Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 143: Chi viện
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:49
Lượt xem: 285
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Dã hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ.
Hắn vén vạt áo lên, thản nhiên xuống ghế thái sư, gương mặt lộ rõ vẻ thách thức: "Ta xem các ngươi còn giở trò gì ho nữa đây."
Yến Tam Hợp bắt đầu liệt kê: "Chúng tới tìm ngươi xin giấy thông hành, ngươi những cho, mà khi cần thêm thư tay, ngươi cũng sảng khoái đáp ứng. Đã thế còn nhiệt tình phái thêm tám thị vệ theo hộ tống chúng nữa."
"Yến Tam Hợp, ngươi còn bỏ sót một chi tiết." Tạ Tri Phi nhắc nhở: "Trước khi phái thị vệ theo, còn cố ý nhấn mạnh với chúng rằng tình hình nước Đại Tề dạo bất !"
Bùi Tiếu hai bạn, dường như cũng ngộ điều gì đó, bèn tiếp lời: "Vậy thì đó phái mặc áo đen tập kích chúng là vì cớ gì?"
Yết hầu Chu Dã tự chủ mà trượt lên trượt xuống, sắc mặt dần tái xanh.
Yến Tam Hợp đầu liếc đám mặc áo đen xung quanh, tiếp: "Những đó thủ bất phàm, võ nghệ cao cường, tay dùng sát chiêu. Theo lý mà thì chúng nếu c.h.ế.t cũng thương nặng. kỳ lạ , chúng chẳng hề hấn gì, thậm chí đến một vết trầy xước nhỏ cũng . Tại như ?"
Không đợi Chu Tri phủ kịp trả lời, Tạ Tri Phi nhếch môi : "Đơn giản thôi, bởi vì đang thăm dò chúng ."
"Nực !" Ánh mắt Chu Dã tối sầm : "Tại tốn công thăm dò các ngươi gì?"
"Lại là một câu hỏi đấy.”
Yến Tam Hợp chắp hai tay lưng, mạnh dạn bước tới đối diện với Chu Dã: "Ban đầu cũng thắc mắc mãi, cho đến khi phát hiện ngươi chính là kẻ trộm bạc của chúng thì chuyện mới vỡ lẽ. Bởi vì ngươi sớm thấu phận thật sự của Tạ Tri Phi, và bởi vì ngươi tin cái cớ chúng sang Đại Tề là để tìm . Để thăm dò mục đích thực sự của chuyến , ngươi mới phái đám sát thủ áo đen chặn đường. Phàm là con , khi đối mặt với hiểm nguy sinh t.ử sẽ bộc lộ phản ứng chân thật nhất. Và những quyết định đưa trong khoảnh khắc đó thường là những quyết định khó lường nhất."
Yến Tam Hợp chợt nở một nụ đầy ẩn ý: "Chúng dọn ở trong nha môn tri phủ đúng như ý nguyện của ngươi, chẳng khác nào tự chui đầu cái bẫy mà ngươi giăng sẵn từ ."
Nói tới đây, nàng sực nhớ hai chuyện quan trọng.
Không chỉ nàng, mà cả Bùi Tiếu và Tạ Tri Phi dường như cũng đồng thời nhớ .
Bùi Tiếu thầm nghĩ: Ta còn ngu ngốc dẫn theo mười tên nha dịch Quan Âm Thiền Tự để ép hỏi tung tích Ngô Quan Nguyệt. Trong đám nha dịch đó chắc chắn tai mắt của Chu Dã cài .
Con bà nó, hóa trong mắt Chu Dã, đích thị là một thằng ngốc!
Tạ Tri Phi cũng tự nhủ: Ta còn hí hửng mời đám nha dịch hát ở lầu xanh, trong vụ e là cũng tai mắt của Chu Dã trộn .
Mẹ kiếp, trong mắt Chu Dã, cũng chỉ là một thằng ngốc hơn kém!
Còn Chu Dã lúc tựa như một gã thợ săn lão luyện, điềm nhiên hai con mồi ngốc nghếch đang vùng vẫy tuyệt vọng trong cái bẫy do chính giăng .
"Vì thế, chúng phái Chu Thanh dò xét ngược ngươi?" Ánh mắt Yến Tam Hợp trở nên lạnh lùng: "Với thủ cao cường của ngươi, thêm đám cao thủ bảo vệ xung quanh, nếu như ngươi cố tình để lộ sơ hở, thì Chu Thanh thể phát hiện ngươi chính là kẻ mặc áo đen đêm hôm đó? Ngươi cố tình sử dụng chiêu thức dùng để ép lui trong rừng cây, đúng ?"
Lời dứt, Chu Thanh như bừng tỉnh đại ngộ.
! Chính là vì chiêu thức quen thuộc đó mà mới sinh nghi và đoán trong đám áo đen Chu Dã.
"Chu đại nhân, với địa vị và quyền lực hiện tại của ngài, chỉ cần động mồm động miệng là xong việc, căn bản cần đích giả sát thủ áo đen để tay.”
Yến Tam Hợp tặc lưỡi, nghiêng đầu suy ngẫm: "Nếu theo luồng suy luận , thì còn đặt nghi vấn về cả ông lão nữa."
Tạ Tri Phi khẩy: "Ông lão đó nhiều, nhưng câu nào cũng đ.á.n.h trúng trọng tâm vấn đề, hơn nữa thời điểm lão xuất hiện cũng trùng hợp đến kỳ lạ."
"Cũng chính nhờ sự xuất hiện đúng lúc của ông lão đó mà mới sực nhớ vụ trộm tám trăm lượng bạc lãng quên, từ đó mới chuyển hướng nghi ngờ sang ngươi. Nếu thì...”
Yến Tam Hợp kéo dài giọng điệu đầy ẩn ý.
Ai mà thể ngờ tới cơ chứ?
Ai mà dám nghĩ tới?
Ai dám tin?
Không một ai thể ngờ !
Bùi Tiếu chua chát : "Bởi vì Chu đại nhân diễn vai quan quá đạt, đến mức khiến một kẻ soi mói, bới lông tìm vết như cũng cảm thấy việc nghi ngờ ngài là một tội tày đình."
Chu Dã hờ hững liếc Bùi Tiếu, trong ánh mắt thoáng qua một tia sáng khó nắm bắt.
Yến Tam Hợp tiếp tục: " , khi chúng quyết định thăm dò ngươi thì còn một việc nữa."
Tạ Tri Phi tiếp lời: "Đó là việc mời các trong nha môn uống rượu. Bữa rượu đó thực chất chỉ là cái cớ, mục đích chính là để ngóng về con và hành tung của Chu đại nhân. Chắc hẳn lúc đó Chu đại nhân cũng nhận tin báo . Theo lẽ thường, để đảm bảo an và tránh lộ, Chu đại nhân lẽ tránh mặt chúng càng xa càng mới đúng."
Giọng của Yến Tam Hợp trở nên sắc bén như dao: "Thế nhưng Chu đại nhân ngược . Ngài lấy cớ công vụ bận rộn để ở lỳ trong nha môn, cứ như thể đang cố tình đó chờ chúng tới cửa để 'thăm hỏi' ."
Chu Dã vẫn giữ vẻ bình thản đến lạ lùng, những thế, còn buông một tiếng thở dài đầy vẻ tán thưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-143-chi-vien.html.]
"Câu chuyện các ngươi thêu dệt nên quả thực đặc sắc, ly kỳ!"
"Nếu câu chuyện đặc sắc đến , thế thì Chu đại nhân...”
Yến Tam Hợp thẳng đôi mắt đen kịt sâu thẳm của Chu Dã: "...hãy cho , ngài từng bước dụ dỗ dẫn dắt chúng tới tận nơi rốt cuộc là mục đích gì?"
"Chẳng mục đích gì cả." Chu Dã dậy, rũ mắt xuống Yến Tam Hợp, giọng lạnh tanh: "Tất cả chỉ là do các ngươi tự suy diễn lung tung mà thôi."
Yến Tam Hợp gằn từng chữ: "Tuyệt đối thể nào chuyện đó."
"Trên đời chẳng gì là thể cả." Giọng Chu Dã lạnh như băng, kèm theo sát khí ngùn ngụt khiến rét mà run.
"Để cho các ngươi sống thêm một khắc đồng hồ cũng là quá đủ nhân từ . Giờ là lúc tiễn các ngươi lên đường. Người !"
"Ngươi rốt cuộc mối quan hệ gì với cha con Ngô Quan Nguyệt?”
Yến Tam Hợp bỗng nhiên lao tới, một nữa nắm chặt lấy cánh tay Chu Dã.
Chính xác là .
Nàng quyết định liều mạng một phen!
Cùng lắm thì cá c.h.ế.t lưới rách.
"Ngươi là thủ hạ tín của bọn họ, là ruột thịt? Ngươi nhọc công lăn lộn ở Hoa quốc, leo lên đến chức Tri phủ Nam Ninh, vững ở cái ghế đó suốt chín năm trời, tất cả là để che chở, bảo vệ cho bọn họ ?"
"Bọn họ chắc chắn đang ẩn náu ở một góc nào đó ngay trong ngôi nhà . Có khi từng lời lúc , bọn họ đều đang thấy hết!"
Yến Tam Hợp khàn giọng hét lên, vang vọng khắp gian tĩnh mịch: "Ngô Quan Nguyệt, đừng con rùa rụt đầu mãi thế, gan thì cút đây gặp !"
Khóe mắt Chu Dã giật giật liên hồi. Trong chớp mắt tiếp theo, sát khí quanh bùng lên dữ dội như cơn thủy triều, con d.a.o găm trong tay khẽ lật , lưỡi d.a.o sắc lẹm lóe sáng.
Lý Bất Ngôn m.á.u nóng dồn lên não, hét lớn: "Tam Hợp, chạy mau!"
Tạ Tri Phi hồn bay phách lạc: "Yến Tam Hợp, chạy !"
Tim Bùi Tiếu như nhảy khỏi lồng ngực: "Bà đồng Yến, chạy mau lên!"
còn thể chạy nữa chứ?
Yến Tam Hợp vẫn vững như bàn thạch, ngẩng cao đầu, ưỡn n.g.ự.c đầy kiêu hãnh, đó nhẹ nhàng nhắm nghiền hai mắt .
C.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi!
Thật cô...
Đã tìm đến cái c.h.ế.t từ lâu lắm !
"Bốp!"
"Bốp!"
"Bốp!"
Ba tiếng vỗ tay nhẹ nặng vang lên, phá tan bầu khí căng thẳng. Sát khí đang bao trùm quanh Chu Dã bỗng chốc tan biến sạch sẽ như từng tồn tại.
Yến Tam Hợp giật , mở to mắt kinh ngạc.
Trong ánh sáng lờ mờ của những ngọn đèn lồng, một lão hầu đang đẩy chiếc xe lăn từ từ tiến trong sân viện. Ngồi xe lăn là một đàn ông mặc áo xanh, mái tóc bạc trắng như cước.
Ánh đèn cung đình hắt lên phác họa rõ nét hình dáng của nọ: cực kỳ gầy gò, cực kỳ già nua, nhưng cũng...
Cực kỳ xuất chúng!
Tựa như nhân vật chính bước từ trong những vở kịch kinh điển, chỉ cần xuất hiện một cũng đủ khiến cảm nhận đây là một con mang trong bao nhiêu câu chuyện thăng trầm của cuộc đời.
"Là ngươi!" Bùi Tiếu ban đầu ngạc nhiên tột độ, đó chuyển sang chấn động: "Ngươi chính là con trai đó."
Người nọ khẽ "ừ" một tiếng xác nhận, ánh mắt hướng về phía đang xa nhất.
"Ngươi còn trộm bạc của khác nữa , A Dã?"
---