Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 122: Trang điểm
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:28
Lượt xem: 256
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tam gia thầm nghĩ: Sao mà trùng hợp thế .
Định xoay phòng, nhưng thấy thế thì vẻ gượng gạo, nên Tam gia dứt khoát hào phóng hất hàm về phía sân viện: Đi dạo chút ?
Yến Tam Hợp thầm nhủ: Ta chỉ dạo một thôi.
lúc mà từ chối thì vẻ chột , nên Yến Tam Hợp cũng dứt khoát gật đầu: Được!
Chùa miếu về đêm khuya thanh vắng, yên tĩnh đến mức chỉ thấy tiếng côn trùng rả rích.
Tạ Tri Phi đang theo đuổi những suy nghĩ riêng nên mở lời. Yến Tam Hợp trong đầu cũng đang rối bời với đủ loại thông tin, càng chẳng thiết tha gì chuyện trò.
Trước khi ngủ, Lý Bất Ngôn giặt sạch bộ quần áo của nàng đem phơi, vì thế nàng đành khoác tạm một bộ tăng y kiểu nam, rộng thùng thình lùng bùng . Vốn dĩ đây là cách ăn mặc thể nào lôi thôi hơn, nhưng nhờ mái tóc đen nhánh buông xõa của nàng nên tổng thể toát lên một vẻ kinh diễm lạ thường.
Tạ Tri Phi cho dù đang tâm sự, nhưng liếc mắt qua cũng thấy trong lòng xao động, thấp thỏm yên. Tam gia là ai chứ? Hắn là bậc thầy trong việc che giấu cảm xúc, trong lòng dù sóng gió cuộn trào thì mặt hồ vẫn phẳng lặng như tờ.
"Đây hẳn là tâm ma khó giải nhất mà ngươi từng gặp nhỉ?"
Yến Tam Hợp lắc đầu.
"Vẫn còn cái khác khó hơn ?"
Yến Tam Hợp gật đầu xác nhận.
"Được , là nông cạn."
Tạ Tri Phi im lặng cùng cô một đoạn, nhỏ giọng nhắc nhở: "Ngày mai còn dậy sớm, về nghỉ thôi."
Yến Tam Hợp giống như một con rối gỗ, ngoan ngoãn lời xoay bước . Tạ Tri Phi cúi đầu nàng, mới phát hiện ánh mắt con gái trống rỗng, vô định, chẳng hề chút tiêu cự nào.
Tam gia mờ nhạt đến mức chút cảm giác tồn tại nào ?
Tạ Tri Phi dở dở . Nếu ở trong kinh thành, bao nhiêu đại cô nương, tiểu thư khuê các bên cạnh thế , tim chẳng đập thình thịch loạn nhịp chứ.
Đi tới cửa viện, Yến Tam Hợp bỗng : "Ngươi về , dạo thêm chút nữa."
Miệng thì , nhưng chân nàng chôn chặt xuống đất nhúc nhích. Tạ Tri Phi thấy cô giật thon thót, cô đang chìm đắm trong suy tư nên cũng gật đầu, xoay bỏ .
Bỗng nhiên, cánh tay một bàn tay giữ chặt .
Hắn dừng bước, đầu : "Sao ?"
Ánh mắt Yến Tam Hợp trầm xuống, đầy vẻ nghiêm túc: "Nếu ngươi là Ngô Quan Nguyệt, và ngươi đang lưu đày, ngươi sẽ chọn trốn ở ?"
Tạ Tri Phi: "..."
Yến Tam Hợp hỏi tiếp: "Nếu như Ngô Quan Nguyệt c.h.ế.t, mà ngươi là con trai của , cũng đang sống chui lủi lưu vong, thì điều gì thể khiến ngươi liều lĩnh xuất hiện?"
Tạ Tri Phi: "..."
Yến Tam Hợp chốt hạ: "Chúng thể nghĩ kế sách 'dụ rắn khỏi hang' ?"
"..."
Tim Tạ Tri Phi chợt đập thình thịch dữ dội.
...
Ngày hôm .
Gã cháu trai trưởng Hồ Dũng ngủ một giấc say sưa đến tận hừng đông, tỉnh dậy chỉ cảm thấy chân mỏi nhừ, m.ô.n.g đau ê ẩm, cả uể oải chút sức lực. chịu cũng gắng gượng mà bò dậy.
Làm cái nghề xin tiền , mồm miệng ngọt xớt, da mặt dày như thớt, chân tay chịu khó chạy vạy, để cho quý nhân lúc nào cũng thấy mặt mới .
Hồ Dũng vợ hầu hạ rửa mặt, ăn điểm tâm xong xuôi, ánh mắt tha thiết chờ mong của cả nhà họ Hồ, nghênh ngang leo lên xe ngựa.
Đến miếu Quan Đế, chờ ở bóng cây cổ thụ y như ngày hôm qua. Chờ mãi, chờ mãi đến nửa ngày trời vẫn thấy tăm bóng dáng ai.
Chắc quý nhân hôm qua đường mệt mỏi, e là ngủ nướng thêm một hai canh giờ nữa.
Đợi đến tận giữa trưa bóng, vẫn bặt vô âm tín, Hồ Dũng bắt đầu cảm thấy điềm chẳng lành, vội vàng chạy tìm chú tiểu trông cổng miếu để hỏi thăm.
Tiểu hòa thượng xưng tên là Hồ Dũng, liền vội vàng lôi từ trong n.g.ự.c áo một cái bọc vải: "Cầm lấy , bọn họ dặn đưa cái cho thí chủ."
Hồ Dũng mừng rỡ đến mức khép miệng. Tuy rằng cái bọc vải xẹp lép, nhưng bên trong chắc chắn là ngân phiếu , để ý kỹ, vị Bùi đại nhân thích dùng ngân phiếu cho gọn nhẹ.
Giàu để lộ ngoài mà lị.
Gã cháu trai ngó , dắt ngựa đến một chỗ vắng vẻ buộc , lúc mới run run tay lấy cái bọc .
Lớp vải đầu tiên mở , bên trong vẫn còn một lớp nữa.
Chà, đúng là quý nhân khác, việc cẩn thận thật.
Mở thêm một lớp nữa, bên trong vẫn còn một lớp.
Chậc chậc, kín đáo quá thể.
Lại mở thêm một lớp, bên trong vẫn ... một lớp.
Hồ Dũng căng thẳng đến mức dám thở mạnh. Bọc kỹ càng tầng tầng lớp lớp thế , tám chín phần mười là một khoản tiền cực lớn đây!
Giàu to !
Cuối cùng cũng đến lớp vải cuối cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-122-trang-diem.html.]
Ô , chỉ mỗi một tờ giấy mỏng dính thế , ngân phiếu ?
Trên giấy cái quái gì ?
Hồ Dũng mù chữ, vội vàng nhảy lên ngựa phi nước đại trở miếu Quan Đế.
"Tiểu sư phụ, phiền xem giúp cái gì thế? Có là chỉ dẫn nơi giấu ngân phiếu ?"
Tiểu sư phụ cầm lấy tờ giấy, chắp tay n.g.ự.c niệm: "Tự lực cánh sinh, nỗ lực phấn đấu."
Cái gì mà tự lực cánh sinh, nỗ lực phấn đấu cơ chứ?
Tiểu sư phụ chỉ tờ giấy, chậm rãi giải thích: "Thí chủ cho rõ nhé, tổng cộng tám chữ: Tự lực cánh sinh, nỗ lực phấn đấu."
"..."
Cảm giác như chín chín tám mươi mốt tia sét cùng lúc đ.á.n.h xuống đầu.
Hồ Dũng chỉ thấy mắt tối sầm , ngã lăn đất bất tỉnh nhân sự.
...
Đường về.
Năm ngày đường núi gian nan, chỉ mất bốn ngày rưỡi để thành.
Về đến Quan Âm Thiền Tự, Bùi đại nhân với mái tóc rối bù xù như tổ quạ, nhưng thần sắc cực kỳ nghiêm túc lệnh:
"Trí Thông, dựa vóc dáng của sáu chúng , ngươi tìm mua mỗi hai bộ quần áo mới, hai đôi giày mới. Sáng sớm mai thấy đồ."
Trí Thông hỏi : "Bùi đại nhân, xiêm y của hai vị cô nương thì mua theo kiểu nào ạ?"
Bùi đại nhân chỉ tay Yến Tam Hợp, vênh mặt sai bảo: "Một bộ cho thiên kim đại tiểu thư của Bùi gia , một bộ cho nha hầu hạ đại tiểu thư."
"Tắm rửa, ăn cơm, ngủ..."
Tỉnh dậy là sáng ngày hôm .
Lý Bất Ngôn rửa mặt xong đẩy cửa bước , thấy một chú tiểu gầy gò đang bê chồng quần áo và hộp trang sức chờ sẵn.
"Trí Thông sư bảo tiểu tăng đưa cái tới cho các vị thí chủ."
"Đa tạ."
Lý Bất Ngôn đặt đồ lên bàn, mở hộp trang sức ngắm nghía tặc lưỡi: "Tam Hợp, quần áo thôi nào."
Vẻ mặt Yến Tam Hợp tối sầm , im nhúc nhích.
Lý Bất Ngôn tới, huých nhẹ vai nàng: "Hôm qua lúc Bùi đại nhân sắp xếp vai diễn, ngươi cũng phản đối câu nào."
"Đó là bởi vì nghĩ tới việc đóng giả còn cần đeo cả trang sức lỉnh kỉnh thế ."
Yến Tam Hợp chằm chằm đống trang sức với ánh mắt đầy oán hận.
Chỉ bẻ gãy quách cho xong!
...
Ở viện đối diện, Tạ tam gia đang soi trong gương đồng: râu ria lởm chởm, tóc tai rối, ánh mắt tiều tụy...
Không tệ, dáng một tên thị vệ tận tụy đường xa vất vả.
"Minh Đình, xuất phát thôi."
Cánh cửa viện bên cũng vặn mở .
Lý Bất Ngôn bước . Nha đầu một bộ y phục màu sắc tươi tắn, cả toát lên vẻ tràn đầy sức sống như mùa xuân. Người vì lụa, lúa vì phân, nha đầu chỉ cần ăn vận, trang điểm chút đỉnh thôi cũng trông xuất chúng .
lúc , từ trong khung cửa thêm một bóng nữa bước .
Người đó khoác bộ xiêm y màu đỏ hạnh rực rỡ, mày ngài như núi, mắt sáng tựa . Cây trâm cài mái tóc đen nhánh như mây khẽ rung rinh theo từng bước , tỏa ánh vàng lấp lánh. Khuôn mặt và đôi môi vốn nhợt nhạt thường ngày, nay nhờ ánh vàng tôn lên mà trở nên hồng hào, đầy sức sống.
Sắc đỏ, ánh vàng, nét hồng hào... tất cả như ập mắt cùng một lúc.
Tim Tạ Tri Phi như ai đó bóp chặt, đập thình thịch liên hồi.
Hắn hít sâu một để trấn tĩnh, giả bộ huých tay Bùi Tiếu đang ngây bên cạnh: "Phía... phía việc thế nào , ngươi một câu xem nào."
"Nói... cái gì cơ?"
Bùi Tiếu nuốt khan một cái, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, hai má nóng bừng lên, và... chân tay bủn rủn.
Sống đời bao nhiêu năm, Bùi đại nhân chốn lầu xanh tửu quán như chợ, gặp qua bao nhiêu tuyệt sắc giai nhân vẫn bình thản ung dung, thế mà mặt hiếm hoi lộ chút vẻ ngượng ngùng, hổ.
C.h.ế.t dở !
Cái bà đồng trang điểm lên một cái đến mức nao lòng thế ?
"Ta... Ta, , ..."
"Còn ngây đó gì, mau lên!"
Giọng điệu của Yến Tam Hợp bao giờ mất kiên nhẫn đến thế.