Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 120: Quyền thần
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:16
Lượt xem: 284
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Tam Hợp thầm giật kinh ngạc.
Hóa dòng m.á.u chảy trong Ngô Quan Nguyệt là sự kết hợp của hai dòng dõi hoàng thất.
"Cuộc đời Ngô Quan Nguyệt rõ, càng và Quý lão phu nhân mối duyên phận sâu nặng đến ."
Tạ Tri Phi tiếp: "Chỉ khi hoàng đế tín nhiệm, thì từng bước leo lên, trở thành một quyền thần."
"Cái gọi là quyền thần, giống như phụ ngươi ?"
"Phụ còn kém mười vạn tám ngàn dặm."
Tạ Tri Phi kiên nhẫn giải thích:
"Quyền thần là kẻ một mà vạn , quyền thế ngập trời, thậm chí thể là một tay che trời, hô mưa gọi gió."
Yến Tam Hợp sững sờ, buột miệng: "Một thể leo lên đến đỉnh cao quyền lực, một tay che trời như thế, chắc chắn bản lĩnh hơn ."
"Ngươi đúng." Tạ Tri Phi Yến Tam Hợp tán thưởng.
"Nghe cực kỳ thông minh, mưu lược, thủ đoạn cũng vô cùng cao tay. Sau khi nắm quyền, lập tức tiến hành cải cách, xóa bỏ nhiều tệ nạn của vương triều nhà Trần. Người Trần gia hận thấu xương, ăn tươi nuốt sống, nhưng bách tính thì ai nấy đều ủng hộ, kính yêu."
Tạ Tri Phi tới đây, nở nụ tự giễu: "Đến đây thì ngươi nên hiểu nguyên nhân vì lưu vong nhiều năm như mà triều đình vẫn tìm chứ!"
Yến Tam Hợp "ừ" một tiếng, cầm chén lên uống một ngụm để trấn tĩnh .
Vương thất Ngô thị Lý thị diệt, vương thất Lý thị Trần thị diệt, cuối cùng vương thất Trần thị chính con cháu Ngô thị lật đổ.
Đây là một vòng luân hồi nhân quả nghiệt ngã đến nhường nào?
Đặt chén xuống, cô hỏi: "Chuyện xưa về Ngô Quan Nguyệt còn gì nữa ?"
"Còn!" Tạ Tri Phi dường như lâu mỏi chân, bèn kéo một cái ghế trúc xuống, thuận tay đẩy một cái khác cho Bùi Tiếu, ý bảo xuống mà .
Bùi Tiếu nãy giờ vẫn chồm hổm ở mép giếng, dỏng tai lên sót một chữ. Hắn tới, đá đá mũi chân Tạ Tri Phi đầy vẻ bất mãn.
Tên nhóc nhà ngươi mà nhiều chuyện thâm cung bí sử như ? Điều tra từ bao giờ thế hả?
"Ngươi rốt cuộc ? Không thì cút sang một bên cho rảnh nợ."
"Hừ, ngươi uống t.h.u.ố.c s.ú.n.g mà nóng thế?" Bùi Tiếu trừng mắt : "Ta chỉ cảm thán một câu thôi mà thái độ lồi lõm ? Mau, lôi cái nụ lúm đồng tiền c.h.ế.t của ngươi đây cho gia xem nào."
"Xem cái ông nội ngươi !" Tạ Tri Phi cảm thấy cái "tổ tông" trêu chọc một vố.
Tam gia tâm trạng "tổ tông" lúc đang cực kỳ phức tạp, là loại phức tạp đến mức nếu cái miệng hoạt động, nhảm vài câu thì chắc nghẹn c.h.ế.t mất.
Bà ngoại , một phụ nữ quanh năm suốt tháng chẳng bước chân khỏi cửa lớn, tại quan hệ tình cảm với một nhân vật tầm cỡ như chứ?
"Ngô Quan Nguyệt hai mươi tuổi cưới vợ, thê t.ử là do đích Trưởng công chúa kén chọn. Sau đó, nạp thêm vài phòng thất nữa."
"Chờ một chút!"
Yến Tam Hợp đột nhiên lên tiếng cắt ngang: "Lúc hai mươi tuổi, Quý lão phu nhân mười tám tuổi, tức là kinh hai năm ."
Tạ Tri Phi thẳng mắt cô: "Có chỗ nào đúng ?"
"Không gì đúng cả.”
Yến Tam Hợp ngẫm nghĩ một chút bổ sung: "Ta chỉ đang suy tính xem, giữa bọn họ rốt cuộc là ai phụ ai ?"
Tạ Tri Phi nhíu mày: "Có gì khác ?"
"Có chứ!”
Yến Tam Hợp phân tích: "Nếu như là lão phu nhân phụ bạc , thì cho dù tâm ma của bà là Ngô Quan Nguyệt, bà cũng sẽ vì cảm giác áy náy mà khiến tâm ma trở nên nặng nề đến thế."
"Vậy nếu là Ngô Quan Nguyệt phụ bạc bà thì ?"
"Đối với một kẻ phụ lòng, cảm thấy lão phu nhân sẽ việc gì cố chấp, day dứt đến mức ."
Yến Tam Hợp chuyển ánh mắt sang Bùi Tiếu: "Bùi đại nhân, ngươi cảm thấy thế nào?"
"Ta cảm thấy trong lời của ngươi ẩn ý gì đó."
" bằng chứng!"
Bùi Tiếu hắng giọng vẻ quan trọng: "Ta cảm thấy nếu Ngô Quan Nguyệt phụ bạc lão phu nhân , thì bà ngoại chắc chắn sẽ vui vẻ mà kinh thành hưởng phúc, chứ đời nào thốt mấy lời tàn nhẫn như thề bao giờ quê cũ nữa."
Yến Tam Hợp gật gù: "Ăn xong quả trứng gà, đầu óc thông minh phết đấy."
Bùi Tiếu: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-120-quyen-than.html.]
Bà đồng rốt cuộc là đang khen là đang mắng xéo thế?
Ta là đang dỗ dành ngươi đấy !
Yến Tam Hợp sang Tạ Tri Phi: "Tam gia tiếp ."
"Kỳ lạ ở chỗ, tuy thê đầy đàn, nhưng gối chỉ duy nhất một mụn con trai độc đinh. Nghe cưng chiều đứa con như trứng mỏng." Ánh mắt Tạ Tri Phi lập tức trở nên lạnh lẽo: "Trong cuộc tắm m.á.u năm xưa, cũng chỉ hai cha con bọn họ là sống sót thoát . Đây là bộ những gì ."
Câu chuyện đến đây là hết.
Yến Tam Hợp thầm phác họa trong đầu hình tượng của Ngô Quan Nguyệt: Thông minh, lộng quyền, lòng thâm sâu khó lường, thương con như mạng, thù tất báo, còn chút nghĩa khí giang hồ kiểu g.i.ế.c phú tế bần!
Một con phức tạp đến dường ...
Yến Tam Hợp Bùi Tiếu: "Bùi đại nhân, Trân tỷ một câu đúng đấy."
"Ta ." Bùi Tiếu cảm khái muôn phần: "Người quả thực giỏi giang hơn ông ngoại gấp vạn . Quý gia so đúng là chẳng thấm , mắt của bà ngoại tinh đời thật."
"Tam gia.”
Yến Tam Hợp về phía Tạ Tri Phi: "Nếu Đại Tề thì cần chuẩn những thủ tục gì?"
Tạ Tri Phi cô thì lấy ngạc nhiên.
"Ngô Quan Nguyệt mất tích ở Đại Tề, dân chúng nơi đó ủng hộ như , khả năng lớn nhất là cha con bọn họ mai danh ẩn tích ở một vùng quê hẻo lánh nào đó đất Đại Tề."
"Yến Tam Hợp." Tạ Tri Phi hôm nay gọi cả họ lẫn tên cô một cách trôi chảy lạ thường.
"Rất đơn giản, chỉ cần bảo Minh Đình đến phủ nha Nam Ninh xin một tờ giấy thông hành là . Với phận của Minh Đình, chừng còn thể lấy cả thư tay của Tri phủ đại nhân nữa chứ."
"Thư tay thì ích lợi gì?"
"Đại Tề Bố Chính Sứ Ty do Hoàng thượng thiết lập. Có thư tay trong tay là thể nhờ vả bọn họ giúp đỡ tìm ."
"Chỉ là..." Tạ Tri Phi khẽ nhíu mày, giọng chùng xuống: "Đừng đặt hy vọng quá lớn."
Không đợi Yến Tam Hợp mở miệng, thở dài thêm một câu: "Có lẽ chuyến chỉ là lãng phí thời gian vô ích mà thôi."
Yến Tam Hợp hỏi thẳng : Tam gia, ngài ? Sao lúc nào cũng mấy lời nhụt chí khác thế? Không ngươi giỏi dùng cái lúm đồng tiền c.h.ế.t để dỗ dành lắm ?
"Ta Đại Tề thử vận may một ."
Vận may ư?
Tạ Tri Phi , nhạt. Nếu chỉ dựa vận may mà tìm , thì triều đình còn cần nuôi đám Cẩm Y Vệ tốn cơm tốn gạo để gì?
Yến Tam Hợp dậy, tới mặt Bùi Tiếu.
"Ta một suy nghĩ."
"Suy nghĩ gì?"
"Ta cảm thấy vong linh bà ngoại nhà ngươi chắc chắn đang ở ngay bên cạnh chúng , chỉ là chúng mắt trần thấy mà thôi."
"Á..." Bùi Tiếu hét lên thất thanh, nhảy dựng khỏi ghế trúc, lao thẳng lòng Tạ Tri Phi, đó ngẩng đầu lên bạn với ánh mắt hoảng loạn.
Bùi Tiếu: Huynh , bà đồng Yến dọa ma kìa!
Tạ Tri Phi: Huynh , rốt cuộc ngươi chuyện gì trái lương tâm mà đến Quý lão phu nhân ngươi cũng sợ thế hả?
Tạ Tri Phi đẩy : "Yến Tam Hợp, tại cô như ?"
"Ngươi cảm thấy chuyện kỳ lạ ?"
Yến Tam Hợp chỉ chiếc ghế trúc mà Trân tỷ khi nãy.
"Nếu chúng chậm chân một bước, thì chút ký ức về mối quan hệ giữa Hồ Tam Muội và Ngô Quan Nguyệt vĩnh viễn chôn vùi xuống đất cùng với Trân tỷ ."
Tạ Tri Phi ngẫm nghĩ: "Ngươi cảm thấy bà đang âm thầm phù hộ dẫn lối cho chúng ?"
"Ta cảm thấy... chính bản bà cũng đang tìm kiếm một đáp án."
Yến Tam Hợp dùng đôi mắt đen láy, sâu thẳm : "Một đáp án cho quá khứ còn dang dở."
Tạ Tri Phi cô chăm chú. Ánh mắt lướt từ xuống , từ đôi mắt đến bờ môi, dừng ở đôi bàn tay đang buông thõng.
Không hiểu vì trong đầu đột nhiên nảy một ý nghĩ kỳ lạ: Nếu như con gái thể sống đến độ tuổi như nàng bây giờ, thì dáng vẻ chắc hẳn cũng sẽ xinh động lòng y như thế !
"Ngươi gì cũng sẽ ủng hộ. Chuyện Đại Tề, cứ để và Minh Đình lo liệu sắp xếp."
Tạ Tri Phi nở nụ rạng rỡ, lúm đồng tiền bên má lún sâu đầy mê hoặc.