Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 128: Tranh chân dung
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:35
Lượt xem: 279
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồ sơ vụ án lưu giữ cẩn thận tại nhà kho phủ nha.
Yến Tam Hợp thấy bức chân dung truy nã thì khỏi chút kinh ngạc.
Dù cho bức tranh nhuốm màu thời gian, dù cho nét vẽ của họa sĩ cũng chỉ ở mức thường thường, nhưng vẫn thể hai cha con nhà tướng mạo đều cực kỳ xuất chúng, khí chất bất phàm.
Nhất là Ngô Quan Nguyệt.
Trân tỷ quả sai, nếu Ngô Quan Nguyệt trẻ tầm ba bốn mươi tuổi, Tam gia mà cạnh thì e rằng cũng sẽ đem so sánh mà thôi.
"Lấy giấy bút đây."
Chu Thanh nhanh chóng dâng giấy bút lên. Yến Tam Hợp quan sát kỹ thêm vài nữa hạ bút, nét vẽ dứt khoát, lưu loát như rồng bay phượng múa.
Ánh mặt trời buổi hoàng hôn xuyên qua ô cửa sổ nhỏ chiếu rọi phòng. Cả cô như bao phủ trong quầng sáng rực rỡ. Vầng trán cao, chiếc cằm thon, cần cổ trắng ngần, và cả đường cong mềm mại nơi lồng ngực... Bùi Tiếu ban đầu còn chăm chú bức tranh, về ánh mắt cứ lơ đễnh trôi về phía vẽ tranh.
Không thể thừa nhận, Yến Tam Hợp khi mặc nam trang thì toát lên vẻ lạnh lùng, khí khái; khi mặc nữ trang dịu dàng, xinh . Dù ở dáng vẻ nào cũng đều nét động lòng riêng. Một con gái như nếu như cưới về nhà...
Bùi Tiếu cái ý nghĩ đường đột lóe lên trong đầu cho giật thon thót.
Nếu cưới một bà đồng về vợ...
"Bùi gia?"
"Hả? Gì cơ?"
Bùi Tiếu giật hồn, ngơ ngác Chu Thanh.
Sao mặt ngài đỏ thế ?
"Nóng, nóng quá thôi mà." Bùi Tiếu giả vờ đưa tay quệt mồ hôi trán, nhanh chóng đè nén cái tâm tư "đen tối" xuống tận đáy lòng.
...
Vẽ xong hai bức tranh, Bùi Tiếu nán cảm ơn Chu đại nhân, tiện thể lân la quen xã giao. Yến Tam Hợp và Chu Thanh cầm theo bức tranh vẽ xong trở về khách viện .
Trong sân khách viện, Tạ Tri Phi lúc đang ung dung nhắm mắt dưỡng thần bóng cây râm mát, thấy tiếng bước chân về liền hé mắt .
"Về đấy ?"
Yến Tam Hợp gật đầu với : "Vào trong nhà ."
Vào đến trong phòng, bức tranh trải rộng bàn. Chu Thanh và Lý Bất Ngôn vội vàng xúm xem xét.
Tạ Tri Phi lười biếng thả xuống chiếc ghế bên cạnh, bắt chéo chân theo thói quen cố hữu.
"Gia, mau đây mà xem ."
"Cũng cần tìm, gì mà xem với xét?"
Chắc là cái bệnh lười kinh niên tái phát chứ gì?
Yến Tam Hợp thầm khẩy, chỉ tay bức tranh phân tích: "Hai bức tranh vẽ từ mười mấy năm . Mười mấy năm , da mặt chắc chắn sẽ chảy xệ hơn, nếp nhăn cũng sẽ xuất hiện nhiều hơn một chút."
Lý Bất Ngôn khẳng định: "Tiểu thư cứ yên tâm, dù dung mạo đổi thế nào chăng nữa thì ánh mắt của con cũng sẽ bao giờ đổi ."
Yến Tam Hợp ngẩng đầu dặn dò: "Quan Âm Thiền Tự nuôi võ tăng thủ , hai nhớ cẩn thận hết sức, đừng để phát hiện."
Lý Bất Ngôn hỏi: "Khi nào thì Bùi đại nhân khởi hành?"
Yến Tam Hợp đáp: "Tối nay."
Lý Bất Ngôn gật đầu: "Vậy thì khéo, chúng sẽ tới chùa để thám thính tình hình."
"Chu Thanh." Tạ Tri Phi đột nhiên lên tiếng gọi giật .
Chu Thanh: "Gia gì dặn dò ạ?"
Tạ Tri Phi nghiêm giọng: "Nhớ kỹ lời gia dặn đây: Thứ nhất là giữ mạng, thứ hai mới là việc, và cuối cùng... nhớ chăm sóc cho Lý Bất Ngôn."
"Ơ kìa, Tam gia!"
Lý Bất Ngôn tươi roi rói: "Không nha, ngài mà cũng thương hương tiếc ngọc cơ đấy?"
"Hừm!" Tạ Tri Phi sờ sờ mũi chữa ngượng: "Đến chốn lầu xanh nhiều thì tự nhiên sẽ thôi."
Lý Bất Ngôn: "..."
Coi như thua!
...
Chu Thanh và Lý Bất Ngôn chân khỏi, Bùi Tiếu chân trở về.
Hoàng Kỳ nhanh chóng giúp bộ quan phục chỉnh tề, đeo quan ấn lên .
Sau khi chuyện chuẩn đấy, Bùi Tiếu gật đầu với Yến Tam Hợp: "Còn gì dặn dò nữa ?"
Yến Tam Hợp lắc đầu.
"Còn Ngũ Thập thì ?"
Tạ Tri Phi vẫn chút yên tâm: "Chỉ mỗi Hoàng Kỳ theo liệu , là để ..."
"Ta xin Chu Dã cấp cho một đội nhân mã hộ tống . Có bọn họ theo, ngươi cứ yên tâm một trăm phần trăm ."
Bùi Tiếu chỉ tay về phía Tạ Tri Phi.
"Ngươi và Yến Tam Hợp bàn bạc xem bước tiếp theo thế nào. Đi lâu thế tình hình trong kinh thành , thấy lo lo."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-128-tranh-chan-dung.html.]
Tạ Tri Phi ngẩn , vẫn quen lắm với cái giọng điệu nghiêm túc hiếm thấy của thằng bạn .
...
Bóng đêm dần buông xuống bao trùm lấy vạn vật.
Hai nha dịch xách hộp thức ăn đưa tận cửa viện. Tạ Tri Phi nhận lấy, tiện tay nhét cho bọn họ hai lượng bạc tiền thưởng.
Trong phòng thắp đèn sáng trưng.
Hắn mở nắp hộp thức ăn , bên trong chừng mười món ăn thịnh soạn, bày biện kín cả một chiếc bàn nhỏ.
Yến Tam Hợp cũng bước tới giúp một tay, bày biện bát đũa : "Nhớ để phần cho bọn Bất Ngôn một ít nhé."
Tạ Tri Phi xới một bát cơm đầy đưa qua cho cô: "Từng đủ , sớt bớt ?"
Yến Tam Hợp đáp khô khan: "Không cần , chắc là ăn hết ."
Tạ Tri Phi cô thì rụt tay về, tự xới cơm bát , đẩy đĩa thức ăn về phía cô.
"Ăn !"
Yến Tam Hợp: "..."
Tạ Tri Phi chép miệng: "Thức ăn mâm cơm của Hoa quốc chúng , hạt gạo nào cũng là mồ hôi nước mắt vất vả mới đấy."
Yến Tam Hợp im lặng nhận lấy bát cơm xuống.
Trên chiếc bàn vuông nhỏ, Tạ Tri Phi đối diện với cô, đưa tay gắp một đũa thức ăn, đặt nhẹ đĩa của cô.
Yến Tam Hợp ngẩng phắt đầu lên chằm chằm.
Tạ Tri Phi đầy ẩn ý: "Đôi đũa sạch, vẫn dùng đến ."
Ý là thế hả?
Yến Tam Hợp chỉ ném ngay đôi đũa cái bản mặt tuấn tú đáng ghét .
Lồng n.g.ự.c cô phập phồng lên xuống vài nhịp vì tức, nhưng rốt cuộc cô chẳng gì cả, chỉ lẳng lặng cầm lấy đũa bắt đầu ăn.
"Theo lẽ thường thì 'ăn , ngủ ', nhưng mà hai chúng cứ cắm cúi ăn cơm mà năng gì thì khí kỳ quặc." Tạ Tri Phi húp xong một ngụm canh, mở lời: "Ta thuận miệng hỏi ngươi một chuyện nhé."
"Cơm nước xong xuôi hẵng hỏi.”
Yến Tam Hợp chẳng thèm ngẩng đầu lên.
"Chuyện mà hỏi ngay bây giờ thì ăn cơm cũng chẳng thấy ngon miệng." Tạ Tri Phi buông đũa xuống, vẻ mặt nghiêm túc.
"Cha con Ngô Quan Nguyệt là kẻ đầu sỏ gây t.h.ả.m án sát hại cả nhà Trịnh lão tướng quân. Mà ngươi, cả phụ và mẫu ngươi nữa, đều vì vụ án oan khuất mà mất mạng một cách vô ích."
Yến Tam Hợp khựng , ngẩng đầu thẳng mắt .
Trong mắt Tạ Tri Phi còn chút ý cợt nhả nào nữa: "Nếu như tìm , thì ngoại trừ việc hóa niệm giải ma cho lão phu nhân, ngươi gì khác nữa ?"
Yến Tam Hợp hỏi : "Ví dụ như?"
Tạ Tri Phi khẽ nhả hai chữ nặng tựa ngàn cân: "Báo thù!"
"Bây giờ thì đến lượt ăn mất ngon .”
Yến Tam Hợp đặt mạnh bát đũa xuống bàn, giọng lạnh lùng: "Muốn thật dối?"
"Nói thật thì ? Còn dối..." Tạ Tri Phi nhướng mày: "...thì là gì?"
"Nói thật là, căn bản từng nghĩ tới chuyện đó."
Tạ Tri Phi nhạt.
Lời cũng dễ hiểu thôi. Yến Tam Hợp việc gì cũng sấm rền gió cuốn, gió sợ, mưa chẳng màng, sinh t.ử cũng coi nhẹ tựa lông hồng. Trong mắt cô lúc nào cũng chỉ chăm chăm mục tiêu mắt, ngoài còn gì khác.
Yến Tam Hợp mím chặt môi : "Còn dối là: Ta báo thù."
Không báo thù là câu dối, ý thực sự của nàng là... Muốn báo thù!
Tạ Tri Phi sâu đồng t.ử đang co rút của Yến Tam Hợp.
"Mẫu của Lý Bất Ngôn khi còn sống từng một câu mà cảm thấy tâm đắc. Bà : Bỏ qua chuyện cũ chỉ là thói đạo đức giả dối trá, thích phong thủy luân chuyển, chuyển cho kẻ thù chỗ c.h.ế.t thì mới hả ."
Sắc mặt Yến Tam Hợp ánh đèn dầu leo lét càng trở nên tái nhợt, lạnh lẽo.
"Không trách cứ nghĩa là tha thứ; mà những chuyện thể tha thứ thì đều chỉ là chuyện nhỏ nhặt. tính mạng của nhà đối với bao giờ là chuyện nhỏ, đó là thâm cừu đại hận khắc cốt ghi tâm. Đã là thâm cừu đại hận, thì nhất định báo!"
Những lời như một cơn gió mạnh thổi quét qua, san bằng những gợn sóng trong lòng mà Tạ Tri Phi cố gắng kìm nén suốt mấy năm nay.
Hắn chằm chằm Yến Tam Hợp, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Tuy nhiên, chuyện gì cũng phân biệt nặng nhẹ, .”
Yến Tam Hợp kiên định: "Trước tiên hóa giải tâm ma cho Quý lão phu nhân , đó mới tính đến chuyện báo thù. Tam gia cứ yên tâm mà ăn cơm , phân rõ nặng nhẹ mà."
Ta lo lắng cho ngươi.
Ta là đang yên tâm về chính bản đây !
Khóe miệng Tạ Tri Phi khẽ cong lên, rút khăn tay lau mồ hôi trong lòng bàn tay, đó nhẹ giọng :
"Như thế, !"
---