Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 152: Phụ tử
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:58
Lượt xem: 293
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng, nước bốc lên mịt mù.
Ngô Thư Niên ngâm trong bồn nước nóng, hai cánh tay gầy guộc chỉ còn da bọc xương buông thõng vô lực mép thùng gỗ.
Phía lưng, Chu Dã nhẹ nhàng luồn những ngón tay mái tóc bạc của , dịu dàng xoa bóp da đầu từng chút một.
"A Dã, bây giờ trông già nua xí lắm ?"
"Ta chê." Giọng Chu Dã trầm xuống, ngừng tay một chút tiếp: "Ta chỉ thích cái cách ngươi cứ c.ắ.n răng chịu đau một mà chẳng chịu kêu lên tiếng nào thôi."
Ngô Thư Niên yếu ớt: "Cái mà ngươi cũng phát hiện ?"
"Ngô Thư Niên, theo ngươi từ lúc sáu tuổi đến giờ, ngươi chỉ cần chớp mắt một cái là tỏng ngươi đang nghĩ gì trong đầu ."
"Phải , phụ cũng thường khen A Dã con mắt tinh đời lắm."
Nói tới đây, Ngô Thư Niên trầm ngâm một lát thở dài: "Cả cuộc đời của , so cái gì cũng kém cỏi hơn phụ , đến cả cái c.h.ế.t cũng dứt khoát, oanh liệt như ông . một điều, tự thấy may mắn hơn ông nhiều."
Đó là một đàn ông vẫn luôn đặt ở vị trí quan trọng nhất trong tim, từ lúc sáu tuổi cho đến tận bây giờ.
Chu Dã hỏi đó là chuyện gì, vắt chiếc khăn mặt ướt, vòng tay qua vai nhẹ nhàng lau mặt cho Ngô Thư Niên.
Ngô Thư Niên thuận thế nhắm mắt , tận hưởng sự chăm sóc ân cần, khẽ thở một thỏa mãn.
"Không vì nhưng cảm tình với ba bạn trẻ . Họ đều là . Tên thị vệ của vị Tam gia , thấy vài nét giống ngươi."
"Giống ở chỗ nào?"
"Ít , lầm lì."
"Thị vệ của Bùi công t.ử cũng ít mà."
"Không giống ."
"Không giống ở điểm nào?"
"Kẻ lọt mắt xanh của , sẵn sàng dâng hiến cả tính mạng cho đó."
Chu Dã cuối cùng cũng nở nụ : "Ngươi đang mượn cớ để khen đấy ?"
Ngô Thư Niên mở mắt, ngón tay ướt nước khẽ khều lấy vạt áo của Chu Dã.
Chu Dã xổm xuống bên cạnh thùng gỗ, sâu mắt , một lời.
Hắn cũng im lặng.
Cuối cùng thì cũng đợi đến ngày , ròng rã suốt chín năm trời đằng đẵng.
Thật sự là quá lâu .
Hồi lâu , Chu Dã khẽ , giọng khàn khàn: "Ngươi tắm xong chứ? Lát nữa sẽ dùng nước tắm của ngươi để tắm qua một chút."
Ngô Thư Niên đăm đắm.
Rất lâu , mới khẽ thốt một chữ.
"Được!"
...
Một chiếc tế đàn dựng lên hướng mặt về phía Nam. Trên bàn thờ, ba đĩa trái cây tươi ngon và hai ngọn nến lung linh bày biện chỉnh tề.
Chỉ duy nhất những nén hương trong lư là vẫn thấy tăm .
"Hương ?" Bùi Tiếu nhíu mày hỏi.
Lúc , Lý Bất Ngôn mới lấy từ trong tay nải một bó hương, cẩn trọng đưa cho Yến Tam Hợp.
Bùi Tiếu ngạc nhiên quá đỗi, vội vàng dùng khuỷu tay huých nhẹ Tạ Tri Phi thì thầm: Bó hương Lý Bất Ngôn mang theo bên suốt dọc đường , trèo đèo lội suối như thế mà gãy nhỉ?
Tạ Tri Phi lảng sang một bên, chẳng thèm đếm xỉa đến câu hỏi ngớ ngẩn của .
Chu Dã đẩy chiếc xe lăn đưa Ngô Thư Niên tiến trong sân viện.
Không do ngâm nước nóng mà khuôn mặt vốn xanh xám t.ử khí của Ngô Thư Niên giờ đây ửng lên chút hồng hào bất thường.
Ánh mắt dừng Yến Tam Hợp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-152-phu-tu.html.]
Yến Tam Hợp bước tới, cúi đầu dặn dò: "Ngươi hãy mặt phụ thắp nén hương . Nhớ kỹ, trong lòng tạp niệm. Nếu hương cháy hết, chứng tỏ tâm ma mà chúng tìm là chính xác."
Ngô Thư Niên vịn tay Chu Dã, khó nhọc dậy khỏi xe lăn: "Ta một câu ."
"Đừng bảo là đổi ý đấy nhé!" Bùi Tiếu lo lắng, vội vàng kéo tay Tạ Tri Phi bước lên phía .
Ánh mắt Ngô Thư Niên ngưng trọng, nhẹ nhàng đẩy tay Chu Dã , cố gắng giữ thăng bằng, chậm rãi cúi về phía , gian nan thực hiện một lễ bái thật sâu.
Sắc mặt ba đồng loạt biến đổi.
Yến Tam Hợp và Bùi Tiếu vội vã đưa tay đỡ lấy Ngô Thư Niên.
Ngô Thư Niên từ từ thẳng dậy, thở yếu ớt, thều thào : "Ba vị, xin nhờ cậy cả các vị."
Bùi Tiếu nghiêm túc đáp: "Đã nhận lời thì chúng chắc chắn sẽ dốc lực. nếu chẳng may tra manh mối gì thì ngươi cũng đừng trách chúng nhé."
"Nếu thì đó là mệnh của Ngô gia tận, tuyệt đối trách các vị."
Ngô Thư Niên chìa tay về phía Yến Tam Hợp.
Yến Tam Hợp trao bó hương cho , đồng thời lùi vài bước về vị trí cũ.
Tạ Tri Phi cũng lập tức lùi theo.
Ơ , chỉ còn trơ trọi mỗi thế ?
Bùi Tiếu ngơ ngác hiểu gì, cũng vội vàng chạy lon ton về chen giữa hai , cổ họng khô khốc nuốt nước bọt ừng ực.
"Tạ Ngũ Thập, Yến Tam Hợp, con bà nó chứ căng thẳng quá mất."
Tạ Ngũ Thập lơ .
Yến Tam Hợp càng chẳng buồn để ý đến .
Cô mím chặt môi , đôi mắt mở to dõi theo từng cử chỉ của Ngô Thư Niên.
"Yến cô nương, bây giờ thể thắp hương ?"
"Khoan !”
Yến Tam Hợp trầm giọng cất lời:
"Quý lão phu nhân khi lâm chung, trong đầu luôn đau đáu nghĩ về một con ch.ó đen. Con ch.ó đen đó là món quà do Ngô Quan Nguyệt tặng. Ngô Quan Nguyệt là thanh mai trúc mã của Quý lão phu nhân, mang trong dòng m.á.u của hai vương tộc, là một bậc kiêu hùng cái thế, là đại hùng trong lòng bao . Hai họ vì chú ch.ó nhỏ mà kết duyên, nảy sinh tình cảm sâu nặng. Hồ Tam Muội là con gái duy nhất mà Ngô Quan Nguyệt từng rung động, nhưng cuối cùng đành buông tay."
"Hồ Tam Muội mang theo nỗi uất hận cam lòng rời bỏ dòng sông Bắc Thương, đến kinh thành tiểu cho nhà họ Quý. Mục đích Quý gia nạp nàng là vì chính thê sức khỏe yếu ớt, thể sinh nở, cần nàng để nối dõi tông đường."
"Cái bụng của Hồ Tam Muội quả thực tranh khí. Lần đầu sinh con trai, đứa trẻ ghi danh nghĩa là con của chính thê, trở thành đích trưởng tử, do chính thê nuôi dưỡng. Đứa thứ hai vẫn là con trai, Hồ Tam Muội chủ động giao con cho chính thê, bản thì nén đau đớn sinh để hầu hạ chồng. Dần dà, Hồ Tam Muội tìm chỗ vững chắc trong Quý gia. Nàng từng toan tính, hãm hại, và cũng học cách toan tính khác. Nàng nhẫn nhịn chịu nhục, phục tùng lẽ suốt bao năm trời. Sau khi chính thê qua đời, nàng mới nâng lên chính thất, trở thành nữ chủ nhân thực sự của Quý gia."
"Theo năm tháng, tuổi tác ngày càng cao, Hồ Tam Muội dần thất sủng trượng phu, tình cảm với hai đứa con trai cũng nhạt nhòa, xa cách. Thậm chí chuyện hôn nhân đại sự của các con cũng đến lượt ruột như bà chủ. Trong mắt hai đứa con trai lớn, ruột thực sự của chúng là bà cả Trương thị quá cố, chứ là bà."
"Hồ Tam Muội từ vị trí con dâu nhẫn nhịn, nay trở thành chồng uy quyền, bắt đầu sang chèn ép, bắt bẻ khác. Cô con dâu thứ ba Ninh thị do chính tay bà kén chọn cuối cùng trở mặt thành thù, khiến bà trở thành trò cho cả dòng họ Quý gia."
"Vốn xuất là một cô gái chài lưới nghèo khổ, khi bước chân chốn phồn hoa kinh thành, Hồ Tam Muội bao giờ còn cơ hội bước khỏi đó nữa. Cho đến lúc c.h.ế.t, bà vẫn giam hãm trong bốn bức tường của hậu viện Quý gia."
"Cuộc đời bà tăm tối lấy một tia sáng, mịt mù thấy lối , ngoảnh phía về phía đều chỉ thấy một màu u ám thê lương. Tuy sống trong nhung lụa, con đàn cháu đống, nhưng bà từng một ngày thực sự vui vẻ, hạnh phúc."
"Ký ức tươi nhất trong cả cuộc đời bà, chính là những tháng ngày ở huyện Đông Hưng, bên bờ sông Bắc Thương lộng gió. Là hình ảnh vị công t.ử quý tộc họ Ngô tuấn tú, phong nhã. Là chú ch.ó đen trung thành, tình nghĩa tuyệt thực mà c.h.ế.t theo chủ. Phần lớn quãng đời còn , bà sống dựa những hồi ức đẽ mà đau thương , nhớ mãi quên. Lâu dần, chấp niệm hóa thành tâm ma, khiến cho bà c.h.ế.t nhắm mắt, quan tài thể khép ."
Chữ cuối cùng dứt, Yến Tam Hợp thẳng mắt Ngô Thư Niên.
"Ngô Thư Niên, ngươi hiểu ?"
"Ta hiểu . Hồ Tam Muội... thực cũng là một phụ nữ đáng thương."
Do bệnh tật hành hạ, trán và sống mũi Ngô Thư Niên lấm tấm mồ hôi lạnh.
Hắn khó nhọc lê bước đến tế đàn, kẹp nén hương giữa hai bàn tay chắp , hít một thật sâu từ từ nhắm mắt.
"Hồ Tam Muội." Giọng của vì suy yếu mà trở nên nhẹ bẫng, dịu dàng như lời nỉ non tình tự:
"Ta là con trai của Ngô Quan Nguyệt, tên là Thư Niên. Phụ qua đời từ chín năm . Người đột ngột, ngã xuống một cái là bao giờ dậy nữa. Lần cuối cùng khi cha còn sống và trở về thăm phố cổ sông Bắc Thương, bên bờ sông lộng gió, từng kể cho về bà. Người : Bà là con gái duy nhất mà từng yêu thương thật lòng. Người cưới bà là bởi vì đang ấp ủ một đại sự kinh thiên động địa; trong khi thứ bà cần chỉ là một mái nhà yên ấm, một hạnh phúc giản đơn, điều mà thể nào mang . Cả cuộc đời cha cũng bi kịch và đáng thương lắm. Tài hoa cái thế, hoài bão lớn lao, hùng tâm tráng chí cuối cùng đều tan thành mây khói, sống kiếp quân chủ lưu vong, trốn chui trốn lủi. 'Nơi nào thương tâm nhất, Quan Sơn kiến thu nguyệt', đó chính là tên của phụ . Bà thấy , ngay cả cái tên cũng vận kiếp bi t.h.ả.m như , bà nên cảm thấy may mắn vì năm xưa theo ông . Những lời cần đều hết . Bà đừng oán trách nữa, cái gì nên buông bỏ thì hãy buông bỏ . Đừng cô hồn dã quỷ vất vưởng chốn dương gian nữa, hãy sớm đầu t.h.a.i chuyển kiếp . Nếu như..."
Hốc mắt Ngô Thư Niên đỏ hoe, giọng nghẹn ngào, run rẩy: "Nếu như ở thế giới bên bà gặp , thì xin hãy nhắn với một câu rằng: Kiếp chúng hãy cha con nhé. Ta sẽ cha, con, nguyện dang tay che chở cho suốt một đời mưa gió!"
---