả con cháu đời .”
“Phụ chí . Để cho một con đường sống cũng chính là để đường lui cho , tích đức cho con cháu mai ...”
Tạ Nhi Lập đang dở thì ngắt lời, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc: "Phụ ..."
"Tấm lòng cha đời đại khái đều giống cả. Ta cho dù vì Lão phu nhân thì cũng vì các con.”
Tạ Đạo Chi bước tới bên cửa sổ, đột ngột đẩy toang cánh cửa khiến gió lạnh ùa . Tạ Nhi Lập rùng ớn lạnh.
“Con trai!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-18-buong-xuong.html.]
Tạ Đạo Chi chỉ tay bóng hình mảnh mai cô độc của Yến Tam Hợp đang ngoài sân, gằn từng chữ một: "Con khắc cốt ghi tâm cho : Sự trả thù ngọt ngào nhất là g.i.ế.c phóng hỏa, mà là con mãi mãi đỉnh cao, con cháu của con đời đời kiếp kiếp ở vị trí cao hơn bọn chúng."
Tạ Nhi Lập cảm thấy một luồng nóng trào nơi hốc mắt. Hắn vén vạt áo quỳ sụp xuống: "Phụ dạy bảo, nhi t.ử xin ghi lòng tạc !”
“Ra với nàng . Ta sẽ buông bỏ.”
“Vâng!”
Tạ Nhi Lập dậy, lưng lén lau vội giọt nước mắt rỉ .
...
Nến thắp lên nữa. Tạ Nhi Lập nghĩ đến cảnh phụ chịu nhục nhã, sang gương mặt lạnh lùng vô cảm của Yến Tam Hợp. Một vốn ôn hòa điềm đạm như cũng nhịn mà buông lời cay nghiệt: "Nếu việc xong xuôi, ngươi dập đầu tạ tội với phụ .”
Yến Tam Hợp đáp trả: "Có lập luôn bài vị trường sinh cho ông ?”
“Cái đó thì miễn .”
Tạ Nhi Lập khẩy: "Chỉ cần ngươi vĩnh viễn đừng bao giờ bước chân cửa Tạ gia nữa là !”
“Chuyện quá đơn giản."
Yến Tam Hợp đưa nén hương cho Tạ Đạo Chi, lùi sang một bên. Tạ Nhi Lập c.ắ.n chặt môi, lo lắng cha : "Phụ ?”
“Con cũng lui !”
“Vâng!”
Tạ Nhi Lập sải bước đến bên cạnh Yến Tam Hợp, khoanh tay chắn, hạ giọng đe dọa: "Ngươi liệu hồn mà , nếu ...”
Yến Tam Hợp đột nhiên ngước mắt lên, ánh sắc lạnh như băng giá ngàn năm. Tạ Nhi Lập ánh mắt cho khiếp vía, nỗi bất an trong lòng càng thêm trĩu nặng.
---