Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 124: Tiểu thư
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:30
Lượt xem: 278
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Tam Hợp hỏi: "Cái con gì đang kêu inh ỏi cái cây ngoài thế?"
Tạ Tri Phi đáp: "Bẩm tiểu thư, là tiếng ve sầu ạ."
Yến Tam Hợp nhăn mặt: "Ồn ào quá, nhức cả đầu. Ngươi bắt nó cho ."
Tạ Tri Phi: "..."
Yến Tam Hợp, cô đang cố tình khó Tiểu Tạ T.ử đấy !
Tạ Tri Phi dè dặt khuyên nhủ: "Tiểu thư , đây là phủ nha chứ Bùi phủ nhà , tiểu thư chịu khó một chút ạ."
Không bắt chứ gì?
Yến Tam Hợp ngẩng cao đầu lệnh tiếp: "Cái chốn quỷ quái nóng c.h.ế.t . Ngươi quạt cho mau!"
Quạt á?
Bắt đường đường là một Tam gia hầu quạt ?
Tạ Tri Phi theo bản năng sang Lý Bất Ngôn cầu cứu: Đây là việc của ngươi mà.
Lý Bất Ngôn mắt mũi, mũi tim, ngơ như thấy: Bây giờ nó là việc của ngươi !
Bùi Tiếu cúi đầu ho khan một tiếng che giấu nụ , bồi thêm một đao: "Tiểu Tạ tử, tiểu thư bảo gì thì nấy , còn ngây đó gì? Mau lên!"
Chu Thanh chủ nhân với ánh mắt đầy đồng cảm: Gia , vụ cũng lực bất tòng tâm !
Được .
Gia .
Gia sai .
Đắc tội với ai cũng chứ thể đắc tội với vị tiểu thư Tam Hợp "Bùi gia" tính .
Tam gia méo xệch miệng, lầm lũi tới bên cạnh Yến Tam Hợp, túm lấy vạt áo sức phẩy phẩy tạo gió.
"Tiểu thư, ở đây quạt, chịu khó dùng tạm ạ."
"Tiểu thư, Tiểu Tạ T.ử cần dùng thêm sức ạ?"
"Tiểu thư, thấy mát hơn chút nào ạ?"
Yến Tam Hợp: "..."
Tiểu thư thực sự tìm cái gì đó nhét miệng cho xong!
Nghe tiếng bước chân tới gần, Tạ Tri Phi vội vàng lùi phía một bước, nghiêm chỉnh, thẳng tắp như cây cột.
Chu Dã , tay cầm hai phong thư: "Đây là giấy thông hành, còn đây là thư tay của . Bùi đại nhân nhớ cất kỹ nhé."
Bùi Tiếu dậy cung kính nhận lấy, đưa ngay cho Tạ Tri Phi lưng cất giữ: "Chu đại nhân, thật sự vô cùng cảm tạ sự giúp đỡ của ngài!"
"Chỉ là chuyện tiện tay mà thôi."
Chu Dã gật đầu dặn dò: "Đi đường nhớ cẩn thận, sớm về sớm."
"Chu đại nhân, xin dừng bước, cần tiễn nữa ạ."
Bùi Tiếu khách sáo chào từ biệt xong, xoay ngoài. Yến Tam Hợp trừng mắt lườm Tạ Tri Phi một cái, xách váy, yểu điệu bước từng bước nhỏ theo .
Cái dáng điệu ...
Tạ Tri Phi vẫn chừa thói cũ, khóe miệng định nhếch lên thì bắt gặp ánh mắt Chu tri phủ đang , vội vàng cúi gằm mặt xuống, chắp tay hành lễ chào Chu đại nhân lủi nhanh.
...
Cây cầu bắc ngang qua dòng sông Bắc Thương gọi là cầu Bắc Thương.
Bên cầu chính là lãnh thổ nước Đại Tề.
Sau khi xuống cầu, Chu Thanh dẫn đường.
Thị vệ canh giữ đầu cầu phía nước Đại Tề tiến hành kiểm tra giấy tờ và đếm lượng qua cầu. Sau khi xác nhận sai sót, họ đóng dấu mộc đỏ lên giấy thông hành, lúc mới mở cửa khẩu cho xe ngựa qua.
Yến Tam Hợp trở trong xe, tháo chiếc mũ che mặt xuống, vén rèm xe bên ngoài.
Tuy rằng chỉ cách một cây cầu, nhưng cảnh vật hai bên bờ sự đổi lớn.
Rừng cây rậm rạp um tùm hơn, con đường quan đạo cũng dần dần thu hẹp . Đi chừng thời gian uống cạn một chén thì còn phân biệt rõ là quan đạo, là đường mòn núi nữa.
Xe xóc nảy dữ dội.
Xung quanh vắng lặng như tờ, một bóng qua , thỉnh thoảng chỉ bắt gặp vài ngôi mộ hoang lạnh lẽo bên đường. Trên bầu trời, mấy con quạ đen chao lượn, kêu quạ quạ thật rợn .
"Sao nơi hoang vu tiêu điều đến thế?”
Yến Tam Hợp nhíu mày thắc mắc.
"Tiểu thư điều , chúng thấy cái thôn Hồ gia bên nghèo rớt mồng tơi , nhưng khu phố cổ bên sông còn nghèo khổ, xác xơ hơn gấp bội."
Lý Bất Ngôn thở dài ngao ngán: "Đừng là bỏ tiền mua tin tức, cho dù chỉ cho cái bánh bao thôi thì đám dân đen ở đây cũng tranh bán mạng để ."
Yến Tam Hợp chợt nhận bỏ sót một chi tiết quan trọng: "Vua của nước Đại Tề hiện tại là ai? Vẫn là họ Trần ?"
Lý Bất Ngôn nhún vai: "Việc thì hỏi Tam gia thôi."
Tam gia lúc đang cưỡi ngựa song song với xe, dùng nụ tỏa nắng "vô địch thiên hạ" của để bắt chuyện quen với mấy tay thị vệ cùng.
"Này , các ngươi bình thường sang bên ?"
Thị vệ Giáp đáp: "Không việc gì thì ai rảnh mà chạy đến cái nơi ch.ó ăn đá gà ăn sỏi gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-124-tieu-thu.html.]
Thị vệ Ất thêm : " thế, là mấy lão bên Bố Chính Sứ Ty rảnh rỗi sinh nông nổi mới chạy sang bên thôi. Phủ Nam Ninh chúng mặc dù phồn hoa đô hội bằng kinh thành, nhưng cái gì cần thì cũng đều cả."
Thị vệ Bính chen : "Nghe đồn bên đến cái chốn lầu xanh kỹ viện cũng chẳng , giải quyết nhu cầu thì 'chơi dã chiến' ngay bên vệ đường thôi."
"Ha ha ha ha..." Cả đám thị vệ hô hố một trận khoái trá.
Mấy lời thô tục ... Chỉ mong đừng lọt tai hai bà cô trong xe ngựa .
Tạ tam gia khéo léo chuyển đề tài: " các , tại dân chúng Đại Tề thái độ thù địch với nước như ?"
Thị vệ Giáp: "Còn tại cha con tên Ngô Quan Nguyệt ."
Thị vệ Ất: "Dân chúng bên một mực tin chuyện bọn họ g.i.ế.c cả nhà Trịnh lão tướng quân, cứ khăng khăng cho là triều đình dựng chuyện vu oan giá họa."
Thị vệ Bính lắc đầu: "Chẳng hai cha con nhà đó cho dân chúng Đại Tề uống thứ canh mê hồn gì, mà bao nhiêu năm trôi qua họ vẫn còn tưởng nhớ, tôn sùng đến thế."
Tạ Tri Phi siết chặt nắm đấm, khẩy: "Đường đường là Hoa quốc thiên triều thượng quốc, việc quái gì bôi nhọ hai cha con kẻ lưu vong phản loạn chứ."
Thị vệ Giáp: "Thì đấy, khổ nỗi bọn họ cứ chịu tin cơ!"
Thị vệ Ất: "Cái xứ Đại Tề đúng là chốn khỉ ho cò gáy, dân tình ngu , chẳng lý lẽ là gì."
Thị vệ Bính than vãn: "Nếu do Tri phủ đại nhân ép buộc thì cho tiền bọn cũng chẳng thèm chuyến gì cho cực ."
"Các vất vả !"
Tạ Tri Phi phản ứng cực nhanh, hào phóng : "Chờ xong việc chuyến , sẽ mời tất cả một bữa rượu linh đình."
Gã đàn ông cầm đầu nhóm thị vệ tên là Tam Bàn. Tam Bàn thấy Tạ ca ca điều như thì nheo mắt hỏi: "Bữa rượu linh đình là thế nào?"
"Đương nhiên là các vui vẻ thế nào thì sẽ chiều thế ."
Tạ Tri Phi nháy mắt đầy ẩn ý với Tam Bàn: "Việc thể chủ cho đại nhân nhà . Ta sợ tốn bạc, chỉ sợ các vui vẻ hết thôi."
Niềm vui là gì ư?
Đàn ông với thì ai mà chẳng hiểu. Không chỉ hiểu, mà còn đang thèm khát là đằng khác.
Đám thị vệ đưa mắt , ai nấy đều tủm tỉm đầy vẻ khoái chí.
Tạ Tri Phi dỗ dành đám xong xuôi, bèn ghìm cương cho ngựa chậm , tụt xuống song song với xe ngựa của Bùi Tiếu.
Những lời lẽ thô tục ban nãy lọt hết tai Bùi đại nhân. Hắn nháy mắt hiệu với Tạ Tri Phi: Lát nữa tìm chỗ nghỉ ngơi một chút, đó roi thúc ngựa nhanh hơn, chứ cứ lề mề thế thì đến bao giờ mới tới nơi?
Tạ Tri Phi đáp trả bằng ánh mắt: Còn cần ngươi nhắc , Tam gia tốn công tốn sức dỗ dành bọn họ, chính là vì bốn chữ ' roi thúc ngựa' đấy.
Đi thêm nửa canh giờ nữa, đoàn tới một khu rừng thưa. Bên cạnh rừng một hồ nước nhỏ trong xanh, thích hợp để dừng chân cho ngựa uống nước.
Đám ngựa tụ tập bên hồ uống nước, còn thì chia hai nhóm.
Một nhóm xúm xít vây quanh Tạ Tri Phi, say sưa kể những chuyện kỳ lạ, quái đản xảy hai bên bờ sông Vĩnh Định ở kinh thành Tứ Cửu. Nhóm còn thì vây quanh Bùi đại nhân, lẳng lặng gặm lương khô cho qua bữa.
Cũng Tam gia câu gì hài hước mà chọc cho đám thị vệ nghiêng ngả.
Lý Bất Ngôn tấm tắc cảm thán: "Không ngờ Tam gia còn cái tài lẻ đấy?"
Chu Thanh tự hào: "Gia nhà tới cũng thể hòa đồng, kết với hết."
Hoàng Kỳ phụ họa: "Nói thật chứ, đến Ngũ Thành Binh Mã Tư, chỉ cần xưng danh là của Tam gia thì ai nấy cũng đều hận thể đích trải t.h.ả.m đỏ dẫn , nể mặt vô cùng."
Bùi Tiếu bĩu môi: "Hắn từ nhỏ tính tình vui vẻ hoạt bát, tướng mạo tuấn tú sáng sủa, cái miệng thì ngọt xớt như bôi mỡ. Hồi bé, chỉ cần véo nhẹ má một cái là nước nôi chảy ròng ròng, ướt át lắm."
"Sao cơ?”
Yến Tam Hợp thình lình chen ngang một câu: "Hồi bé còn là một tên ẻo lả mít ướt ?"
Ẻo lả?
Bùi Tiếu sững sờ trong giây lát phá lên ha hả.
"Nói đúng quá thể! Từ nhỏ ốm yếu bệnh tật, động một tí là nhè, bộ vài bước than mệt bắt bế, đúng là ẻo lả c.h.ế.t luôn chứ."
Yến Tam Hợp chẳng thể nào hình dung nổi cái tên Tạ tam gia "ẻo lả c.h.ế.t" ngày xưa thể lột xác thành một trang nam t.ử cao to, phong lưu phóng khoáng như bây giờ ?
Nàng ngẩng đầu lên, về phía đám thị vệ đang rôm rả đằng .
lúc , Tạ Tri Phi cũng tình cờ đầu .
Bốn mắt chạm .
Cả hai đồng thời ngẩn .
Tạ Tri Phi: Ngươi đang trộm đấy ?
Yến Tam Hợp: Ngươi bớt ảo tưởng .
Yến Tam Hợp bình thản dời tầm mắt chỗ khác, lệnh: "Chu Thanh, lát nữa ngươi và Hoàng Kỳ dò đường."
"Vâng!"
"Bất Ngôn, lát nữa ngươi..."
Yến Tam Hợp thấy sắc mặt Lý Bất Ngôn đột nhiên biến đổi: "Ngươi ?"
"Suỵt!"
Lý Bất Ngôn giơ tay lên hiệu im lặng, ngăn cô tiếp, đồng thời sang Chu Thanh đầy cảnh giác.
Chu Thanh bắt gặp ánh mắt của nàng, những đường nét khuôn mặt lập tức căng cứng .
---