Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 148: Câu chuyện 4
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:54
Lượt xem: 255
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Ngô Thư Niên dần trở nên âm trầm, u ám.
"Ám sát phụ thành, bọn chúng bèn chuyển mục tiêu sang và tổ phụ. Và lệnh g.i.ế.c c.h.ế.t tổ phụ , trớ trêu , chính là tổ mẫu Trưởng công chúa."
"Vợ g.i.ế.c chồng ư?" Bùi Tiếu kinh hãi thốt lên, giọng cao vút.
Ngô Thư Niên Bùi Tiếu, ánh mắt buồn bã.
"Trước khi tay, Trưởng công chúa từng cho tổ phụ một bức thư, yêu cầu ông khuyên nhủ con trai ngừng tay. Tổ phụ hồi âm vỏn vẹn một câu: 'Năm xưa là do bà ép nó quan trường, nay ai gieo nhân nào thì gặt quả nấy'."
"Trưởng công chúa thư xong, mặt đổi sắc, lạnh lùng lệnh cho thủ hạ: G.i.ế.c."
Dù chuyện qua nhiều năm, nhưng khi nhắc , giọng Ngô Thư Niên vẫn nghẹn ngào bi thương.
"Thực ân oán tình thù giữa bọn họ sâu đậm thế nào cũng rõ, phụ cũng ít khi nhắc tới. Chỉ là những đêm khuya thanh vắng, cứ trăn trở mãi câu hỏi: Tại tổ phụ thà sống cô độc ở khu phố cổ tồi tàn, cũng nhất quyết chịu về phủ công chúa nguy nga tráng lệ ? Một ngày vợ chồng trăm ngày ân, rốt cuộc là thứ gì khiến tổ mẫu thể tàn nhẫn buông chữ 'G.i.ế.c' với đầu ấp tay gối, liệu tất cả chỉ vì bảo vệ lợi ích cho gia tộc họ Trần phía lưng bà ?"
Yến Tam Hợp đầu Ngô Thư Niên, thấy ánh mắt lạnh lẽo như băng, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, cố gắng kìm nén nỗi đau khổ đang dâng trào.
lúc , bàn tay to lớn, ấm áp của Chu Dã đặt nhẹ lên gáy Ngô Thư Niên, chậm rãi xoa bóp, vuốt ve như một lời an ủi thầm lặng.
Dần dần, tâm trạng Ngô Thư Niên bình trở , tiếp tục câu chuyện: "Cái c.h.ế.t của tổ phụ chính là giọt nước tràn ly, là cọng rơm cuối cùng đè sập sức chịu đựng của phụ . Ông lấy cớ dưỡng bệnh để giam lỏng Trưởng công chúa trong phủ. Sau vài năm âm thầm trù tính, một cuộc tắm m.á.u nhắm gia tộc họ Trần âm thầm diễn . Ngô Quan Nguyệt, phụ , thẳng tay tàn sát gần như bộ của tộc Trần thị để bước lên ngai vàng nước Đại Tề."
Một cuộc t.h.ả.m sát đẫm m.á.u kinh hoàng, qua lời kể bình thản của Ngô Thư Niên càng trở nên rợn .
Ba quanh bàn đều cảm thấy lạnh toát sống lưng, gai ốc nổi lên từng đợt.
"Vài tháng khi lên ngôi, cha đưa trở về thăm phố cổ. Đó là đầu tiên, và cũng là cuối cùng đặt chân đến nơi ." Ánh mắt Ngô Thư Niên hướng về phía Bùi Tiếu.
"Hai cha con bên bờ sông Bắc Thương lộng gió, cha bắt đầu kể cho về những kỷ niệm thời thơ ấu của ông."
Đến ! Cuối cùng thì giây phút quan trọng cũng tới!
Bùi Tiếu cảm xúc dâng trào, m.á.u nóng trong sôi sục.
"Phụ kể rằng, ở bờ bên sông Bắc Thương một cô bé tên là Tam Muội, và một chú ch.ó tên là Hắc Đản. Bùi công tử, khuê danh của bà ngoại ngươi là Tam Muội ?"
" , chính xác là !" Bùi Tiếu kích động gật đầu lia lịa: "Phụ ngươi còn gì nữa ?"
"Nói xong câu đó thì ông im lặng, thêm lời nào nữa. Chỉ là..." Ngô Thư Niên nhắm mắt , như đang hồi tưởng về khoảnh khắc : "Phải hình dung thế nào nhỉ... Ta bao giờ thấy biểu cảm gương mặt của ông. Đôi lông mày luôn nhíu chặt nay giãn , khóe miệng khẽ nhếch lên, đuôi mắt cong cong dịu dàng. Cả ông như đang ngâm trong làn nước ấm áp, đến từng sợi tóc cũng trở nên mềm mại hơn."
Sự miêu tả khiến cảm giác khó chịu trong lòng Yến Tam Hợp càng trở nên mãnh liệt.
Từ khi đến cái tên Ngô Quan Nguyệt, trong đầu nàng mặc định là kẻ tàn bạo, g.i.ế.c ghê tay. Dù cho ôm ấp hoài bão về quốc gia thiên hạ, về bách tính thương sinh, thì cái c.h.ế.t của hàng trăm mạng Trần thị và Trịnh gia, cùng những oan hồn trong cuộc chiến do khơi mào vẫn là sự thật thể chối cãi. Với một con lạnh lùng tàn nhẫn như , việc để lộ chút dịu dàng hiếm hoi quả thực là điều quá xa xỉ.
"Ta hỏi cha, cha thích cô nương đó ? Cha im lặng hồi lâu, lâu, cuối cùng mới khẽ gật đầu thừa nhận."
Bùi Tiếu câu trả lời khẳng định thì hai mắt sáng rực lên.
"Ta hỏi tiếp, nếu thích thì tại cưới về, dù chính thê thì nạp cũng mà."
Ngô Thư Niên Bùi Tiếu giải thích: "Ta lời ý x.úc p.hạ.m bà ngoại ngươi . Phụ tuy thê đầy đàn nhưng chẳng ai là tri kỷ, tâm đầu ý hợp. Lúc chỉ nghĩ đơn giản rằng, nếu cô nương tên Tam Muội ở bên cạnh, thì ít nhất ông cũng sẽ bớt cô đơn phần nào."
"Phụ ngươi trả lời thế nào?" Bùi Tiếu nín thở chờ đợi.
"Cha im lặng. Khi tưởng rằng ông sẽ trả lời nữa, thì ông đột nhiên lên tiếng..." Ngô Thư Niên ngừng một chút, giọng trầm xuống: "Thứ nàng là một căn nhà ngói đơn sơ, một sân nhỏ yên bình, một gia đình êm ấm. Nàng quá ít, nhưng thể cho nàng ."
Bùi Tiếu: "..."
"Không là cho nổi, mà là trái tim của quá lớn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-148-cau-chuyen-4.html.]
Yến Tam Hợp bình thản nhận xét: "Trái tim chứa đầy những tranh đoạt quyền lực, chứa cả thiên hạ bách tính, thì còn chỗ để chứa một phụ nữ bình thường nữa."
Ngô Thư Niên khổ: "Yến cô nương lúc nào cũng trúng tim đen khác như ?"
"Ta chỉ là tỉnh táo hơn nhiều khác mà thôi.”
Yến Tam Hợp cũng liếc Bùi Tiếu một cái: "Huống chi, và Hồ Tam Muội một ở cao, một thấp; một vạn cuốn sách, một một chữ bẻ đôi . Cho dù đến với thì kết cục e rằng cũng chẳng gì."
Ngô Quan Nguyệt mới chính là tỉnh táo nhất đời .
Hồ Tam Muội chỉ là một vệt màu tươi sáng trong bức tranh cuộc đời cô độc nơi phố cổ của , là tiếng thở dài tiếc nuối khi cả thiên hạ, là một đoạn hồi ức đẽ để nhớ về trong những đêm khuya thanh vắng.
tuyệt đối thể là đầu ấp tay gối cùng hết cuộc đời.
"Yến Tam Hợp." Bùi Tiếu nàng với ánh mắt lo lắng: "Nói như , tâm ma của bà ngoại chính là ?"
Yến Tam Hợp suy nghĩ hồi lâu gật đầu xác nhận: "Hẳn là ."
Hai họ quả thực là thanh mai trúc mã từ thuở thiếu thời vô tư lự.
Quả thực là tình trong như , mặt ngoài còn e.
Và quả thực là dù mỗi một phương trời nhưng vẫn ôm ấp mối tương tư da diết.
Ban đầu, nàng còn cho rằng lão phu nhân nên vì một mối tình thời trẻ mà để tai họa cho con cháu đời . khi xong câu chuyện về cuộc đời Ngô Quan Nguyệt, tận mắt thấy Ngô Thư Niên... nàng cũng phần nào hiểu ... Bất kỳ phụ nữ nào thế gian , một khi yêu, đều khó lòng mà quên một đàn ông xuất chúng như Ngô Quan Nguyệt.
"Vậy thì thắp hương !" Giọng Tạ Tri Phi vang lên, phần mất kiên nhẫn.
Yến Tam Hợp và Bùi Tiếu đều giật .
Sao đòi thắp hương lúc ? Ngô Thư Niên còn rõ lý do tại dụ bọn họ tới đây mà!
Ngô Thư Niên Tạ Tri Phi, mỉm đầy ẩn ý.
"Câu chuyện mới kể một nửa, Tạ tam gia vội vàng thế ?"
"Sau đó còn gì đáng để kể nữa ?" Tạ Tri Phi nhướng mày lạnh nhạt.
"Một là chuyện phụ khai chiến với triều đình các ngươi, cuối cùng binh bại trở thành kẻ lưu vong; hai là chuyện các ngươi vu cho cha con tàn sát cả nhà Trịnh lão tướng quân, khiến triều đình truy sát chúng đến tận bây giờ."
Chu Dã cúi gằm mặt, nhưng ánh mắt liếc Tạ Tri Phi sắc lẹm như d.a.o cau.
Tạ Tri Phi tảng lờ như thấy, khẩy: "Hai chuyện động trời đối với các ngươi mà đều là quá khứ đen tối, nhục nhã, nhất là đừng nhắc thì hơn."
"Khụ khụ khụ..." Ngô Thư Niên đột nhiên ho khan dữ dội.
Chu Dã biến sắc, vội vàng một tay bưng chén , một tay vuốt lưng cho Ngô Thư Niên.
Có lẽ do uống quá vội, một chút nước trào từ khóe miệng Ngô Thư Niên.
Hắn để khác thấy bộ dạng chật vật, yếu ớt của , vội rút khăn tay lau, nhanh chóng giấu chiếc khăn .
Tay tuy nhanh, nhưng qua mắt những tinh tường.
Trên chiếc khăn tay trắng tinh , in hằn một vệt m.á.u đỏ thẫm.
---