Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 123: Châu Dã

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:29
Lượt xem: 266

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Tiếu tự véo một cái thật đau để trấn tĩnh.

"Lát... lát nữa đến phủ nha, tuyệt đối dùng cái thái độ chuyện với vi đấy. Phải ngoan ngoãn, cung kính, ôn hòa hiền thục ."

Yến Tam Hợp khẽ c.ắ.n môi kìm nén.

"Đừng nghiến răng ken két như thế. Ánh mắt cũng dịu dàng một chút, thiên kim đại tiểu thư thì ánh mắt mềm mại, long lanh như nước mùa thu ..."

Yến Tam Hợp mặc kệ, chẳng thèm để ý đến mấy lời lải nhải đó.

Trước khi Yến Tam Hợp kịp nổi giận, Tạ Tri Phi vội vàng xen , : "Bình tĩnh, chỉ cần giữ vẻ mặt lạnh lùng, mắt thẳng, im lặng là ."

"Cái thì !”

Yến Tam Hợp khịt mũi khinh thường một tiếng, phất tay áo nghênh ngang bỏ .

thói quen nhanh, quên mất chân đang vướng víu tà váy dài thướt tha, nên bước lảo đảo một cái.

Tạ Tri Phi hoảng hốt: "Tam Hợp, cẩn thận!"

Lý Bất Ngôn kêu lên: "Tiểu thư, cẩn thận!"

Bùi Tiếu cũng hét toáng: "Bà đồng, cẩn thận!"

Trong tiếng hô hoán đồng thanh của cả ba , "bà đồng”

Yến Tam Hợp ngã sóng soài, lăn lông lốc xa mấy trượng.

Không gian chìm sự im lặng c.h.ế.t chóc. Tên "lưu manh" Tạ tam gia nhịn mà nhếch khóe môi lên trộm.

Tam Hợp?

Ừm, gọi thuận miệng phết đấy chứ.

...

Phủ Nam Ninh.

Phủ nha.

Nha dịch cầm quan ấn lên xem xét kỹ lưỡng vội vàng cung kính : "Bùi đại nhân xin chờ một chút, tiểu nhân bẩm báo với Tri phủ đại nhân ngay."

Bùi Tiếu thuận miệng hỏi thăm: "Đại nhân nhà các ngươi hôm nay lên núi xuống ruộng thị sát ?"

Nha dịch sửng sốt, thầm nghĩ vị đại nhân nhà thói quen nhỉ?

"Dạ bẩm, đại nhân hôm nay ngoài ạ."

Bùi Tiếu sang Tạ Tri Phi, nháy mắt: Vận may của chúng cũng tệ lắm.

Tạ Tri Phi liếc Yến Tam Hợp đang nghiêm mặt một bên, trông cứ như ai mắc nợ nàng năm vạn lượng bạc bằng: Cái gọi là ai việc nấy, nước sông phạm nước giếng.

Nha dịch nhanh: "Bùi đại nhân, Tri phủ đại nhân cho mời."

"Phiền ngươi dẫn đường."

"Vâng, mời ngài!"

Đoàn sâu trong phủ nha, xuyên qua hai tầng cửa thì thấy một đàn ông trung niên đang chắp tay lưng mái hiên.

Người nọ chừng bốn mươi tuổi, tướng mạo bình thường, nước da ngăm đen rám nắng, giữa hai lông mày hằn sâu những nếp nhăn, trông vẻ khắc khổ, tang thương.

Nếu nhờ bộ quan phục đang khoác , thì căn bản chẳng ai nhận chính là Tri phủ phủ Nam Ninh: Châu Dã.

Tri phủ là quan chính ngũ phẩm, Hữu Thiện Thế là chính lục phẩm. Chức quan lớn nhỏ sẽ quyết định xem ai là chào hỏi .

Bùi Tiếu nhanh nhẹn tiến lên chắp tay vái chào, thái độ nhiệt tình niềm nở: "Chu đại nhân, ngưỡng mộ lâu, hôm nay mạo đến quấy rầy, quấy rầy ."

Chu Dã khẽ gật đầu đáp lễ: "Bùi đại nhân đại giá quang lâm, bản quan tiếp đón từ xa , thật thất lễ. Mời!"

Chào hỏi xã giao xong xuôi, cùng bước nội đường. Căn phòng bài trí vô cùng đơn giản, mộc mạc.

Sau khi an tọa, nha dịch dâng lên mời khách.

Trà cũng chẳng loại thượng hạng gì, nước loãng thếch, bên còn lềnh bềnh vài cọng cuống già.

Yến Tam Hợp định đưa lên miệng uống thì phía truyền đến một tiếng hắng giọng nhắc nhở của Tạ Tri Phi.

Thiên kim đại tiểu thư sống trong nhung lụa, ăn ngon mặc , dùng đồ quen , loại rẻ tiền tất nhiên tỏ coi thường, thèm động đến.

Yến Tam Hợp vốn đang ôm một bụng bực dọc, lúc Tam gia nhắc nhở, cầm chén tay mà nên uống nên bỏ xuống.

Tức c.h.ế.t !

lúc , ánh mắt Chu Dã lướt qua sáu , cuối cùng dừng Yến Tam Hợp.

"Vị út ít trong nhà , Trung thu năm sẽ xuất giá. Lần đòi theo ngoài..." Bùi Tiếu thở dài sườn sượt vẻ phiền muộn: "Không giấu gì Chu đại nhân, mối hôn sự đến cả cũng cảm thấy môn đăng hộ đối..."

"Cạch!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-123-chau-da.html.]

Yến Tam Hợp dằn mạnh chén xuống bàn, mặt xị một đống.

Cuối cùng cũng tìm cơ hội để phát tiết .

"Chu đại nhân ngài xem, ngài xem cái nết của nó kìa." Bùi Tiếu lắc đầu ngán ngẩm: "Đều do ở nhà chiều chuộng quá nên mới sinh hư thế đấy. Cứ nằng nặc đòi theo ngoài chơi, ai khuyên cũng , thật sự là bó tay với nó mà."

Chu Dã vốn chẳng hứng thú gì với chuyện vụn vặt trong nhà khác, bèn thu hồi ánh mắt, nghiêm giọng hỏi vấn đề chính: "Bùi đại nhân lặn lội đường xa tới đây là vì công vụ gì chăng?"

"Khụ!"

Bùi Tiếu thản nhiên đáp: "Chuyến vốn là phụng mệnh tới xem xét tình hình chùa chiền miếu mạo ở hai bên bờ sông, tiện thể kết hợp giải quyết chút việc riêng."

"Nếu là việc riêng mà tìm tới tận cửa..." Chu Dã sảng khoái : "Có cần bản quan giúp đỡ gì ?"

"Cũng đơn giản thôi." Bùi Tiếu nghiêng tới gần, híp mắt : "Xin Chu đại nhân cấp cho một tờ giấy thông hành sang Đại Tề. Nếu thuận tiện thì cho xin thêm một bức thư tay nữa, sang Bố Chính Sứ Ty bên Đại Tề bái phỏng một chuyến."

Chu Dã nhíu mày: "Bùi đại nhân sang Đại Tề ?"

Bùi Tiếu giả lả: " , hiếm khi đến đây nên cũng sang bên đó ngó nghiêng cho ."

"Bùi đại nhân, bản quan giúp, mặc dù Hoàng thượng thiết lập Bố Chính Sứ Ty ở Đại Tề, nhưng Đại Tề dù cũng là đất của nước khác, tình hình phức tạp." Chu Dã quả quyết từ chối: "Bùi đại nhân nhất nên thì hơn."

Bùi đại nhân nhíu mày, c.ắ.n môi vẻ khó xử cực độ: "Chu đại nhân, chuyện kể thì dài dòng lắm, ngài hãy giãi bày từ đầu."

"Bà ngoại năm ngoái qua đời, khi lâm chung mấy tháng, bà cứ luôn miệng nhắc tới một vài chuyện xưa..."

Dựa theo kịch bản bàn bạc từ , Bùi đại nhân kể lể còn trầm bổng du dương, lâm ly bi đát hơn cả mấy ông thầy kể chuyện trong quán . Hình tượng con hiếu thảo, cháu hiếu thuận diễn tả sống động như thật.

Chu tri phủ xong cũng chút động lòng, nhưng vẫn vội nhận lời.

"Bùi đại nhân điều , dân phong Đại Tề hung hãn, dân chúng bên đó cực kỳ bài xích, thiện với Hoa quốc chúng ."

"Tại như ?"

"Chuyện cũng dài dòng, một sớm một chiều mà giải thích rõ ."

Chu tri phủ ngước ba thị vệ lưng Bùi Tiếu.

"Bùi đại nhân đường xa cô thế cô, bên chỉ ba thị vệ, còn mang theo hai vị nữ quyến chân yếu tay mềm. Như , sẽ phái thêm tám thị vệ tinh nhuệ theo hộ tống, ý đại nhân thế nào?"

"Cái ..." Bùi Tiếu do dự liếc Yến Tam Hợp.

Có thị vệ theo thì đúng là an hơn thật, nhưng đổi sẽ mất sự tự do, nhất cử nhất động đều giám sát. nếu từ chối, e rằng Chu tri phủ sẽ sinh nghi...

Cân nhắc thiệt hơn xong, : "Vậy thì hạ quan xin đa tạ tấm lòng của Chu đại nhân."

"Bùi đại nhân cần khách sáo."

Chu tri phủ phất tay:

"Các vị ngàn dặm xa xôi tới đây, ưu tiên hàng đầu vẫn là sự an . Lỡ như xảy chuyện gì bất trắc, là quan phụ mẫu phủ Nam Ninh, e rằng cái mũ ô sa cũng khó mà giữ ."

"Vâng, , đại nhân chí !"

"Bùi cô nương dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn thế , khi sang Đại Tề nhất nên đội mũ rèm che mặt, tránh rước lấy những phiền toái đáng ."

"..."

Yến Tam Hợp ngẩn một lúc mới sực nhớ "Bùi cô nương" chính là , vội vàng đáp lí nhí hai chữ: "Đa tạ!"

Chu Dã dậy: "Bùi đại nhân cứ thong thả dùng , xin phép xử lý chút việc ngay."

"Không vội, vội, đại nhân cứ tự nhiên."

Chu Dã khỏi, khí trong nhà chính chợt trầm xuống.

Tạ Tri Phi sợ sự im lặng quá mức sẽ khiến khác sinh nghi, bèn lệnh cho Lý Bất Ngôn: "Ngươi dẫn tiểu thư ngoài dạo trong sân ngắm cảnh một chút cho khuây khỏa ."

Yến Tam Hợp vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh: "Bên ngoài trời nắng nóng lắm, ở đây thôi."

Lý Bất Ngôn nhún vai với Tạ Tri Phi, tỏ vẻ: Ta chỉ lời tiểu thư nhà thôi.

Tạ Tri Phi cúi đầu thầm.

Nha đầu từ cú ngã sấp mặt lúc sáng đến giờ vẫn còn ngượng chín , chẳng cần diễn cái vai thiên kim đại tiểu thư đỏng đảnh gì cho mệt, bản cô bây giờ y hệt một đại tiểu thư khó chiều .

Hắn nào "thiên kim đại tiểu thư" ngượng vì cú ngã ban sáng, mà là vì cái trâm cài đầu cứ lúc lắc theo từng bước khiến cô cực kỳ khó chịu.

Thừa dịp lúc ngoài, Yến Tam Hợp định đưa tay lên chỉnh cây trâm, nghiêng đầu sang thì bắt gặp ngay cảnh nào đó đang cúi đầu trộm.

Họ Tạ còn dám nhạo ?

Yến Tam Hợp hừ một tiếng lạnh lùng: "Tiểu Tạ tử!"

Tạ Tri Phi giật vội đáp: "Tiểu thư gì dặn dò?"

---

 

Loading...