Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 118: Phúc khí
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:14
Lượt xem: 277
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Người như , ai mà thích cho ."
Đôi mắt Trân tỷ dán chặt Tạ Tri Phi, chớp lấy một cái.
"Đã trai còn ăn nhỏ nhẹ, còn chữ, vẽ tranh nữa chứ."
"Lúc đó bao nhiêu tuổi?"
"Hơn chúng chừng hai ba tuổi, nhưng vóc dáng cao lớn hơn bọn nhiều lắm."
Trân tỷ huơ tay múa chân miêu tả: " , cao tầm như thế ."
Tạ Tri Phi khích lệ: "Sau đó thì ?"
Trân tỷ quệt miệng: "Sau đó, con Tam Muội bỏ mặc , hễ rảnh rỗi là tót sang bờ bên . là đồ tiểu tiện nhân mà."
Bùi Tiếu tò mò xen một câu: "Ngày nào bà cũng bơi qua sông ?"
Trân tỷ thấy hỏi là một hậu sinh tuấn tú, bèn nhếch miệng :
"Trên sông thiếu gì thuyền bè, cái nào mà chẳng chèo . Đi xuống phía hạ lưu hai canh giờ nữa còn cây cầu, bọn nó cũng thể hẹn gặp cầu mà!"
Tạ Tri Phi giả bộ kinh ngạc: "Bọn họ cứ thế mà qua với ? Lúc đó mới bao nhiêu tuổi chứ?"
Mí mắt Trân tỷ thèm nhướng lên, giọng đầy oán hận: "Nhìn mắt là , quan trọng gì tuổi tác."
Tạ Tri Phi hỏi tới: "Họ ở bên bao nhiêu năm?"
Trân tỷ ngẫm nghĩ: "Năm sáu năm, là bảy tám năm gì đó, tóm là cứ dính lấy suốt."
Vậy thì đích thị là thanh mai trúc mã .
Tạ Tri Phi cố ý hỏi: "Quen lâu như , đó đến Hồ gia cầu hôn?"
"Phi ca, ngươi ngốc nghếch gì !"
Trân tỷ âm hiểm: "Làm đôi uyên ương hoang dã thì , chứ rước kiệu tám khiêng đàng hoàng cửa thì đến cái khe cửa cũng đừng hòng nhé."
Tướng mạo , sách, vẽ tranh, mà đến cái khe cửa cũng ...
Hai nhà rõ ràng là môn đăng hộ đối.
Nghĩ tới đây, Yến Tam Hợp định dùng ngón tay hiệu cho Tạ Tri Phi, thì nhanh nhảu mở miệng:
"Vị rốt cuộc là thần thánh phương nào, chẳng lẽ môn còn cao hơn cả Quý gia chúng ?"
"Ta phi!" Trân tỷ nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất, giơ ngón tay út gầy guộc khua khoắng mặt Tạ ca.
"Quý gia thì tính là cái thá gì. Ta cho ngươi , đến một cái móng tay út của nọ cũng bằng ."
Bùi Tiếu phục: "Quý gia chúng là quan lớn trong kinh thành đấy."
Trân tỷ "hứ" một tiếng đầy khinh bỉ: "Quan lớn thì gì ghê gớm, nọ là hoàng quốc thích đấy!"
Phựt!
Sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn trong đầu lập tức đứt phựt.
Tạ Tri Phi đầu , bắt gặp ngay ánh mắt kinh ngạc tột độ của Yến Tam Hợp.
Hoàng quốc thích?
Đó chính là hoàng tộc nước Đại Tề.
Yến Tam Hợp hít sâu một , : "Ta tin lắm."
" ."
Tạ Tri Phi gật đầu, dùng giọng điệu bình thường nhất để thăm dò: "Trân tỷ, đừng khoác lác như chứ. Hoàng quốc thích thì đều ở trong hoàng thành cả, thể chạy long nhong đến cái bờ sông khỉ ho cò gáy ?"
"Phi ca , cái già sắp chầu Diêm Vương , còn cần gì khoác lác nữa." Trân tỷ chìa bàn tay khô héo mặt: "Nhìn xem, năm ngón tay còn ngón dài ngón ngắn, huống hồ là hoàng quốc thích, chẳng lẽ chuyện thiên vị, thất sủng ?"
Tạ Tri Phi : "Vậy ý tỷ là là thất sủng?"
"Không chính miệng ngươi đó , kẻ sủng ái thì đều ở trong hoàng cung cả , mà chạy đến cái xó xỉnh bé tí tẹo của chúng ."
Tạ Tri Phi thầm thán phục: Trân tỷ , tửu lượng của tỷ , sức ăn , mà cái tài tranh cãi lý lẽ cũng nốt.
" , thế tên là gì?"
Trân tỷ cố mở to đôi mắt kèm nhèm, gian xảo: "Nếu cho ngươi , thì lát nữa ngươi cõng về nhà đấy nhé?"
Tạ Tri Phi vỗ tay cái đét: "Cõng!"
Trân tỷ vẫn tin hẳn: "Thật ?"
Tạ Tri Phi khẳng định: "Ai cõng con ch.ó con."
Lúc Trân tỷ mới tin, chống tay thành ghế chậm chạp dậy.
Tạ Tri Phi bà gì, cũng dậy theo, dò hỏi: "Trân tỷ, bây giờ tỷ về ?"
Ăn no uống say , về thì ở gì?
"Tỷ còn cho đó là ai mà?"
Trân tỷ đưa tay gãi đầu, vẻ "quật cường": "Yên tâm , sẽ giữ chút tàn cuối cùng để cho ngươi ."
Tạ Tri Phi tự quyết định , bèn sang Yến Tam Hợp. Yến Tam Hợp khẽ gật đầu, liền xổm xuống đất: "Được , lên nào!"
Trân tỷ quả nhiên khách khí, bò lên lưng Tạ Tri Phi, trong cổ họng phát hai tiếng "khục khục" đầy đắc ý.
Bùi Tiếu nên theo , cứ nháy mắt liên tục hiệu với Yến Tam Hợp.
Yến Tam Hợp nhíu mày, lệnh: "Ở đây chờ Tam gia ."
Bùi Tiếu lo lắng: " nhỡ ..."
Yến Tam Hợp nhướng mày: "Ngươi tin tưởng Tạ Ngũ Thập của ngươi ?"
Bùi Tiếu: "..."
Ta trả lời thế nào đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-118-phuc-khi.html.]
Ta trả lời thế nào bây giờ!!
...
Trên con đường đất nhỏ ngoằn ngoèo giữa các thôn xóm.
Chàng trai tuấn tú cõng bà lão đầu hói lơ thơ vài cọng tóc, một câu, một câu rôm rả.
"Tạ ca nhi, ngươi hỏi thăm chuyện của ?"
"Hỏi , mấy chuyện vớ vẩn đó ? Chẳng gì đáng cả."
"Sao gì đáng ?"
"Vậy tỷ kể !"
"Ông trời ơi, cái kiếp của nó khổ thế !"
"Kêu tỷ kể chuyện chứ bảo tỷ tru tréo lên !"
"Ta hơn con Tam Muội, dáng dấp cao ráo hơn nó, da dẻ trắng trẻo hơn nó, thế mà cái mạng chẳng bằng nó."
"..."
Tạ Tri Phi im lặng đáp.
"Tạ ca , con gà mái còn đẻ trứng, ngươi xem tại đẻ mụn con nào ? Bọn họ còn bắt ngủ với đàn ông, gã nào cũng khen thể non nớt, mơn mởn."
Bước chân Tạ Tri Phi khựng .
" thể mơn mởn thì ích lợi gì, cái bụng chẳng chịu tranh khí."
Trân tỷ thở dài thườn thượt, tiếng thở nặng nhọc như kéo cả màn đêm xuống thấp.
"Về nhà đẻ, cha đánh, chửi, chị dâu khinh thường hắt hủi. Ta mà ngoan ngoãn một chút, bọn họ dám đem bán lầu xanh lắm chứ."
Tạ Tri Phi c.ắ.n nhẹ môi, giọng khàn : "Trân tỷ, tỷ kể như thế, đúng là tỷ mệnh khổ thật."
Trân tỷ xong khanh khách: "Ngươi đoán xem, thế nào để ở nhà đẻ?"
"Giấu d.a.o trong !"
"Đoán sai bét ."
Trân tỷ ghé sát đầu tai , hạ thấp giọng thì thầm:
"Chị dâu mất sớm, cả lấy vợ mới. Lão bảo ngủ với lão thì lão mới cho ở ."
Tạ Tri Phi chấn động tâm can, chân nam đá chân chiêu, suýt chút nữa thì ngã quỵ.
"Đám đó mà khắc c.h.ế.t chứ? Bọn chúng rõ ràng là cho tức c.h.ế.t đấy chứ... Ha ha ha... Tức c.h.ế.t lắm... Ha ha ha... C.h.ế.t là đáng đời..."
Đang man dại, bỗng nhiên hai hàng nước mắt từ đôi mắt đục ngầu của bà lăn dài xuống má.
Trong màn nước mắt nhòe nhoẹt , bà dường như thấy Hồ Tam Muội đang chèo thuyền giữa sông, vẫy gọi: "Trân tỷ, kìa, là đấy."
Ánh mắt dịu dàng của hướng về phía cô bé: "Tam Muội kể về cô cho ."
Ánh mắt e thẹn của cô bé giấu , bàn tay vân vê b.í.m tóc đen dài ngực: "Nói gì về cơ?"
Hắn nhe hàm răng trắng bóng rạng rỡ: "Nói cô bơi lội giỏi, tâm địa , còn giúp nàng chăm sóc Hắc Đản nữa."
Cô bé bỗng nghẹn lời, chẳng .
Hắn vung tay ném một vật sang thuyền: "Trân tỷ, đón lấy !"
Nàng vội vàng đỡ lấy: "Cái gì đây?"
Hắn : "Kẹo đấy, cho cô, ngọt lắm."
là ngọt, vị ngọt thấm tận tâm can, nàng đến tít cả mắt : "Ngươi... ngươi tên là gì?"
"Đã từng học bao giờ ?"
"Ta chữ, nhưng trí nhớ của lắm."
"Vậy ngươi nhớ cho kỹ nhé, tên là..."
"Tạ ca!"
Giọng Trân tỷ bỗng trở nên ú ớ như đang ngậm một viên kẹo thật sự, bà chép miệng hai cái, tiếng dần dần trở nên mơ hồ, đứt quãng.
"Ngươi... nhớ cho kỹ nhé... Nơi nào thương tâm nhất, Quan Sơn gặp Thu Nguyệt... Hắn tên là... Ngô Quan Nguyệt."
Dù Tạ Tri Phi chuẩn tâm lý từ , nhưng ba chữ vẫn giáng xuống như sấm sét giữa trời quang, khiến kinh hãi đến mức suýt ngừng thở.
lúc , đôi bàn tay gầy guộc vốn đang bám chặt vai , đột nhiên buông thõng xuống.
"Trân tỷ?"
"..."
"Trân tỷ?"
"..."
Tạ Tri Phi còn trụ vững nữa, hai chân khuỵu xuống, quỳ rạp mặt đất.
"Tam gia!" Chu Thanh từ xa lao tới như một cơn gió: "Để cõng bà cho."
Tạ Tri Phi nhắm nghiền mắt, trầm mặc hồi lâu lắc đầu: "Đỡ dậy. Để tiễn Trân tỷ đoạn đường cuối cùng."
Chu Thanh vội vàng đưa tay kiểm tra thở của phụ nữ lưng, sững sờ c.h.ế.t lặng.
"Thịt ăn no, rượu uống say, còn một Tam gia tuấn tú cõng về nhà."
Tạ Tri Phi dùng hết sức bình sinh bật dậy. Khoảnh khắc hai chân rời khỏi mặt đất, ngửa mặt lên trời hô lớn: "Trân tỷ! Tỷ thật phúc!"
Tiếng gầm vang vọng x.é to.ạc màn đêm.
Từ phía xa, Yến Tam Hợp chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c nghẹn đắng.
---