Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 166: Lừa gạt

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:12:11
Lượt xem: 255

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc xe ngựa dừng bánh ngay tại cửa kín đáo của Bắc Tư.

Thẩm Trùng nhanh nhẹn vén rèm xe, một tiểu thị vệ tay xách hộp thức ăn nhảy thoăn thoắt xuống đất. Người bước xuống tiếp theo chính là Triệu Diệc Thời.

Một tên Cẩm Y Vệ tiến gần, thì thầm báo cáo vài câu tai Triệu Diệc Thời.

Sắc mặt Triệu Diệc Thời thoáng biến đổi, giọng lạnh tanh lệnh: "Dẫn đường ."

"Vâng, điện hạ."

Tiểu thị vệ ai khác chính là Yến Tam Hợp đang cải trang. Cô cúi đầu khép nép theo lưng Triệu Diệc Thời, dám lơ là dù chỉ nửa bước.

Xuyên qua hành lang dài hun hút, họ đến một cánh cửa sắt nặng nề. Tên Cẩm Y Vệ tra chìa khóa ổ, tháo bỏ xiềng xích lách cách.

Triệu Diệc Thời chắp tay cửa, liếc Yến Tam Hợp một cái hờ hững : "Thôi, ngươi một chuyến ."

Yến Tam Hợp giật kinh ngạc.

Chẳng bàn là cùng nhà lao, đó Triệu Diệc Thời mới kiếm cớ rời ? Sao giờ đổi kế hoạch đột ngột thế ?

Nàng nhanh trí hỏi : "Điện hạ lời gì cần chuyển giúp ạ?"

Triệu Diệc Thời nhíu mày: "Không gì."

"Vâng!"

Tên Cẩm Y Vệ liếc Yến Tam Hợp đầy dò xét, hắng giọng nhắc nhở: "Điện hạ, chỉ nửa canh giờ thôi đấy ạ."

Biểu cảm của Triệu Diệc Thời vẫn lạnh lùng, cao ngạo: "Có thấy ?"

Yến Tam Hợp cúi đầu thấp hơn nữa: "Vâng, thuộc hạ rõ!"

Hai một một bước qua cánh cửa sắt. Triệu Diệc Thời chờ cho bóng dáng họ khuất hẳn, sắc mặt mới trầm xuống, lạnh lẽo như băng.

Thẩm Trùng tiến lên nửa bước lo lắng hỏi: "Điện hạ, xảy chuyện gì ?"

"Hai canh giờ , Từ Lai cho cắt đứt một ngón tay út của Quý Thập Nhị đem cho Quý Lăng Xuyên xem. Quý Lăng Xuyên xem xong liền lập tức đòi gặp mặt Từ Lai."

Thẩm Trùng thầm kêu : "Vậy thể Quý Lăng Xuyên sẽ..."

Triệu Diệc Thời cụp mắt xuống, im lặng gì.

Thẩm Trùng sốt ruột: "Điện hạ, xin ngài hãy mau chóng quyết định !"

"Không vội, để suy nghĩ kỹ một chút ."

Triệu Diệc Thời đưa tay day day thái dương, vẻ mặt đăm chiêu.

...

Bước qua cánh cửa sắt, dọc theo hành lang tối tăm ẩm thấp, Yến Tam Hợp nín thở, rón rén từng bước một, cả căng cứng như dây đàn.

Đi đến tận cùng dãy hành lang, tên Cẩm Y Vệ dừng bước, chỉ tay đang co ro bên trong phòng giam, : "Chìa khóa ngục đang giữ, quyền mở. Ngươi cứ ở bên ngoài song sắt mà chuyện ."

"Đa tạ .”

Yến Tam Hợp đặt hộp thức ăn xuống đất, chắp tay cảm ơn dẫn đường.

Chờ tên Cẩm Y Vệ lưng bỏ , nàng mới dám sang bên trong nhà lao.

Vừa thấy cảnh tượng bên trong, Yến Tam Hợp kinh hãi đến mức suýt hét lên.

Trong góc phòng tối tăm, một bóng đang co quắp, tóc tai bù xù rũ rượi, khuôn mặt bê bết m.á.u me, trông chẳng còn hình nữa.

"Quý Lăng Xuyên."

"..."

"Quý Lăng Xuyên!"

"..."

Gọi hai tiếng liền mà vẫn bất động, trực giác mách bảo Yến Tam Hợp điều chẳng lành. Nàng đang định cất tiếng gọi tiếp thì Quý Lăng Xuyên đột nhiên chồm dậy, lao tới song sắt với khuôn mặt dữ tợn như ác quỷ: "Đồ lừa đảo! Lũ lừa đảo các ngươi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-166-lua-gat.html.]

Yến Tam Hợp hạ giọng trấn an: "Quý Lăng Xuyên, ông cho kỹ xem là ai?"

Quý Lăng Xuyên ha hả, điên dại:

"Ngươi hóa thành tro cũng nhận ! Ngươi nhận của hai ngàn lượng bạc, hứa sẽ giúp mẫu hóa niệm giải ma. Giờ thì ? Ngươi giải ? Nếu ngươi bản lĩnh giải , thì hãy đền mạng cho con trai ... Ha ha ha..."

"Quý Lăng Xuyên, chỉ vỏn vẹn nửa canh giờ thôi, thời gian để ông phát điên .”

Yến Tam Hợp vươn tay qua song sắt, túm chặt lấy vạt áo dính đầy m.á.u của giật mạnh.

"Những lời sắp tiếp theo đây, ông hãy vểnh tai lên mà cho rõ."

"Không kịp nữa ! Đã quá muộn ! Cửu nha đầu c.h.ế.t , con trai cũng sắp c.h.ế.t , Quý gia tan nát , tất cả đều còn nữa! Lão phu nhân, mẫu ơi là mẫu , hại c.h.ế.t bao nhiêu , !"

Yến Tam Hợp buông tay , nắm chặt thành nắm đấm, thụi một cú thật mạnh mặt Quý Lăng Xuyên qua khe song sắt.

Cơn đau điếng khiến sự điên loạn trong mắt Quý Lăng Xuyên dịu đôi chút. Hắn ôm mặt nấc lên, hai chân mềm nhũn, ngã phịch xuống đất.

Yến Tam Hợp cũng dứt khoát xếp bằng xuống nền đất lạnh lẽo đối diện với .

"Quý Lăng Xuyên, tên đầy đủ của mẫu ông là Hồ Tam Muội. Quê quán thực sự của bà ở huyện Đông Hưng, phủ Nam Ninh, tỉnh Quảng Tây. Nơi đó những rừng trúc xanh bạt ngàn, những mảnh vườn rau xanh mướt, và một con sông Bắc Thương dài thăm thẳm, chảy mãi thấy điểm dừng. Bên bờ sông Bắc Thương chính là đất nước Đại Tề, là ranh giới chia cắt hai quốc gia. Hồ Tam Muội thuở nhỏ sống nghèo khổ, cơ cực, nhưng bà sự tự do tự tại. Bà còn một bạn thiết tên là Hồ Trân, thường gọi là Trân tỷ."

Nhắc đến Trân tỷ, khuôn mặt lạnh lùng của Yến Tam Hợp thoáng hiện lên nét dịu dàng.

"Một ngày nọ, hai chị em đang chơi đùa bên bờ sông thì thấy một con ch.ó rơi xuống dòng nước xiết. Hồ Tam Muội liền nhảy xuống bơi cứu, đúng lúc đó, từ bờ bên sông Bắc Thương cũng một bơi tới. Con ch.ó đang mang thai, hai họ cùng đỡ đẻ cho nó ngay giữa dòng sông. Cứ như , Hồ Tam Muội gặp gỡ và quen với thanh mai trúc mã của đời . Con ch.ó đen luôn xuất hiện trong tâm trí Hồ Tam Muội lúc lâm chung, chính là một trong những đứa con của con ch.ó năm xưa mà hai họ cùng cứu sống. Tên của đàn ông , chắc chắn ông từng qua, tên là Ngô Quan Nguyệt."

Quý Lăng Xuyên đang cúi gằm mặt, đến cái tên thì ngẩng phắt đầu lên, kinh hoàng: "Ngươi... ngươi... ngươi cái gì?"

"Ngô Quan Nguyệt, vị quân chủ lưu vong của nước Đại Tề, kẻ cho là thủ phạm gây vụ t.h.ả.m sát cả nhà Trịnh lão tướng quân."

Yến Tam Hợp thẳng đôi mắt đục ngầu của : "Ông là quan triều đình, chuyện Ngô Quan Nguyệt trở thành quân chủ lưu vong thế nào, tàn sát phủ Trịnh lão tướng quân ... những chuyện đại sự ông chắc chắn nắm rõ hơn ."

Quý Lăng Xuyên hít một thật sâu, trả lời thế nào, chỉ gật đầu lia lịa.

"Mẫu Hồ Tam Muội của ông đến kinh thành , do bà tự nguyện. Bà ép buộc rời bỏ dòng sông Bắc Thương quê hương. Trước khi , bà thề với bạn Trân tỷ rằng cả đời sẽ bao giờ trở đó nữa. Còn con ch.ó đen tên Hắc Đản , khi chủ nhân bỏ , nó tuyệt thực mà c.h.ế.t, bởi vì nó nghĩ rằng chủ nhân nhẫn tâm vứt bỏ."

Thân thể Quý Lăng Xuyên run lên bần bật, mặt lộ rõ vẻ bàng hoàng, thể tin nổi.

"Bây giờ thì ông hiểu tại lão phu nhân một mực đòi chuyển đến ở trong cái vườn trúc u tối, ẩm thấp ? Những cây trúc xanh chính là hình ảnh quê hương mà bà nhớ thương da diết, thể nào quên."

"Ông hiểu tại khi nắm quyền trong phủ, lão phu nhân lệnh cấm tiệt việc nuôi ch.ó ? Bởi vì mỗi thấy chó, bà nhớ đến con Hắc Đản tội nghiệp năm xưa."

"Ông hiểu tại lão phu nhân tự tay trồng một vườn rau ở hậu hoa viên ? Thứ bà trồng là rau để ăn, mà là để hoài niệm về những tháng ngày bình yên thuở thiếu thời."

"Ông hiểu tại mỗi bên hồ Tâm, lão phu nhân thẫn thờ đó hàng mấy canh giờ liền ? Bà đang ngắm cảnh hồ, mà là đang nhớ về dòng sông Bắc Thương xa xôi, nơi chất chứa bao kỷ niệm nhưng bà vĩnh viễn thể về nữa."

"Ông hiểu tại lão phu nhân ý định thả nha Tiểu Hồng ? Bởi vì bà thấy hình bóng tuổi trẻ của chính phản chiếu cô bé ."

"Còn về việc tại cưng chiều cháu nội ruột thịt của Quý gia, mà thiên vị đứa cháu ngoại Bùi Minh Đình...”

Yến Tam Hợp nhắm mắt , nhớ đến những hành động ngông cuồng của Bùi Minh Đình đường : "Ta nghĩ, lẽ là bởi vì Hồ Tam Muội từ nhỏ cũng là một tính cách hoang dã, phóng khoáng, sợ trời sợ đất, ghét sự gò bó khuôn phép y hệt như ."

Quý Lăng Xuyên kinh ngạc tột độ.

Đây thực sự là lão phu nhân mù chữ, quê mùa mà từng ?

Tại xa lạ đến thế...

Thật thể tin !

"Vào đêm Quý phủ xét nhà, chúng may mắn gặp v.ú Trần. Nghe bà kể chuyện xong, chúng chẳng kịp nghỉ ngơi mà phi ngựa ngừng nghỉ đến thẳng phủ Nam Ninh.”

Yến Tam Hợp nhớ hành trình gian nan qua, khỏi rùng .

"Tại phủ Nam Ninh, chúng trải qua muôn vàn khó khăn thử thách mới tìm Ngô Thư Niên - con trai của Ngô Quan Nguyệt. Bốn tháng khi bại trận, Ngô Quan Nguyệt uất ức mà c.h.ế.t. Thực Ngô Thư Niên cũng đang hấp hối, mạng sống chỉ còn tính bằng ngày. mẫu ông trời linh thiêng phù hộ , mà ngay khi trút thở cuối cùng, chúng kịp tìm một nửa tâm ma của bà ."

Đôi mắt Quý Lăng Xuyên trợn trừng, như lồi khỏi hốc mắt.

"Một nửa? Sao chỉ một nửa?"

---

 

Loading...