Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 164: Gặp gỡ lúc đêm khuya
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:12:09
Lượt xem: 258
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gian sương phòng tuy rộng lớn nhưng đồ đạc bên trong sắp xếp đầy đủ, tiện nghi.
Yến Tam Hợp sợ Lý Bất Ngôn cảm lạnh, bèn ép nàng tắm rửa quần áo . Còn thì vẫn mặc nguyên bộ đồ ướt sũng, lặng lẽ mái hiên quan sát khung cảnh xung quanh.
Lúc nãy vội quá nên cô kịp để ý xem ngôi chùa tên là gì, chỉ thấy địa thế và cảnh quan ở đây cũng tồi chút nào.
Trời nhá nhem tối, Tạ Nhi Lập chờ sẵn ở đây, còn chu đáo chuẩn mấy gian sương phòng như thế , chứng tỏ là ý định nghỉ qua đêm.
tại qua đêm tại chùa?
"Cạch" một tiếng, cửa sương phòng đối diện mở . Tạ Nhi Lập bước ngoài, thấy Yến Tam Hợp đang co ro mái hiên thì vội bật ô tới.
"Yến cô nương, tối nay chúng sẽ nghỉ ở đây, sáng sớm mai mới khởi hành về kinh thành."
"Tại ?”
Yến Tam Hợp thắc mắc.
"Ngôi chùa tên là chùa Huyền Trang, thờ phụng Địa Tạng Vương Bồ Tát. Địa Tạng Vương Bồ Tát bảo hộ bình an, nên Tam gia Tạ phủ mỗi khi sức khỏe thường lui tới đây tĩnh dưỡng.”
Tạ Nhi Lập nâng cao chiếc ô che cho cô, đầy ẩn ý: "Tình thế bắt buộc thế thôi, Yến cô nương ?"
Lời vẻ huyền cơ, nhưng với Yến Tam Hợp thì khó để đoán ý đồ.
Tạ Tri Phi rời kinh thành gần hai tháng rưỡi, bặt vô âm tín lâu như , nếu với bên ngoài là bệnh đóng cửa dưỡng bệnh trong phủ, thì chắc chắn hôm nay đến thăm, ngày mai kẻ tới hỏi han.
Phải , còn vị Tạ tam phu nhân cưới nữa, chắc chắn sẽ ba ngày hai bữa chạy đến phiền. Để che mắt thiên hạ, chi bằng sắp xếp cho Tạ tam gia "tĩnh dưỡng" ở chùa, lấy cớ tịnh tâm tiếp khách là xong chuyện.
Ngày mai hồi kinh, thể đường hoàng tuyên bố là Tạ tam gia khỏi bệnh, chính Đại gia đích tới đón về phủ.
Còn về phần Bùi đại nhân, chùa chiền vốn là địa bàn quản lý của . Nghe tin đang dưỡng bệnh ở đây, gì chuyện ngang qua mà ghé thăm nom một chút chứ?
Như thế thì hai họ thể cùng đàng hoàng hồi kinh !
Suy tính chu đáo, sắp xếp vẹn . Yến Tam Hợp gật gù, tỏ vẻ ý kiến gì.
"Cô nương rửa mặt mũi chân tay , lát nữa chúng cùng dùng cơm."
"Không cần , cứ mang thẳng phòng là . Ngày mai giờ Dần một khắc xuất phát, nên chậm trễ."
"Khoan !" Thấy nàng định phòng, Tạ Nhi Lập vội vàng gọi giật : "Cô nương rời khỏi Tạ phủ lâu như , với bên ngoài cứ là cô nương việc gấp về phủ Vân Nam một chuyến nhé."
Yến Tam Hợp nhíu mày.
Cái cớ đồng nghĩa với việc nàng sẽ tiếp tục ở Tạ gia.
Tạ Nhi Lập mỉm nhẹ nhàng: "Đây cũng là chuyện bắt buộc thế thôi, Yến cô nương thấy đúng ?"
Ta mà tinh ranh bằng các !
Yến Tam Hợp tốn thời gian đôi co những chuyện vụn vặt : "Còn gì dặn dò nữa ?"
"Lão phu nhân và phụ đều mong nhớ cô nương, cứ ba ngày hai bữa nhắc tới. Đại phu nhân và Nhị cũng hỏi nhiều bao giờ cô nương mới trở về.”
Tạ Nhi Lập hiền hòa: "Lần về đến nơi, đợi chuyện thỏa đấy, sẽ dẫn cô nương phủ chào hỏi một tiếng."
Đàn ông nhà họ Tạ, miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm.
Người ngoài mặt thì khéo léo, trong lòng thì đầy mưu mô toan tính!
Yến Tam Hợp im lặng hồi lâu khẽ gật đầu đồng ý.
...
Trong sương phòng.
Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu tắm rửa quần áo sạch sẽ, qua loa ăn vài miếng cơm chay cho ấm bụng lăn ngủ như c.h.ế.t.
Tạ Nhi Lập cẩn thận đắp chăn cho hai em, thổi tắt nến khép cửa rời .
Ngẩng đầu lên thấy sương phòng của Yến Tam Hợp đối diện cũng tắt đèn, bèn dặn dò Đinh Nhất đang canh cửa: "Ta sang tìm trụ trì đ.á.n.h vài ván cờ, đêm nay sẽ , ngươi cứ nghỉ ngơi ."
Đại gia mê cờ, trong Tạ phủ ai mà chẳng .
Trụ trì chùa Huyền Trang là một cao thủ cờ vây, trong giới Tăng Lục đạo ai là danh.
Đinh Nhất chờ chủ nhân khuất, bèn kiếm một chiếc ghế con dựa cửa, dần dần chìm giấc ngủ gà ngủ gật.
Cũng ngủ bao lâu thì đột nhiên một viên đá nhỏ ném trúng . Đinh Nhất giật tỉnh giấc, mắt mở to thao láo, bật dậy như lò xo.
"Ai đó?"
Trong bóng tối lờ mờ, một dáng cao gầy thon thả chậm rãi bước tới.
Đinh Nhất nhận quen, định tiến lên hành lễ thì nọ đưa ngón tay lên miệng hiệu im lặng, chỉ tay trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-164-gap-go-luc-dem-khuya.html.]
Đinh Nhất hiểu ý vội gật đầu, nhanh nhẹn đẩy cửa phòng , thắp nến lên.
Bùi Tiếu đang ngủ say sưa, cảm giác ai đó đang lay lay thì bực bội đá một cước, làu bàu: "Cút ngay cho ông ngủ!"
"Hai tháng rưỡi gặp mà tính khí nóng nảy thế hả Minh Đình?"
Giọng quen quen?
Bùi Tiếu giật choàng tỉnh, dụi dụi mắt cho kỹ. Vừa nhận đang bên mép giường là ai, liền lườm nguýt một cái vật xuống trùm chăn kín mít.
Triệu Diệc Thời sang Tạ Tri Phi khổ: "Cái tính nết sáng nắng chiều mưa của , mà ngươi chịu đựng thế?"
"Thì nhịn thôi chứ giờ!"
"Nhịn cái con khỉ mốc nhà ngươi !" Bùi Tiếu ở trong chăn tung thêm một cước nữa.
Tạ Tri Phi kịp né tránh nên lãnh trọn cú đá: "Ngươi học cái thói bạo lực ở thế hả?"
"Học của bà đồng họ Lý đấy." Bùi Tiếu ngáp dài một cái uể oải dậy, hất hàm về phía Triệu Diệc Thời: "Sao ngươi mò tới đây gì?"
Triệu Diệc Thời thản nhiên cởi giày trèo lên giường, xếp bằng đối diện với hai bạn.
"Thứ nhất là yên tâm nên đến xem các ngươi sống c.h.ế.t ; thứ hai là chuyện của Quý Lăng Xuyên sắp xếp xong xuôi , nhưng đợi đến đêm mai mới hành động ; thứ ba là..."
Hắn Bùi Tiếu với ánh mắt đầy áy náy.
"Chuyện của Cửu cô nương là tại , là do chăm sóc chu ."
"Không liên quan gì đến ngươi cả." Bùi Tiếu nhạt: "Trời mưa, nương lấy chồng, quyết tâm c.h.ế.t thì ai mà ngăn cản . Ta nghĩ thông suốt ."
Triệu Diệc Thời vô cùng ngạc nhiên, sang Tạ Tri Phi như hỏi cho rõ ngọn ngành.
Tạ Tri Phi ngáp một cái giải thích: "Bị hai bà đồng mắng cho một trận tơi tả, mắng đến mức tỉnh ngộ luôn mà."
Bùi Tiếu lườm : "Không mắng, mà là khuyên bảo chân tình, hiểu ?"
Tạ Tri Phi: "Ừ, thì là khuyên bảo!"
Triệu Diệc Thời bật khẽ, nhanh chóng thu vẻ mặt cợt nhả, nghiêm túc hỏi: "Chuyện của hai thế nào ?"
Tạ Tri Phi đáp: "Tâm ma của lão phu nhân mới tìm một nửa thôi, còn một nửa nữa vẫn đang mù mịt."
Triệu Diệc Thời trầm ngâm suy tính: "Ngươi nhờ sắp xếp cho gặp Quý Lăng Xuyên, chứng tỏ manh mối về một nửa tâm ma còn đang ở chỗ ông ?"
Bùi Tiếu chen : "Cũng chắc chắn lắm . Yến Tam Hợp rõ, chỉ bảo là gặp mặt Quý Lăng Xuyên một ."
Triệu Diệc Thời tò mò: "Thế một nửa tâm ma tìm là cái gì ?"
Bùi Tiếu thần bí: "Hoài Nhân , cái khéo ngươi hù c.h.ế.t khiếp đấy. Lão phu nhân nhà hồi còn trẻ một thương, ngươi đoán xem là ai?"
Triệu Diệc Thời: "Là ai?"
Bùi Tiếu: "Là quân chủ lưu vong của nước Đại Tề, Ngô Quan Nguyệt."
Sắc mặt Triệu Diệc Thời lập tức biến đổi: "Ngươi cái gì cơ?"
"Đấy, bảo là ngươi sẽ hù c.h.ế.t mà lị." Bùi Tiếu thở dài sườn sượt: "Con ch.ó đen mà bà ngoại nhắc tới chính là do Ngô Quan Nguyệt tặng. Bà ngoại ép gả Quý gia, mối tình dang dở cất giấu trong lòng suốt năm mươi năm trời nên mới hóa thành tâm ma."
Triệu Diệc Thời hỏi dồn: "Thế hai tìm cha con Ngô Quan Nguyệt ?"
Bùi Tiếu chán nản: "Tìm cái khỉ mốc ! Hỏi tới hỏi lui, ai cũng bảo là c.h.ế.t ngắc từ đời tám hoánh nào , uổng phí bao nhiêu thời gian công sức của bọn ."
Triệu Diệc Thời băn khoăn: "Vậy bây giờ? Người c.h.ế.t thì liệu hóa giải tâm ma ?"
Bùi Tiếu sang Tạ Tri Phi, Tạ Tri Phi tiếp lời: "Yến Tam Hợp rằng tâm ma thực sự của Quý lão phu nhân thể vẫn còn lẩn khuất đó ngay trong kinh thành , vì thế nên bọn mới tức tốc chạy về đây."
Triệu Diệc Thời mất một lúc lâu mới tiêu hóa hết những thông tin ly kỳ , khổ sở: "Thật ngờ lão phu nhân một quá khứ oanh liệt đến như ."
Bùi Tiếu: "Con bà nó chứ, ai mà ngờ cơ chứ!"
"Thôi chuyện nữa." Tạ Tri Phi chuyển chủ đề: "Tình hình trong kinh thành hiện giờ thế nào ?"
Triệu Diệc Thời đáp: "Tạm thời động tĩnh gì lớn. Hai cứ ngủ tiếp , về đây."
"Đi ngay bây giờ ?" Tạ Tri Phi ngạc nhiên.
Triệu Diệc Thời vỗ vai bạn trấn an: "Thứ nhất là để tránh tai mắt khác, thứ hai là còn lo liệu cho đang ở trong lao ngục. Nhất là thời điểm nhạy cảm , tuyệt đối thể để xảy sơ suất gì ."
Hắn bước xuống giường, chỉnh đốn y phục thì tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, kèm theo giọng hốt hoảng của Thẩm Trùng.
"Gia, trong kinh thành truyền tin báo khẩn cấp, con trai út của Quý Lăng Xuyên sắp qua khỏi !"
---