Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 150: Câu Chuyện 6

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:56
Lượt xem: 297

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Dã đáp: "Là tiểu chủ nhân của , tên là Ngô Bất Vi, khi tròn mười lăm tuổi."

Bùi Tiếu kinh ngạc: "Đó là con trai của Ngô Thư Niên ?"

Tạ Tri Phi nhíu mày suy luận: "Vậy trong cuộc chiến năm xưa, những sống sót chỉ hai cha con, mà là ba ông cháu?"

Yến Tam Hợp hỏi dồn: "Cậu qua đời vì nguyên nhân gì?"

"Ngô Bất Vi là cháu nội đích tôn của chủ thượng, cũng là con trai độc nhất của Thư Niên, dòng họ ba đời đơn truyền chỉ một mụn con trai . Cậu c.h.ế.t vì bệnh đậu mùa, trút thở cuối cùng ngay trong vòng tay ."

Ánh mắt Chu Dã trở nên lạnh lẽo, đau xót.

"Câu cuối cùng trăng trối với là: 'Chu thúc, thúc hãy với cha cháu là cháu đau, cháu đau chút nào '."

"Ngô Thư Niên, lúc đó ngươi đang ở ?" Tạ Tri Phi đột ngột hét lớn.

Tiếng hét bất ngờ khiến cả Yến Tam Hợp và Bùi Tiếu đều giật thon thót.

"Ta ở ngoài cửa. A Dã sợ lây bệnh nên sống c.h.ế.t ngăn cản cho trong."

Chẳng từ lúc nào, Ngô Thư Niên mở mắt, giọng thều thào: "Ta chỉ kịp đáp nó một câu: 'Con trai ngoan, cha xin con'."

Chu Dã tiếp lời: "Vì cho Thư Niên tiễn biệt con trai cuối, nên ở bên cạnh linh cữu con lâu hơn, bèn quyết định quàn linh cữu bảy ngày. Bảy ngày mới đưa chôn cất đỉnh núi Đại Minh, hợp táng cùng với ông nội nó."

Trên gương mặt Chu Dã giấu vẻ bi thương tột độ: "Trước mộ dựng một tấm bia đá chữ, phía trồng hai cây tùng bách, bên cạnh còn một tảng đá lớn dấu. Nếu các đến viếng thì sẽ dễ tìm."

Nghe đến đây, trong lòng Bùi Tiếu dấy lên một cảm giác vô cùng kỳ quái.

Tại bọn họ đến đó?

Chuyện thì liên quan gì đến việc giải tâm ma cho bà ngoại chứ?

Và tại bọn họ kể lể chi tiết ngày tháng năm tỉ mỉ đến như , rốt cuộc là dụng ý gì?

Hắn theo bản năng ngẩng đầu sang Yến Tam Hợp. Chỉ thấy sắc mặt nàng trắng bệch như còn giọt máu, đôi mắt mở to kinh hoàng chằm chằm Ngô Thư Niên.

Nàng ?

Bùi Tiếu hoảng hốt sang Tạ Tri Phi.

Thì thấy Tạ Tri Phi mồ hôi vã như tắm, hai bàn tay nắm chặt phát tiếng kêu răng rắc như xương gãy.

Hắn cũng thế ?

Trái tim Bùi Tiếu như nhảy vọt khỏi lồng ngực. Hắn định mở miệng hỏi thì bất ngờ Tạ Tri Phi bật dậy, lao tới túm chặt lấy cổ áo Chu Dã.

Đám áo đen thấy lập tức rút đao vây kín xung quanh.

Ba nhóm Lý Bất Ngôn đang dựa vại nước chuyện cũng giật nhảy dựng lên, rút vũ khí thủ thế.

Trong nháy mắt, bầu khí trong sân trở nên căng thẳng tột độ, kiếm bạt nỏ trương.

Bùi Tiếu nổi da gà, run rẩy hỏi: "Tạ Ngũ Thập, ngươi cái trò gì ?"

Lúc , đến cả tròng mắt của Tạ Tri Phi cũng đang rung lên bần bật, trong cổ họng phát tiếng gầm gừ như dã thú thương, thốt lên lời nào. Khuôn mặt tuấn tú vốn cợt nhả nay vặn vẹo, biến dạng đáng sợ, gân xanh trán nổi lên cuồn cuộn như nứt toác .

Một Tạ Ngũ Thập đáng sợ như thế , Bùi Tiếu sống hai mươi năm qua từng thấy bao giờ.

"Tạ Tri Phi!”

Yến Tam Hợp cũng dậy theo, gan đưa tay nắm lấy cổ tay đang túm áo Chu Dã của .

Bàn tay lạnh như băng của nàng khiến Tạ Tri Phi giật , buông lỏng tay .

Yến Tam Hợp lập tức dùng sức kéo .

Tạ Tri Phi kéo ngã phịch xuống ghế thái sư, khóe miệng giật giật liên hồi, dường như điều gì đó nhưng cổ họng nghẹn ứ thể thốt nên lời.

"Chu Dã.”

Yến Tam Hợp , giọng lạnh lẽo và chậm rãi hơn bao giờ hết: "Ngươi một vòng lớn như , kể lể dông dài như thế, mục đích cuối cùng là cho rằng, t.h.ả.m án diệt môn nhà họ Trịnh do cha con Ngô Quan Nguyệt gây , ?"

"Cái gì? Cái gì cơ?" Bùi Tiếu kinh hãi tột độ.

Vụ án diệt môn Trịnh phủ xảy đúng tiết Trung Nguyên năm Vĩnh Hòa thứ tám, tức là ngày rằm tháng bảy.

Trong quá trình hóa giải tâm ma cho Yến Hành, Yến Tam Hợp khắc cốt ghi tâm ngày tháng định mệnh .

Ngô Quan Nguyệt c.h.ế.t từ bốn năm đó.

Còn Ngô Bất Vi - con trai của Ngô Thư Niên - qua đời mùng mười tháng bảy, quàn linh cữu bảy ngày, tức là đến ngày mười bảy tháng bảy mới đưa tang.

Nói cách khác, thời điểm xảy t.h.ả.m án, cha con họ Ngô thì c.h.ế.t, thì đang lo tang lễ. Vậy thì hung thủ thực sự gây t.h.ả.m án diệt môn Trịnh gia chắc chắn là kẻ khác, cha con Ngô Quan Nguyệt oan uổng.

"Oan uổng ư?" Bùi Tiếu nhạo: "Đừng đùa, chuyện vô lý đùng đùng như thế thể xảy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-150-cau-chuyen-6.html.]

"Chủ thượng của đích thực là oan." A Cường lạnh lùng bước tới khẳng định: "Lúc đó tất cả chúng đều đang túc trực bên linh cữu cùng chủ thượng. Khi tiểu chủ nhân , còn hết nước mắt đây !"

"Ta cũng ở đó!"

"Ta cũng ở đó!"

"Ta cũng chứng!"

"Ta xin thề với trời!"

"Ta cũng dám thề độc!"

Đám áo đen nhao nhao lên tiếng xác nhận.

Bùi Tiếu chỉ cảm thấy đất trời cuồng mắt.

Vụ án Trịnh phủ từng gây chấn động cả thiên hạ, nếu cha con Ngô Quan Nguyệt thực sự oan, thì hung thủ thực sự màn là ai?

Và nếu cha con Ngô Quan Nguyệt oan, thì mục đích bọn họ dàn dựng màn kịch để gì?

Hắn theo bản năng sang Yến Tam Hợp, thấy hàng mi dài của nàng khẽ run rẩy, vẻ mặt bàng hoàng như sét đ.á.n.h ngang tai.

Im lặng!

Sự im lặng ngột ngạt đến mức khiến nghẹt thở.

Hồi lâu , Yến Tam Hợp hất hàm về phía Ngô Thư Niên: "Ta mấy câu hỏi hỏi ngươi."

Ngô Thư Niên cô, khẽ mỉm :

"A Dã sai, trong sáu các vị, cô nương tuy nhỏ tuổi nhất nhưng thâm sâu khó lường nhất. Tiểu nha đầu, cứ hỏi ."

Yến Tam Hợp: "Ngươi ngươi oan, ngoài lời suông của các ngươi , còn bằng chứng gì xác thực ?"

Ngô Thư Niên: "Không !"

Yến Tam Hợp: "Nếu bằng chứng, thể tin lời ngươi là sự thật?"

Ngô Thư Niên: "Yến cô nương từng câu 'Người sắp c.h.ế.t thì lời bao giờ cũng thật' ?"

Yến Tam Hợp lắc đầu: "Không thể chỉ dựa một câu suông đó mà bỏ qua chuyện . Ta nghề hóa niệm giải ma, việc đều phân định rõ ràng nhân quả, thị phi."

"Nói lắm!" Tạ Tri Phi trầm giọng xen : "Vụ án năm xưa chỉ Tam Tư hội thẩm, mà còn cả Cẩm Y Vệ tham gia điều tra. Bốn cơ quan quyền lực nhất cùng liên thủ, thể điều tra sai một vụ án tày đình như thế ?"

Lúc , Chu Dã đột nhiên khẩy một tiếng đầy chua chát: "Ta cũng đang đây, rõ ràng là bốn bộ cùng liên thủ điều tra, tại thể sai lầm đến mức nực như ?"

Tạ Tri Phi chọc tức, nổi giận đùng đùng: "Chu Dã, ngươi đừng quên phận của , ngươi đang là quan triều đình Hoa quốc đấy."

Chu Dã ấn tay giữa trán, thản nhiên đáp: "Thật xin , trong lòng chỉ công nhận họ Ngô là chủ nhân duy nhất mà thôi."

Tạ Tri Phi nghiến răng: "Hành động của ngươi là phản quốc, là tội c.h.ế.t, tru di cửu tộc đấy ?"

Chu Dã hất hàm, khinh miệt: "Ta chỉ một một , lấy cửu tộc cho các ngươi tru di?"

"Ngươi..."

"Ta ?"

Bốn mắt tóe lửa, ánh mắt cả hai đều lạnh lẽo như băng giá.

"A Dã!" Giọng Ngô Thư Niên run run: "Đỡ dậy!"

Ánh mắt Chu Dã lướt qua Tạ Tri Phi đầy cảnh cáo, cúi xuống nhẹ nhàng đỡ Ngô Thư Niên dậy.

Ngô Thư Niên lảo đảo, khi vững thì đẩy tay Chu Dã , từng bước khó nhọc di chuyển về phía .

Hắn chậm, mỗi bước chân nặng nề như đang lưỡi d.a.o sắc.

Cuối cùng, tới vại nước lớn, hai tay bám chặt lấy miệng vại, đầu Tạ Tri Phi.

"Trong cái vại sáu con cá. Ngươi tại là con sáu , Tam gia?"

Tại ư?

Câu hỏi vang lên trong lòng cả sáu .

Ngô Thư Niên thản nhiên buông một câu xanh rờn: "Nghĩa là từng bí mật kinh thành Hoa quốc trót lọt sáu ."

Một tiếng sấm nổ vang bên tai Tạ Tri Phi.

Kẻ mà Cẩm Y Vệ lùng sục khắp hang cùng ngõ hẻm, lục tung cả chân trời góc bể vẫn tìm thấy, hóa ngang nhiên ngay mí mắt của bọn họ những sáu ?

Chuyện ... Lá gan cũng quá lớn !

 

Loading...