Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 144: Thư Niên
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:50
Lượt xem: 281
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt Chu Dã bỗng đỏ bừng lên như gấc chín, ấp úng thanh minh: "Không... tính là ăn trộm . Số bạc đó để hớ hênh ngay ghế, ... chỉ thuận tay dắt dê cầm hộ thôi mà."
"Chủ thượng, ngài đừng phạt Chu Dã ca, chúng ..."
"A Cường!" Chu Dã trừng mắt quát lớn, giọng điệu cực kỳ nghiêm khắc: "Câm miệng ngay!"
A Cường?
Chẳng cầm quan ấn tìm các võ tăng ? Tại đột ngột xuất hiện ở đây?
Sáu đồng loạt há hốc mồm kinh ngạc.
...
Vẫn còn một chuyện khác khiến bọn họ càng thêm sững sờ.
Chỉ thấy Chu Dã sải bước dài tới chiếc xe lăn, quỳ một chân xuống, dùng giọng vô cùng nhẹ nhàng, ân cần hỏi: "Ta bế qua bên cho thoải mái nhé, ?"
Người gọi là "Chủ thượng" vươn tay , khẽ vuốt mái tóc của Chu Dã, mỉm đáp một chữ: "Được!"
Chu Dã nhẹ nhàng bế bổng đàn ông lên, đặt cẩn thận chiếc ghế thái sư. Sợ thoải mái, Chu Dã chạy trong phòng tìm một cái đệm gấm êm ái kê thêm thắt lưng cho .
Người nọ khi yên vị thoải mái, ánh mắt về phía Yến Tam Hợp mà hờ hững lướt qua đống lộn xộn bừa bãi trong sân.
Chu Dã lập tức hiểu ý, đưa mắt hiệu cho đám A Cường.
Chỉ trong chốc lát, đống bừa bộn dọn dẹp sạch sẽ, những viên gạch xanh lát nền lau chùi bóng loáng, phản chiếu ánh đèn cung đình lung linh.
"Đạo đãi khách sơ suất quá, thất lễ ." Người nọ sang Yến Tam Hợp mỉm xin , những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu theo nụ .
Yến Tam Hợp ngẩn ngơ như trời trồng.
Người đàn ông tuy ngoại hình thời gian tàn phá, nhưng so với những nhân vật miêu tả trong sách vở thì khí chất còn và cuốn hút hơn gấp bội phần.
Hắn xuất chúng như , thế thì Ngô Quan Nguyệt còn đến mức nào nữa?
"A Dã, cởi trói cho bọn họ . Xiêm y của Bùi công t.ử và Tạ công t.ử lấm bẩn hết cả , ngươi lấy hai bộ đồ cũ của đưa cho họ tạm."
Cho dù Yến Tam Hợp trái tim sắt đá, sắc sảo đến , thì lúc cũng từng lời , cử chỉ của vị "Chủ thượng" cho bối rối, hoang mang.
Chúng chơi bài "tiên lễ hậu binh".
Còn bọn họ chơi bài "tiên binh hậu lễ"?
Cô , sững sờ Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu, mới phát hiện vẻ mặt của hai còn ngơ ngác, mơ hồ hơn cả cô.
Đám áo đen nhanh chóng cởi trói cho năm . Lại mang hai bộ trường sam tuy cũ nhưng vẫn còn sạch sẽ đưa cho Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu.
Hai liếc , nhiều lời mà lẳng lặng trong phòng đồ.
Bộ xiêm y mặc Bùi đại nhân thì vặn như in, nhưng Tam gia hình cao lớn vạm vỡ nên bộ đồ phần chật chội, bó sát.
Hắn vốn là võ quan, câu nệ tiểu tiết như đám quan văn, nên cứ thế thoải mái bước ngoài.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía , duy chỉ Yến Tam Hợp là . Sự chú ý của nàng lúc dồn hết lên đàn ông ghế thái sư .
Cô đ.á.n.h bạo bước lên phía , gọi thẳng cả họ lẫn tên của nọ: "Ngô Thư Niên?"
Người nọ gật đầu, ngâm nga: "Mục bồi phất xứ, mộng đoạn bộc thư niên." *
Yến Tam Hợp suy nghĩ một chút tiếp lời: "Nhân vật cô trung bí, thần sơn phản dị tiên."
Ngô Thư Niên ngờ một tiểu nha đầu như cô thể tiếp lời thơ của , còn đối đáp trôi chảy đến thế, gương mặt lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết.
"Đây là bài thơ ít đời đến nhất của ông ."
"Thơ của ai thế?" Bùi Tiếu tò mò ghé tai hỏi nhỏ.
Yến Tam Hợp liếc xéo Bùi Tiếu một cái, giải thích: "So với câu 'Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh' (Lòng son để chiếu sử xanh), câu danh ngôn 'Linh đinh dương lý thán linh đinh' (Trên biển Linh Đinh than linh đinh), thì bài thơ quả thực ít đến hơn hẳn."
Mẹ kiếp!
Hóa là thơ của danh tướng tiền triều Văn Thiên Tường.
Bùi Tiếu Yến Tam Hợp với ánh mắt kinh ngạc xen lẫn thán phục: Không ngờ bà đồng còn văn thơ đầy bụng, học rộng nhiều đến thế.
Lúc , Ngô Thư Niên vươn tay , khẽ kéo tay áo Chu Dã, ngẩng đầu lên gọi khẽ: "A Dã!"
Ánh mắt Chu Dã lập tức trở nên dịu dàng: "Người , mau nấu nước pha , mang thêm ba chiếc ghế nữa đây cho Yến cô nương, Bùi công t.ử và Tạ công t.ử an tọa."
"Vâng."
Đôi mắt Yến Tam Hợp sâu thẳm như giếng cổ, chứa đựng hai tầng kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-144-thu-nien.html.]
Tầng kinh ngạc thứ nhất là thái độ hòa nhã, ân cần của Ngô Thư Niên đối với bọn họ.
Tầng kinh ngạc thứ hai là mối quan hệ thiết đến kỳ lạ giữa Ngô Thư Niên và Chu Dã.
Hai qua thì vẻ là chủ tớ, nhưng kỹ thì dường như đơn giản chỉ là chủ tớ.
Bốn chiếc bàn vuông nhỏ kê , bàn đặt một bình xanh thơm ngát và bốn chiếc chén sứ tinh xảo. Điểm khác biệt duy nhất là lúc , Chu Dã vốn đang ở vị trí chủ tọa, giờ nghiêm trang phía lưng Ngô Thư Niên.
Tư thế của giống kiểu hầu của thị vệ, mà một tay đặt nhẹ lên lưng ghế thái sư, tạo thành thế bảo vệ vững chắc.
Động tác , giống như đang che chở, bao bọc lấy Ngô Thư Niên trong lòng .
"Bùi công tử." Ngô Thư Niên chậm rãi đầu, ánh mắt dừng Bùi Tiếu: "Bách Dược Đường nhà các ngươi một vị t.h.u.ố.c gia truyền gọi là Hoàn Hồn Đan ?"
Bùi Tiếu giật : "Sao ngươi ?"
Ngô Thư Niên mỉm : "Không chỉ , mà còn uống nó suốt nhiều năm nay , chỉ điều giá cả đắt đỏ một chút."
Thảo nào! Hèn chi bước chân nhà ngửi thấy mùi Hoàn Hồn Đan nồng nặc.
"Đắt xắt miếng mà." Bùi Tiếu theo thói quen bắt đầu thao thao bất tuyệt: "Trong Hoàn Hồn Đan thành phần chính là Hoàn Hồn Thảo, loại cỏ chỉ mọc cheo leo vách núi Côn Lôn hiểm trở, xung quanh rắn độc canh giữ. Chỉ riêng việc hái cỏ thôi gian nan vô cùng , kể bên trong còn nhân sâm trăm năm tuổi..."
Khoan !
Bùi Tiếu đột nhiên im bặt, ánh mắt chằm chằm Ngô Thư Niên đầy soi mói.
Hoàn Hồn Đan, Hoàn Hồn Đan, cái tên lên tất cả, là t.h.u.ố.c dùng để cứu mạng bệnh thập t.ử nhất sinh, giúp hồn trở xác.
Người mắt ... gầy guộc đến mức chỉ còn da bọc xương, hai hốc mắt trũng sâu, sắc mặt xám xịt như tro tàn, rõ ràng là dấu hiệu của sắp gần đất xa trời.
Bùi Tiếu thầm nghĩ: E là chẳng còn sống bao lâu nữa .
Ngô Thư Niên thản nhiên : "Nếu các vị tới muộn vài ngày nữa, e là còn cơ hội gặp ."
"Chủ thượng!" Giọng Chu Dã trầm xuống, tỏ vẻ vui.
"A Dã cái gì cũng , chỉ điều là thích gở về chuyện sống c.h.ế.t. Duy chỉ điểm ..."
Ngô Thư Niên nhạt: "...là chút nào."
Lời của Ngô Thư Niên, ngoại trừ Chu Dã thì chẳng ai dám tiếp lời. Thế nhưng Chu Dã chỉ trầm mặt xuống, một tiếng nào.
Không khí trong phòng lập tức chùng xuống, lạnh lẽo.
Ngô Thư Niên cúi đầu, tay nắm thành nắm đ.ấ.m đưa lên miệng, ho khù khụ vài tiếng khàn đặc.
Ánh mắt Chu Dã khẽ d.a.o động, vội cúi xuống ân cần hỏi: "Có lạnh ?"
Ngô Thư Niên khẽ "ừ" một tiếng.
Chu Dã lập tức trong phòng, lấy một tấm chăn mỏng đắp nhẹ lên đầu gối cho Ngô Thư Niên.
Ngô Thư Niên mỉm , trong ánh mắt thoáng hiện lên chút đắc ý trẻ con.
Yến Tam Hợp dời mắt chỗ khác, vô tình chạm ánh mắt của Tạ Tri Phi. Hắn khẽ nháy mắt hiệu cho nàng mau chóng đề, tránh để đêm dài lắm mộng.
Cô khẽ siết chặt lòng bàn tay lấy bình tĩnh: "Ngô Thư Niên, mục đích chuyến của chúng chắc ngươi cũng chứ?"
"Biết." Ngô Thư Niên nhắm mắt , chậm rãi : "Phụ thời niên thiếu một bạn thanh mai trúc mã, năm ngoái bà qua đời, nhưng c.h.ế.t nhắm mắt, quan tài khép . Và tâm ma của bà chính là phụ ."
Yến Tam Hợp thấy chuyện một cách nhẹ nhàng như , bèn ngạc nhiên hỏi: "Ngươi thấy sợ ?"
"Ta năm nay bốn mươi sáu tuổi . Sống đến từng tuổi , trải qua bao thăng trầm, đừng chuyện quan tài khép , cho dù bà ngoại các ngươi đội mồ sống dậy thì cũng tin." Ngô Thư Niên khẽ thở dài: "Chỉ tiếc là, cha thể nào sống nữa ."
Ngô Quan Nguyệt c.h.ế.t?
Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu đồng loạt sang Yến Tam Hợp: Giờ đây?
Yến Tam Hợp dường như dự liệu phần nào, nên vẫn giữ thái độ bình thản: "Nếu tâm ma của lão phu nhân thực sự là phụ ngươi, ngươi nguyện ý mặt ông hóa giải tâm ma cho lão phu nhân ?"
Ngô Thư Niên hỏi : "Ta thể ?"
Yến Tam Hợp gật đầu khẳng định: "Ngươi là con trai độc nhất của ông , là giọt m.á.u duy nhất còn đời . Nếu là ngươi thì còn thể là ai nữa."
"Ta thể mạo hỏi một câu ? Nếu như tâm ma của lão phu nhân hóa giải , quan tài vẫn cứ mở trừng trừng như thế, thì hậu quả sẽ ?"
Ngô Thư Niên khẽ , nụ tinh quái hệt như một con hồ ly già lõi đời.
"Các vị lặn lội ngàn dặm xa xôi đến tận đây, chắc hẳn chuyện hệ trọng lắm, chuyện đùa nhỉ!"
---