Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 139: Đấu trí

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:45
Lượt xem: 281

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bố cục ..."

Ngón tay Tạ Tri Phi khẽ chạm lưng Yến Tam Hợp hiệu. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt dò hỏi của thì khẽ lắc đầu. Nàng chỉ hóa niệm giải ma, chứ nào am hiểu gì về phong thủy bát quái trận đồ, càng thể thâm ý ẩn giấu trong cách bài trí .

Lúc , Chu Dã bước tới mái hiên, : "Quy củ của Chu phủ là chủ t.ử nhà, hạ nhân chờ ở ngoài sân. Tuy nhiên, Tạ ca đây là cánh tay đắc lực của Bùi đại nhân, cho nên đặc cách mời bên trong dùng !"

Chỉ một câu đơn giản nhưng khiến cả sáu đồng loạt biến sắc.

Trên danh nghĩa, chỉ Bùi gia là chủ tử, bốn còn đều là tùy tùng hạ nhân. Thế nhưng Chu Dã cố tình điểm mặt chỉ tên Tạ Tri Phi mời ... Đây rõ ràng là ý ám chỉ tỏng phận thật sự.

Tim Tạ Tri Phi đập một nhịp, nhưng gương mặt vẫn cố giữ vẻ bình thản ung dung. Hắn thẳng lưng, đáp một câu đầy ẩn ý sâu xa: "Chu đại nhân quả nhiên con mắt tinh đời."

Chu Dã hờ hững đáp, xoay bước qua ngưỡng cửa.

Ba bước nội đường, đồng thời trố mắt ngạc nhiên.

Tất cả đồ dùng nội thất trong phòng đều từ gỗ hoàng hoa lê quý hiếm, vân gỗ như mây nước chảy. Mỗi một món đồ đều toát lên vẻ cổ kính, trang nhã, chỉ cần liếc qua là ngay hàng thượng phẩm, thậm chí thể là kiệt tác của danh gia.

Bên ngoài thắp đèn;

Chủ tớ ăn mặc giản dị mộc mạc;

nội thất bên trong xa xỉ đến mức ...

Ba đưa mắt , cảm thấy chuyện quá mức kỳ quặc và mâu thuẫn!

Chu Dã xuống một bên chiếc bàn bát tiên, Bùi Tiếu cũng tự nhiên xuống phía đối diện.

Theo phận và quy củ chủ tớ, Tạ Tri Phi lẽ hầu, nhưng chờ Yến Tam Hợp an tọa xong thì cũng vén vạt áo, thản nhiên xuống đối diện với nàng.

Nếu như Chu Dã thấu phận của , thì cứ đường hoàng dùng phận thật mà chuyện với y thôi... Chuyện ba bọn họ bàn bạc và thống nhất từ .

"Chu đại nhân, một chuyện cảm thấy cần thẳng thắn thừa nhận với ngài."

Tạ Tri Phi vẻ áy náy: "Thực là thị vệ của Bùi đại nhân. Thân phận thật sự của là con trai thứ ba của Tạ Đạo Chi."

Biểu cảm mặt Chu Dã thoáng chút ngạc nhiên giả tạo.

"Là... Đại thần nội các Tạ Đạo Chi ư?"

Ngươi còn giả vờ giả vịt cái gì nữa chứ?

Tạ Tri Phi ngoài mặt tươi nhưng trong lòng thầm c.h.ử.i thầm: "Chủ yếu là do gia phụ nghiêm khắc cho phép rời khỏi kinh thành, nhưng tính ham chơi, nên đành mạo giả trang thành thị vệ theo Bùi Minh Đình."

Hắn dứt lời, liền cảm nhận ánh mắt sắc bén của Yến Tam Hợp liếc qua.

Tên phong lưu chuyện quả nhiên tính toán.

Ba chữ "Bùi Minh Đình" thốt , Chu Dã chắc chắn sẽ hiểu rõ mối quan hệ thiết giữa hai .

Tên tự của nam nhân ai cũng phép gọi, chỉ những cực kỳ thiết mới gọi như .

Và chỉ thiết đến mức sống c.h.ế.t thì mới thể cùng đồng hành trong chuyến .

"Thì là thế!" Chu Dã ha hả, rõ ràng là hiểu ý: "Tạ công tử, thất kính, thất kính quá."

"Chu đại nhân quá lời , xin ngài đừng chấp nhặt với vãn bối."

"Tuổi trẻ mà, ham chơi cũng là chuyện thường tình." Chu Dã tỏ cực kỳ rộng lượng: "Rượu ngon và thức ăn chuẩn sẵn sàng . Bùi đại nhân, Tạ công tử, chúng ăn trò chuyện nhé."

Còn chuẩn cả rượu và thức ăn nữa cơ ?

Ba giật thon thót.

Theo kế hoạch định, bọn họ Chu phủ chỉ định hàn huyên xã giao vài câu thẳng vấn đề chính.

Để đề phòng bất trắc, ba thậm chí còn định uống lấy một ngụm nào ở đây.

"Sao thế?" Chu Dã thấy họ chần chừ thì tỏ vẻ vui: "Bùi đại nhân gửi mời cho , chẳng tới tệ xá dùng bữa cơm rau dưa, uống chén rượu nhạt ?"

"Quả thực ý đó." Bùi Tiếu sợ chuyện bé xé to, vội xòa giải thích: "Chẳng là sắp rời , nên mới mạo đến đây lời từ biệt với Chu đại nhân thôi."

Trên mặt Chu Dã thoáng hiện lên vài phần tiếc nuối giả tạo: "Bùi đại nhân định tiếp tục tìm kiếm cha con Ngô Quan Nguyệt nữa ?"

Bùi Tiếu cứng họng: "..."

Chu Dã bồi thêm: "Mối thù ám sát suýt mất mạng cũng định báo nữa ?"

Bùi Tiếu á khẩu: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-139-dau-tri.html.]

Con bà nó chứ!

Bùi Tiếu thầm c.h.ử.i thề trong bụng: Cái tên rùa đen rụt cổ nhà ngươi thể đừng câu nào cũng móc mỉa thâm sâu như thế hả?

Tạ Tri Phi lén liếc Yến Tam Hợp, thấy hàng mi dài của nàng khẽ chớp một cái hiệu, bèn ha hả phá tan bầu khí gượng gạo: "Minh Đình , Chu đại nhân thịnh tình như , chúng nỡ lòng nào phụ tấm lòng của ngài chứ? Chu đại nhân, lát nữa chúng uống với vài chén cho say đấy nhé."

Chu Dã sang Yến Tam Hợp: "Ý của Bùi cô nương thế nào?"

Yến Tam Hợp nheo mắt , cố tình vẻ tiểu thư đài các đỏng đảnh: "Chu đại nhân, kén ăn. Trước đó , nếu đồ ăn hợp khẩu vị thì sẽ nể mặt ăn vài miếng, còn nếu ngon thì chẳng buồn động đũa ."

"Không nếm thử thì ngon ." Chu Dã lạnh lùng: "Bùi cô nương đúng nào?"

Câu đầy ẩn ý khiến ba giật thon thót: Chẳng lẽ trong cơm rượu thực sự tẩm độc ?

...

Bàn tiệc rượu bày biện ngay bên cạnh chiếc vại nước lớn giữa đình viện.

Một chiếc bàn bát tiên bằng gỗ quý, bốn góc dựng bốn cây đèn cung đình tỏa ánh sáng lung linh. Ngồi bàn tiệc, thỉnh thoảng còn thấy tiếng cá quẫy nước bì bõm trong vại sành.

Trên bàn bày biện tám món ăn, gồm bốn món nguội khai vị và bốn món nóng bốc khói nghi ngút, kèm theo hai bầu rượu mơ thơm lừng.

Người bưng bê phục vụ vẫn là hai lão bộc già nua câm lặng . Có lẽ do tuổi cao sức yếu, tay chân run rẩy, nên khi rót rượu cho Bùi đại nhân, một lão bộc lỡ tay sánh vài giọt rượu ngoài.

Chính vài giọt rượu vương vãi đó thu hút sự chú ý của Yến Tam Hợp.

Lúc cô mới để ý thấy bức tranh sơn thủy vẽ bầu rượu trông vô cùng sống động, nét vẽ tinh tế đến từng chi tiết.

Yến Hành vốn là cao thủ thư họa, sống bên cạnh ông mười mấy năm trời, trình độ thưởng thức tranh của Yến Tam Hợp cũng cao hơn thường nhiều.

Đây tuyệt đối là bút tích của một họa sĩ vô danh tiểu , mà chắc chắn xuất phát từ bàn tay của một danh sư bậc thầy.

Yến Tam Hợp thầm nghĩ, chuyện quả thực quá quái dị.

Tên Chu Dã sống trong ngôi nhà bài trí đồ gỗ Hoàng Hoa Lê đắt tiền, dùng bầu rượu do danh sư vẽ tranh, mà tại còn ăn trộm mấy đồng bạc lẻ của bọn họ?

Và còn nữa.

Lúc nãy khi xuống, cô tranh thủ liếc vại nước, là trùng hợp cố ý mà trong đó đúng sáu con cá đang bơi lội. Số lượng khít với trong nhóm bọn họ. Phải chăng đang ám chỉ rằng sáu bọn họ cũng giống như mấy con cá trong chậu , đừng hòng mơ tưởng đến chuyện trốn thoát?

lúc , Chu Dã nâng chén rượu lên, nở nụ khách sáo nhưng giấu vẻ sắc lạnh.

"Chén rượu đầu tiên , xin kính ba vị khách quý. Phủ Nam Ninh tuy chỉ là một nơi nhỏ bé, nhưng non xanh nước biếc hữu tình, dân phong giản dị chất phác. Hy vọng các vị vẫn còn cơ hội để trở nơi đây."

Chén rượu , rốt cuộc là nên uống nên uống đây?

Uống ư? Nhỡ bên trong bỏ t.h.u.ố.c độc thì ?

Không uống ư? Điều gì sẽ chờ đợi bọn họ tiếp theo?

Bùi Tiếu dứt khoát nâng chén lên, hào sảng : "Tạ Tri Phi hôm qua say bí tỉ đến giờ vẫn hồn, thì tửu lượng kém uống. Chén sẽ mặt cả ba kính Chu đại nhân, cạn ly!"

"Bùi đại nhân sợ trong rượu của bỏ thứ gì ?" Giọng Chu Dã trầm xuống, lạnh lẽo như băng.

"Ta sợ cái quái gì chứ?" Bùi Tiếu tỏ vẻ bất cần đời: "Cha là Thái y viện phán, tuy giỏi y thuật nhưng từ bé nếm đủ loại thuốc, nếu trong rượu độc thì chỉ cần nhấp môi là ngay."

Dứt lời, ngửa cổ nốc cạn chén rượu.

Biết cái khỉ mốc !

Thôi thì cứ nhắm mắt liều .

Có c.h.ế.t thì cũng là Bùi Minh Đình c.h.ế.t ma đói, chứ đời nào để Tạ Ngũ Thập và bà đồng Yến thí .

Có điều...

Hình như...

Quả thực là vấn đề gì thật!

"Bùi đại nhân quả thật can đảm hơn ." Chu Dã cũng uống một ngụm cạn chén, cầm bầu rượu rót đầy cho hai , đột ngột chuyển chủ đề.

" , Bùi tiểu thư ở trong phủ hàng thứ mấy? Là con dòng đích dòng thứ ?"

"Ca ca, hàng thứ mấy nhỉ? Là đích xuất thứ xuất thế?”

Yến Tam Hợp sang hỏi Bùi Tiếu với vẻ ngây thơ vô tội.

Sắc mặt Chu Dã chợt biến đổi.

 

Loading...