Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 156: Lửa lớn
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:12:02
Lượt xem: 260
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tam gia đồng ý, những còn cũng ai ý kiến gì khác.
Bùi Tiếu lòng nóng như lửa đốt, sang hỏi Yến Tam Hợp: "Hồi kinh bằng cách nào thì theo sự sắp xếp của ngươi cả đấy. Tóm là nhanh nhất thể, tình hình ở kinh thành hiện giờ thế nào !"
Yến Tam Hợp đang định mở miệng trả lời thì đột nhiên mắt bừng lên một luồng ánh sáng rực rỡ.
Lý Bất Ngôn đầu , thảng thốt kêu lên: "Không xong , tòa nhà cháy !"
"Cháy ư? Làm thể chứ?" Bùi Tiếu kiễng chân về phía xa, sắc mặt lập tức cứng đờ.
là đang bốc cháy dữ dội. Ánh lửa đỏ rực trong khoảnh khắc nhuộm đỏ cả một góc trời đêm, soi rõ cả ngọn núi xanh sừng sững phía xa.
Tạ Tri Phi nhíu mày nghi hoặc: "Đang yên đang lành, tự dưng bốc cháy ?"
"Không !”
Yến Tam Hợp chợt nhớ đến nụ kỳ lạ cuối cùng của Chu Dã, tim thắt , lòng chùng xuống: "Đi! Chúng mau xem thử!"
Bùi Tiếu đưa tay ngăn cản: "Còn xem xét cái gì nữa, chậm trễ thời gian mất. Chúng ..."
"Tránh !”
Yến Tam Hợp hất mạnh tay Bùi Tiếu sang một bên, cắm đầu chạy như bay về phía đám cháy.
"Tạ Ngũ Thập, ngươi xem nàng kìa..."
"Đừng nhảm nữa!" Tạ Tri Phi túm lấy tay Bùi Tiếu lôi , đuổi theo Yến Tam Hợp.
Đây lẽ là Yến Tam Hợp chạy nhanh nhất trong suốt mười bảy năm cuộc đời, cô chạy đến mức phổi như nổ tung, thở đứt quãng. Lý Bất Ngôn sợ thể lực cô chịu nổi, vội vàng chạy theo nắm lấy cánh tay cô, dùng sức dìu cô chạy nhanh hơn. Nơi phát ngọn lửa là một khu sân viện rộng lớn.
Hai xông cổng một luồng sóng nhiệt nóng rực phả mặt, khiến cả hai rụt chân lùi .
Trong biển lửa cuồn cuộn, tất cả đám áo đen đều đang quỳ gối trong sân, bất động ngọn lửa hung tàn đang nuốt chửng thứ. Những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài gò má họ.
"Tại cháy thế ?”
Yến Tam Hợp lớn tiếng gào hỏi.
đám áo đen vẫn im lặng, ai trả lời cô.
Ánh mắt Yến Tam Hợp vội vã quét qua đám đang quỳ, hoảng hốt nhận trong họ bóng dáng của Chu Dã.
"Chu Dã ? Chu Dã ? Hắn đang ở ?"
Một áo đen đầu , gương mặt đầm đìa nước mắt với Yến Tam Hợp: "A Dã ca đang ở bên trong. Huynh chủ thượng một sẽ cô đơn lắm, nên cùng."
"Cô đơn cái rắm !”
Yến Tam Hợp sốt ruột gào lên: "Các ngươi mau cứu ! Mau lên! Mau lên! Vào cứu ngay..."
Cô gào thét trong tuyệt vọng, định lao xông biển lửa.
Lý Bất Ngôn sợ đến hồn bay phách lạc, vội vàng ôm chặt lấy cô từ phía : "Tam Hợp! Tam Hợp! Ngươi bình tĩnh chút ! Bình tĩnh !"
"Đi cứu ! Cứu hết bọn họ ! Cứu hết ...”
Yến Tam Hợp vùng vẫy điên cuồng như một mất trí, miệng ngừng la hét.
"Chu Dã! Ngươi cút đây cho ! Ra đây mau... Chạy ... Đừng c.h.ế.t... Đừng c.h.ế.t... Chạy ..."
Nàng gào đến khản cả giọng, khuôn mặt vì dùng sức quá nhiều mà trở nên vặn vẹo, dữ tợn. Dưới ánh lửa đỏ rực, trông cô lúc chẳng khác nào một lệ quỷ bò lên từ địa ngục.
"Yến Tam Hợp! Yến Tam Hợp!"
Nghe thấy tiếng gọi của Tạ Tri Phi, Yến Tam Hợp vội vàng , túm chặt lấy vạt áo , van xin:
"Tạ Tri Phi, ơn cứu bọn họ, cứu bọn họ ... Mau lên..."
"Yến Tam Hợp, đây là sự lựa chọn của chính bọn họ..."
"Sẽ đau lắm đấy! C.h.ế.t cháy đau đớn lắm! Đừng mà... Đừng mà..."
Tạ Tri Phi thấy cô gào đến đứt ruột đứt gan, tinh thần hoảng loạn còn lọt tai bất cứ điều gì nữa. Trong tình thế cấp bách, đành giơ tay lên, chặt mạnh gáy cô. Cơn đau nhói truyền đến, Yến Tam Hợp mở to mắt, dùng chút sức lực cuối cùng về phía biển lửa hung tàn.
Trong ảo ảnh chập chờn, cô dường như thấy khuôn mặt bình thản, an yên của Chu Dã đang mỉm với .
"Yến cô nương, tại hạ xin cáo từ!"
Nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, Yến Tam Hợp từ từ khép mắt , chìm bóng tối. Bên tai văng vẳng tiếng gào t.h.ả.m thiết, đinh tai nhức óc của A Cường vọng :
"Chủ thượng..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-156-lua-lon.html.]
"A Dã ca..."
...
Đêm khuya quan đạo vắng lặng, hai chiếc xe ngựa đang phi nước đại như bay về hướng kinh thành.
Người đ.á.n.h xe, một là Chu Thanh, một là Hoàng Kỳ.
Khi những tia nắng ban mai đầu tiên chiếu rọi trong xe, Yến Tam Hợp từ từ mở mắt. Hình ảnh đầu tiên đập mắt cô là ánh đầy lo lắng của Lý Bất Ngôn.
Cảm nhận sự xóc nảy , cô đang trong xe ngựa.
Cô gượng dậy hỏi: "Chúng đang đường về kinh thành ?"
Câu hỏi thốt khiến chính bản cô cũng giật kinh hãi.
Yến Tam Hợp chỉ tay cổ họng , hoảng sợ: "Cổ họng thế ?"
"Ngươi còn mặt mũi mà hỏi ?" Lý Bất Ngôn động tác như bóp cổ cô: "Gào thét khản cả giọng như thế, cổ họng hỏng mới là lạ đấy."
Yến Tam Hợp thở dài thườn thượt.
"Yến Tam Hợp." Lý Bất Ngôn đối diện cô, ánh mắt nghiêm nghị: "Lửa cháy lớn như mà ngươi cứ liều mạng đòi xông , ai ngăn cũng . Ngươi hù c.h.ế.t hả?"
Yến Tam Hợp cúi đầu, mấp máy môi định gì đó nhưng nhận Lý Bất Ngôn thấy, bèn ngẩng đầu lên, chỉ khẩu hình miệng của , cố gắng diễn đạt từng chữ một:
"Rất quen thuộc... Giống như từng trải qua cảm giác đó ."
Lý Bất Ngôn khỏi rùng sợ hãi.
Yến Tam Hợp tiếp tục mấp máy môi: "Lúc thấy ngọn lửa , cứ cảm giác như ai đó đang nhập cơ thể . Ta cảm nhận rõ rệt ngọn lửa đó dường như đang thiêu đốt chính da thịt , đau đớn, tuyệt vọng."
"Xem ngươi thực sự từng trải qua kiếp nạn lửa đỏ ."
Yến Tam Hợp gật đầu, trong lòng chua xót.
Lý Bất Ngôn bình tĩnh phân tích: "Ngươi đau khổ, vật vã như thế, chắc hẳn rơi biển lửa năm xưa là cực kỳ quan trọng đối với ngươi."
Ánh mắt Yến Tam Hợp chợt tối sầm : "Ngươi xem, liệu thể là phụ mẫu của ?"
Lý Bất Ngôn búng nhẹ trán nàng: "Chuyện căn cứ thì đừng suy diễn lung tung. Ngoan ngoãn xuống nghỉ ngơi cho sức."
Lúc mà Yến Tam Hợp ngủ : "Bọn họ ?"
Lý Bất Ngôn chỉ tay về phía : "Đang ở trong chiếc xe ngựa phía ."
Yến Tam Hợp thắc mắc: "Sao bọn họ cưỡi ngựa?"
"Cả đám mệt rũ rượi như chó, ai còn sức mà cưỡi ngựa nữa." Lý Bất Ngôn giải thích: "Hai cỗ xe ngựa là do Bùi đại nhân xin của lão hòa thượng Trường Thanh đấy. Không dám chậm trễ một khắc nào, chúng xuất phát chạy suốt cả đêm qua."
Yến Tam Hợp im lặng một lát hỏi nhỏ: "Ngôi nhà chân núi Đại Minh thì ?"
Lý Bất Ngôn c.ắ.n môi: "Bị A Cường đốt sạch ."
Sức lực Yến Tam Hợp như rút cạn, cơ thể cô mềm nhũn, từ từ dựa lưng vách xe.
"Đốt cũng ."
Như thế thì phận của Chu Dã, quá khứ đau thương của Ngô Thư Niên, tất cả đều sẽ hóa thành tro bụi, vĩnh viễn chìm quên lãng. Sẽ còn ai đến, và cũng sẽ còn ai đến quấy rầy giấc ngủ ngàn thu của họ nữa.
"A Cường sẽ mang tro cốt của bọn họ lên đỉnh núi Đại Minh, hợp táng cùng với Ngô Quan Nguyệt."
Lý Bất Ngôn lắc đầu tiếc nuối: "A Cường bảo gì đáng tiếc cả, chỉ tiếc là mấy món đồ mà Chu Dã dày công sưu tầm cho Ngô Thư Niên đều ngọn lửa thiêu rụi hết ."
Nỗi bi thương trong mắt Yến Tam Hợp thể che giấu : "Thực , đối với họ mà , đây lẽ là một kết cục viên mãn nhất."
"Tam gia và Bùi đại nhân cũng y như ." Lý Bất Ngôn dịu dàng xoa đầu Yến Tam Hợp: "Đám thị vệ còn đều giải tán, ai đường nấy. Sở dĩ Chu Dã sống tằn tiện, dư dả là vì còn một nguyên nhân khác nữa, đó là âm thầm tiết kiệm một khoản tiền lớn chia cho mỗi thị vệ để họ vốn ăn sinh sống, nhưng giấu kín cho ai cả."
"Con ..."
Yến Tam Hợp lắc đầu, nghẹn ngào gì cho .
" , A Cường . Hắn sẽ ở núi, nguyện cả đời giữ mộ cho gia tộc họ Ngô."
Yến Tam Hợp mặt chỗ khác, cố nén những giọt nước mắt đang chực trào .
Im lặng hồi lâu, nàng mới khẽ thì thầm: "Đó cũng là một kết cục cho !"