Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 140: Mềm

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:46
Lượt xem: 266

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Theo như thương lượng từ , Bùi Tiếu vẻ mặt tám phần hổ, chín phần áy náy, tỏ ý vô cùng xin , đó hít một thật sâu.

"Chu đại nhân!”

Yến Tam Hợp khẽ ho khan: "Thân phận của Tạ Tri Phi là điều đầu tiên chúng tiết lộ cho ngươi, phận của là điều thứ hai. Ta họ Bùi, mà họ Yến, tên Tam Hợp."

"Cạch!" Chu Dã kinh hãi, chiếc đũa trong tay rơi xuống.

"Ngươi rốt cuộc là ai? Có quan hệ gì với hai họ? Đến phủ Nam Ninh gì? Còn nữa..." Hắn dường như nghẹn : "Tại các ngươi thật với ?"

Phản ứng của Chu Dã, giống như dự liệu, dùng một chữ để hình dung đó chính là: Giả!

"Chu đại nhân, việc chỉ dài dòng mà còn kỳ lạ." Biểu cảm khuôn mặt Bùi Tiếu bao giờ dịu dàng đến thế: "Bà ngoại họ Hồ, nguyên quán ở huyện Đông Hưng bên bờ sông Bắc Thương phủ Nam Ninh. Năm mười sáu tuổi, bà đến của ông ngoại . Về , bà từ phù lên chính thê, cả đời sinh con dưỡng cái, giúp chồng dạy con, cứ sống bình thường như . Năm , bà ngoại qua đời. Sau khi chôn cất mới phát hiện nắp quan tài khép ."

"Khoan !" Chu Dã kinh hãi: "Ngươi mới gì? Nắp quan tài khép ?"

" , quan tài khép . Nguyên nhân là bởi vì khi còn sống bà chấp niệm. Sau một thời gian, chấp niệm sẽ hóa thành ma."

Nói tới đây, Bùi Tiếu chợt khựng : Quái lạ! Hắn nhớ lúc khi Tạ Ngũ Thập với những lời , còn mắng Tạ Ngũ Thập là đồ rùa đen khốn kiếp. Bây giờ, những lời thần thần quỷ quỷ thuận miệng đến thế.

"Muốn quan tài khép , nhất định hóa giải tâm ma của lão phu nhân.”

Yến Tam Hợp tự nhiên tiếp lời: "Chu đại nhân, Yến Tam Hợp chuyên hóa giải chấp niệm, giải trừ tâm ma cho lão phu nhân."

"Cạch." Chiếc đũa còn sót trong tay Chu Dã cũng rơi xuống bàn.

Sau khi giật , ánh mắt sắc bén của phút chốc b.ắ.n thẳng mặt Yến Tam Hợp, con ngươi hề nhúc nhích.

Ánh mắt Bùi Tiếu và Tạ Tri Phi khẽ chạm ... Cho tới bây giờ, phản ứng của Chu Dã đều trong dự đoán của bọn họ.

Chu Dã mất một lúc lâu mới tiêu hóa chuyện "Quan tài khép , giải ma" là cái quỷ gì. Hắn nhặt hai chiếc đũa lên, đặt ngay ngắn bên cạnh bát: "Ta hỏi một chút, tâm ma của lão phu nhân là gì?"

Yến Tam Hợp: "Tâm ma của lão phu nhân là một con ch.ó đen."

"Một con ch.ó đen?" Chu Dã cả kinh, vẻ mặt chút dữ tợn.

Yến Tam Hợp nghiêm túc gật đầu: "Chúng phát hiện con ch.ó đó là do khác tặng cho bà . Cho nên, tâm ma của bà ở con chó, mà tặng con ch.ó cho bà."

Chu Dã ngây ngốc một lúc lâu mới hỏi: "Các ngươi vẫn luôn tìm cha con Ngô Quan Nguyệt, chẳng lẽ tặng ch.ó cho bà là..."

"Ngô Quan Nguyệt!”

Yến Tam Hợp nhẹ nhàng phun ba chữ.

Biểu cảm mặt Chu Dã khi ba chữ phút chốc biến mất.

Ánh mắt sâu xa lướt qua Yến Tam Hợp, Tạ Tri Phi, cuối cùng dừng Bùi Tiếu, dường như hiểu điều gì đó: "Bùi đại nhân tặng hai lời thật là vì giúp tìm cha con Ngô Quan Nguyệt ?"

"Chu đại nhân, ngàn dặm xa xôi tới phủ Nam Ninh là vì chuyện . Quan tài của bà ngoại đến bây giờ vẫn còn mở." Bùi Tiếu chán nản: "Thời tiết càng ngày càng nóng, thể trơ mắt phơi thây giữa ban ngày ban mặt mãi ."

Chu Dã nặng nề thở dài: "Sự hiếu thuận của Bùi đại nhân thật khiến cảm động. Chỉ là, những năm gần đây hạ quan cũng đang đau khổ truy lùng hai cha con bọn họ, nhưng vẫn chút tin tức nào. Thật sự là lực bất tòng tâm!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-140-mem.html.]

Lực bất tòng tâm nương ngươi á!

Bùi Tiếu khuôn mặt hư tình giả ý của Chu Dã, nghiến răng một cái, cố nuốt xuống lời c.h.ử.i thề trong bụng.

"Chu đại nhân." Sau tiếng gọi, Bùi Tiếu im lặng lâu, ánh mắt chậm rãi hoe đỏ, nỗi thống khổ giãy giụa mặt là hiểu ngay: "Bùi gia đời đời nghề y. Nam t.ử trong tộc việc ở Thái Y Viện thì cũng cứu giúp nhân thế, chỉ đến đời gì. Ta văn võ thành, cũng thiên phú học y. Chức Tăng Lục Đạo Hữu Thiện Thế cũng do trong nhà nhờ vả, bỏ tiền mua . Nói đến cùng, cũng chỉ là sống qua ngày thôi."

Chu Dã : "Bùi đại nhân khiêm tốn . Ai sống đời mà chẳng sống cho qua ngày thôi."

"Không khiêm tốn . Ta giống Chu đại nhân lòng mang thiên hạ, tạo phúc cho bách tính một phương; cũng tham vọng giang sơn ngàn dặm, dự định xuất tướng nhập tướng; càng chí khí tu tề gia trị quốc bình thiên hạ." Bùi Tiếu giải bày: "Ta chỉ mong phụ mẫu, , tổ mẫu thể bình an mà thôi."

"Bùi đại nhân hùng tâm, trọng nghĩa, là thực tế!" Chu Dã xong cảm động: " Bùi đại nhân với hạ quan những điều ý gì, hạ quan vẫn rõ?"

C.h.ế.t tiệt!

Ta đến nước mà ngươi còn giả bộ hiểu?

Hay ngươi con ?

Bùi Tiếu hít sâu một , giọng run rẩy: "Chu đại nhân, chỉ tìm cha con Ngô Quan Nguyệt. Về phần cha con Ngô Quan Nguyệt phạm chuyện gì, triều đình định gì bọn họ... Những thứ đó đều liên quan đến ."

Chu Dã tựa như hiểu ba chữ " liên quan" là ý gì, gì mà chỉ chằm chằm .

Khóe miệng Bùi Tiếu khẽ giật giật: "Chỉ cần bọn họ giúp hóa giải tâm ma của bà ngoại, để bà thể yên nghỉ, thì sẽ với bất cứ ai rằng từng gặp họ, càng lấy oán trả ơn."

Nói đến đây, ý tứ biểu đạt rõ ràng, nhưng còn thiếu một bước cuối cùng.

Bùi Tiếu giơ tay lên, trịnh trọng : "Chu đại nhân, nếu trái lời , thề sẽ sét đánh, c.h.ế.t t.ử tế."

Chu Dã , khẽ gật đầu.

Bùi Tiếu cảm thấy nhẹ nhõm. Động tác và thần thái của đều biểu thị, hình như thuyết phục .

"Bùi đại nhân!" Chu Dã thở dài một tiếng: "Lời nên lúc , càng nên với bản quan. bản quan đồng ý với ngươi, việc lọt tai , sẽ thứ ba nào ."

Gì cơ?

Vẻ mặt Bùi Tiếu giống như nện cho một búa.

Hắn đảo mắt Yến Tam Hợp và Tạ Tri Phi một cái.

Lại chúng đoán trúng . Đã thật , cũng dùng tình cảm , thế nhưng tên vẫn sống c.h.ế.t thừa nhận, giả ngu với chúng !

Tạ Tri Phi chớp mắt với Yến Tam Hợp: Mềm , thì chỉ thể cứng thôi!

Rầm!

Bùi Tiếu đột nhiên đặt mạnh chung rượu lên bàn, lạnh lùng : "Chu đại nhân đừng khinh quá đáng. Nếu chọc giận , thì chuyện gì cũng đấy."

"Bùi đại nhân, hạ quan khinh quá đáng ? Cha con Ngô Quan Nguyệt tội ác ngập trời, ngươi tìm bọn họ, bản quan lực ủng hộ; tìm bọn họ, ngươi giấu diếm hành tung của họ, bản quan cũng mắt nhắm mắt mở. Dám hỏi?" Chu Dã dừng một chút, ánh mắt dần lạnh lẽo: "Khinh ? Quá đáng chỗ nào?"

 

Loading...